đoạn, Triệu bang chủ vì cứu huynh và Quân Bảo ca, sống lưng đã bịcon lừa trọc đó đánh gãy. Giang hồ đệ nhất thần y Chung Tu Bạch nói rằng Triệubang chủ suốt đời không thể đứng dậy được, tay huynh cũng bị con lừa trọc đóchấn đoạn, kinh mạch mười phần đứt chín, khớp xương chảy dịch, đôi tay này dùmọc ra cũng không thể sử dụng võ công như trước.” Hồng Trung lau nước mắt.
Tình huống đã xấu đến độ không thểxấu hơn, thì thần y Chung Tu Bạch mới đến chữa.
Cắt cánh tay bị phế của Thất Sáchcùng tay Triệu Đại Minh rồi nối lại bằng kỹ thuật gần như thần kỳ, trước khinối kinh mạch và huyết quản, đợi khi xương liền một cách tự nhiên, huyết tínhhồi phục thì hai tay lại như trưước kia.
“Thần kỳ thế sao?” Thất Sách ngoẹođầu.
“Cũng nhờ vào huyết tính của của haichúng ta hợp nhau.” Triệu Đại Minh đắc ý dương dương.
Hôm đó Chung Tu Bạch nói việc đổitay này không khó, từ thời Tam Quốc thì Hoa Đà đã đạt tới bản lĩnh này, hoặccòn sớm hơn đã có danh y thực hiện được. Nhưng máu mỗi người khác nhau, nếukhông hợp thì thay chân tay tất sẽ phát sốt, nôn ọe, vết thương mưng mủ rồi rữanát, sau cùng sẽ tử vong. Cũng may họ Chung nghiên cứu ra loại thuốc đặc thù cóthể trắc nghiệm máu của mỗi người, của Thất Sách và Triệu Đại Minh không bàixích nhau nên Chung Tu Bạch lập tức động đao thay tay khiến Thất Sách có đượcđôi tay bẩn nhất nhưng bá đạo nhất thiên hạ.
“Không thể dùng xương khác, nhưxương hổ hoặc báo thay cho xương sống triệu đại ca ư?” Thất Sách không dám tinvào đôi tay đang được Hồng Trung đỡ. Những sự thật bày ra trước mắt, quả thậtlà thế.
“Đúng, quên mất chiêu đó, tìm tênthần y tính sổ.” Triệu Đại Minh nổi giận, thật sự định chỉ huy bốn người khiêngghế cất bước.
Thất Sách nhìn Quân Bảo, Quân Bảomỉm cười, không khó nhận ra trong nụ cười nhẹ nhõm của y ẩn chứa nỗi khổ khónói, nụ cười cố rặn ra càng khiến người khác đau lòng.
“Bỏ lại đệ để xông pha giang hồ banăm, trải sóng trải gió, lúc nguy cấp lại gặp được đệ, ông trời đãi huynh khôngbạc chút nào. Đủ rồi, Thất Sách. Thế là đủ rồi.” Quân Bảo sảng khoái, “Chung TuBạch bao chỉ cần chăm chỉ rèn luyện thân thể, ba năm sau huynh sẽ như mọingười, nhưng chân khí khiếu khổng tan tác, không thể sử dụng võ công nữa.”
Thất Sách hít sâu nhưng cơ hồ khôngthở nổi.
Ông trời trói buộc một người ở ThiếuLâm, một hạ sơn xông pha, hiện giờ khó khăn lắm mới trùng phùng thì lại mộtngười bị phế võ công, để một người đơn độc. Lẽ nào cả hai chỉ có duyên thỏamộng anh hùng giang hồ chỉ trong một đêm?
“Không nói chuyện đó nữa, Kim triềuhữu tửu kim triều túy, Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh.” (Hôm nay có rượu hômnay uống, Để lại lòng son với sử xanh – Quân Bảo ghép hai câu trong hai bài thơcủa La Ẩn và Văn Thiên Tường lại) Quân Bảo cố ý mô phỏng cách Thất Sách loạndụng thành ngữ, “chúng ta xin đại xú trùng mấy vò rượu uống cho thống khoái.”
“Được lắm.” Thất Sách gật đầu, nắmchặt tay y.
Đêm đó, hai gã thức trắng trò chuyệncạnh thác nước.
Quân Bảo xưa nay trầm mặc ít lờidùng phương thức tối giản đơn, kể lại những trải nghiệm giang hồ của y trong banăm qua, kể cả đấu với bảy đệ tử của Bất Sát, lĩnh ngộ được võ học ra sao, trừtham quan ô lại và giang hồ ác bá thế nào, cả chuyện sơn vàng khắp người để giảthành Thất Sách Thái Cực.
Quân Bảo càng trả lời thoải mái,Thất Sách càng hỏi say sưa.
Gã vốn khoáng đạt nên kể lại việc tửthủ Thập bát Đồng nhân trận, cả quá trình tử đấu với đệ tử chữ Viên, chữ Cấucủa Đạt Ma viện, toàn thân Quân Bảo nóng rực, hận không thể có mặt dự phần.
Thất Sách kể lại quá trình đối khángTrấn Ma chỉ, rồi dựa vào suy đoán của Tử An khiến phương trượng hiện thân, QuânBảo chặc lưỡi liên hồi. “Đúng là lạ lùng, hóa ra hắc y nhân tấn công huynh đêmđó là phương trượng.” Quân Bảo nói ra khiến Thất Sách kinh ngạc. Vốn lúc y mớihành tẩu giang hồ, từng bị hắc y nhân thần bí tập kích, võ công của y lúc đókhông chống nổi, bị điểm huyệt đạo, hắc y nhân dùng thủ pháp quái dị dồn chânkhí bá đạo vào thất kinh bát mạch Quân Bảo khiến y thống khổ khôn xiết, lần nàocũng gần như ngất xỉu.
Mỗi đêm trăng trong, y đều trải quacảm giác như lửa đốt tâm phế, may mà có cao nhân võ lâm ngầm chỉ dẫn mấy chữ“đi vòng tròn”, y làm theo mới chế ngự được chân khí bá đạo trong mình. Nhưnghắc y nhân thần bí đó không bỏ cuộc, cách một thời gian lại dồn chân khí địnhgiết y, y đều dựa vào pháp quyết được dạy chống chọi. Bất ngờ là sau đó chânkhí khổng khiếu của y mở rộng, công lực liên tục tăng tiến, y suy đoán mãi mớiđi đến kết luận hắc y nhân tất là một vị võ lâm tiền bối dụng ý cao thâm.
Lần cuối cùng hắc y nhân đến đánhlén, Quân Bảo dốc hết tuyệt học chống lại, định hỏi cho rõ ràng nhưng hắc ynhân thấy không thể đạt thành liền thi triển khinh công đi ngay, bỏ lại y vớivô vàn nghi hoặc.
“Đệ nghĩ Tử An nói không sai, phươngtrượng có lẽ là người tốt có nỗi khổ khó nói ra.” Thất Sách nói, “những nămtháng hoang đường này, làm người tốt cũng phải lén lút.”
“Huynh mới ngốc, mỗi lần đau đớn đềukhông kịp nghĩ gì, không nhận ra chân khí bá đạo đó là Trấn Ma chỉ.” Quân Bảohô lên, “nếu biết thì nhất định huynh đã nhan