XtGem Forum catalog
Thiếu Lâm Tự Đệ Bát Đồng Nhân

Thiếu Lâm Tự Đệ Bát Đồng Nhân

Tác giả: Cửu Bả Đao

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 325925

Bình chọn: 7.5.00/10/592 lượt.

, cảm giác toàn thân thông sướng, đạtđến cảnh giới mỗi sợi cơ đều thả lỏng, nhanh hay chậm có quan trọng gì với mộtkẻ đang tắm trong ánh trăng, hưởng thụ võ đạo của mình.

“Chậm rãi còn hơn nhanh.” Quân Bảobuông lời pha lẫn hàm ý triết học. Thất Sách cũng mỉm cười, gã không hiểu gì,cũng không muốn phí tâm tư suy nghĩ. Bất quá gã còn nhớ phải phất ống tay áo.

“Giao thủ luôn trên nóc nhà thì sao?Xem chữ chậm của huynh hay chữ nhanh của đệ hữu dụng?” Gã thủ thế Hầu quyền,khẽ di động trên nóc nhà.

“Thật ư?” Ánh mắt Quân Bảo tỏ vẻkinh ngạc. Y và Thất Sách đều si mê võ học nhưng y vào Thiếu Lâm đã sáu năm vẫnchưa từng giao đấu với ai, hoặc nói cho đúng y chỉ biết trân mình chịu đòn.

“Đương nhiên, huynh chậm thế này dùđánh trúng thì người ta cũng không đau, để đệ thử xem?” Thất Sách cười ha hả.

Thất Sách trời sinh ra đã có cảmgiác cân bằng tuyệt hảo, như con khỉ nhảy tung tăng trên nóc nhà giao đấu vớiQuân Bảo, quyền cước liên tục tung ra, Quân Bảo gần như không có cơ hội trảđòn. Nhưng y tự huấn luyện lâu ngày, thủ kình cực mạnh, chỉ cần kịp thời chặnđỡ là Thất Sách đau nhói như đấm vào tảng đá.

Sau một trăm hiệp, gã mới phát giácQuân Bảo hình như chưa rời khỏi vòng tròn dưới chân, chỉ có phần thân trên từtừ di động đối diện với gã, ngược lại toàn thân gã đầm đìa mồ hôi.

“Gian trá lắm.” Thất Sách càng đánhcàng nhanh, không tin rằng Quân Bảo chịu đựng được lối đánh tốc chiến này baolâu.

Quân Bảo chịu thêm mấy quyền, nhưngdo chịu đòn đã quen nên mọi Thất Sách đánh trúng cũng như gãi ngứa. Ánh mắt ytựa hồ nghĩ ngợi gì đó, dần dần thân pháp nhanh nhẹn của Thất Sách biến thànhđộng tác thân thể đơn thuần. Quân Bảo phát giác chỉ cần mình không tấn công,phòng thủ chặt chẽ vòng tròn dưới chân thì thế công của Thất Sách không thểvượt qua.

“Thất Sách, đệ nhanh hơn một chútđược không?” Quân Bảo hoang mang thốt lên, y loáng thoáng cảm thấy mình chìmvào cảnh giới một mình thưởng ngoạn võ đạo, trong phạm vi vòng tròn không gìphá vỡ được.

“Tự đại quá, thật đáng ghét.” ThấtSách nghĩ cách tăng tốc nhưng trong lòng vô cùng kinh ngạc.

Dù gã đột phá thế nào thì Quân Bảovốn mắt dần vô thần đều dễ dàng đỡ được, hơn nữa động tác cũng rất đơn giản, cólúc chém ngang bổ dọc như chẻ củi, có lúc lúc lắc như đang gánh nước, hoặc cólúc tựa như Hầu trảo gã vừa dạy, mỗi khi gã lao bổ vào, Quân Bảo khẽ lãnh mìnhlà tránh được.

Lợi hại thật. Thất Sách thầm kinhthán, hoàn toàn quên mất mệt mỏi của bản thân.

Dễ chịu thật. Trong Quân Bảo vui vẻvô cùng, hóa ra đả đầu là thế này.

Đêm khuyadần, hai bóng người tiếp tục quấn lấy nhau. Dưới ánh trăng bàng bạc.

Mấy tháng tiếp đó, Thất Sách mìnhkhông một cắc đành mặt dầy tham gia tập huấn với chúng võ tăng, thành bia tậpvõ cho bọn Hàn Lâm Nhi.

Tính của Thất Sách không phải cố ýgiả thua, nên bọn Hàn Lâm Nhi ít nhiều đều nếm đòn của gã, dù vậy thời gian lênThiếu Lâm học quyền quá ít, gã giữ kỉ lục bách chiến bách bại, vết thương vàmáu ứ trên mình ngày càng nhiều.

Học xong Hầu quyền, lại học đến HổHạc Song Hình trị giá ba mươi lăm lạng, rồi đến Phục Ma Ban Nhược chưởng tớinăm mươi lạng, tiền bạc của tất cả đã hết, đành học Thu Phong Tảo Lạc Diệpthích, thuận tiện dùng mũi chân quét đất luôn.

Mỗi lần học xong một loại quyền,Thất Sách càng khó gục ngã, nhưng gã không gục càng khiến tất cả đánh dữ dộihơn. Kẻ không chịu thua không được hoan nghênh, tuy Hàn Lâm Nhi bội phục ý chícủa gã nhưng không vì vậy mà nương tay.

Nếu có ngày Thất Sách đồng ý chính miệngnhận thua, theo cá tính thích làm đại ca của Hàn Lâm Nhi, tất nhiên hắn sẽ vuivẻ, không chỉ cho gã nhập bọn mà đối đãi như huynh đệ tốt nhất.

Nhưng Thất Sách khư khư giữ tính vôtri đáng sợ của người nhà quê, không chỉ gắng gượng đến cùng mà nguyện ý về hùamột phe với Quân Bảo có địa vị thấp nhất trong chùa, chứ không chịu nói thêmnửa lời với bọn Hàn Lâm Nhi khiến hắn giận giữ nghiến răng kèn kẹt.

“Thất Sách, có cần huynh giới thiệuđệ với mấy tên khốn đó, làm chút việc vặt kiếm tiền không? Cũng được kha kháđấy.” Có lần xương sườn Thất Sách bị gãy, chạy đến nhà bếp thở hồng hộc ho ramáu, vì thế Tử An đang khắc truyện lên tấm gỗ liền lên tiếng khuyên.

“Không cần, chết cũng không cần.”Thất Sách đau đớn chảy cả nước mắt.

Thất Sách sờ xương sườn, hiện giờhưởng thụ duy nhất của gã là nghe Tử An kể truyện.

Tử An đến Thiếu Lâm tự rất sớm. Hỏiđến chùa làm gì, y chỉ biết cười khổ nói là đến tìm tài liệu, bởi y muốn viếtlại những câu truyện về khí phách anh hùng. Thiên hạ anh hùng xuất Thiếu Lâm,không đến tìm hiểu kĩ càng một phen sao được? Không ngờ lên Thiếu Lâm đơn giannhưng xuống núi lại khó khăn vô vàn, tất phải vượt qua được Thập bát Đồng nhântrận cùng Mộc nhân hạng, y gầy gò không phải thiên tài võ học, lại không cótiền hối lộ võ tăng giữ ải, đành ở lại nhà bếp phục vụ cơm nước.

Cứ như vậy đã hai mươi năm.

“Không kiếm tiền là sao học được võcông? Rồi có ngày đệ bị chúng đánh chết mất thôi. Có đáng không?” Tử An nắmchặt cán dao, liếc nhìn Thất Sách không biết tốt xấu kia.

“Sao huynh không làm việc đó?” ThấtSách yếu ớt phản bác.

“Huynh nghĩ th