thiên hạ.
Tiểu Mã nói :
- Nhưng cha của y không chịu cho y đi.
Bốc Chiến nói :
- Một người cuối cuộc đời có một đứa con trai, dĩ nhiên không đành để con trai độc nhất của mình bỏ mình đi ra ngoài đời.
Tiểu Mã nói :
- Vì vậy Châu Vân lén bỏ nhà ra đi?
Bốc Chiến nói :
- Y là một người có chí khí, vả lại tính khí cũng cố chấp như phụ thân của y, nếu đã quyết định chuyện gì rồi, chẳng ai có cách gì làm cho y thay đổi chủ ý được.
Lão than thở một hồi rồi lại nói :
- Mười năm nay, tuy không ai biết y ở đâu, nhưng ta và phụ thân của y đều biết, tính khí con người như y, ở ngoài đời sẽ không khỏi nếm phải ít nhiều đau khổ.
Tiểu Mã quay qua Lam lan :
- Mười năm nay y làm gì, chắc chỉ có mình cô là biết rõ nhất.
Lam Lan không hề phủ nhận :
- Tuy y nếm phải không ít đau khổ, nhưng cũng luyện được không ít những thứ võ công tuyệt kỹ, vì muốn học võ công của người khác, chuyện gì y cũng đều làm được.
Một người thành công không phải là chuyện ngẫu nhiên.
Y được võ công tới mức độ như ngày hôm nay, dĩ nhiên đã qua bao nhiêu tháng ngày gian khổ.
Lam Lan nói :
- Nhưng y bỗng trở nên chán nản, y bỗng phát hiện ra một người dù có luyện thành công phu vô địch thiên hạ, cũng có lúc ngược lại cảm thấy vô cùng trống rỗng.
Thần sắc của cô thảm đạm, cô chầm chậm nói tiếp :
- Bởi vì y không có thân nhân lo cho mình, cũng không có bạn bè, võ công của y luyện đến mức độ tuyệt đỉnh, trong lòng lại càng thống khổ.
Tiểu Mã hiểu được cái tâm tình đó.
Những kẻ lãng tử không nơi nương tựa, đều hiểu được cái thứ tình cảm đó.
Nếu không một ai quan tâm đến sự thành bại của mình, thành công không phải cũng sẽ biến thành không có ý nghĩa gì cả sao?
Tiểu Mã chăm chú nhìn Lam Lan hỏi :
- Cô không quan tâm đến y sao?
Lam Lan nói :
- Em quan tâm y, nhưng em cũng biết, cái an ủi và quan hoài y chân chính cần vào, không phải là cái mà em có thể cung cấp được cho y.
Tiểu Mã hỏi :
- Phụ thân của y mới được?
Lam Lan gật gật đầu, cô nói :
- Chỉ có phụ thân của y, mới là người duy nhất thân thiết trong đời của y, nhưng tính khí của y quá quật cường, không những thà chết cũng không chịu thừa nhận điểm đó, còn cho rằng, mình đã trốn ra khỏi nhà rồi, là không còn mặt mũi gì về nữa.
Bốc Chiến nói :
- Chúng ta đã từng xuống núi đi tìm y.
Lam Lan nói :
- Mấy năm đó y còn chưa thấy tình cảm thân thiết là quý hóa, vì vậy y vẫn một mực tránh né, đợi đến lúc y muốn trở về, y chẳng còn nghe thấy tin tức của các ông.
... Trên đời này chuyện của con người không phải đa số đều như vậy sao? Nếu không trên đời này làm gì có bao nhiêu bi kịch đầy những chuyện do ngộ hội, mâu thuẫn tạo ra?
Chỉ một tí ngộ hội và mâu thuẫn, sẽ có thể gây nên một bi kịch không cách nào thu thập được.
Đấy cũng chính là bi kịch lớn nhất của kiếp người.
Lam Lan nói :
- Y cứu tính mạng của cả nhà họ Lam, tôi không thể lấy mắt nhìn y chịu đau khổ, vì vậy tôi mới lén viết dùm y mấy lá thơ gởi về, tìm đủ trăm phương nghìn kế nhờ người đem đến Lang Sơn, hy vọng Châu Ngũ thái gia sai người lại đón đứa con ông ta.
Bốc Chiến nói :
- Sao chúng ta chẳng ai biết gì chuyện đó cả?
Lam Lan than thở nói :
- Đấy không chừng chỉ vì tôi nhờ không đúng người, do đó mà bao nhiêu thư tín đều lọt vào tay kẻ tà ác.
Cô lại nói tiếp :
- Nhưng lúc ấy chúng tôi không hề nghĩ đến chuyện đó, bởi vì thư chúng tôi gởi không bao lâu, trên Lang Sơn có gởi xuống một lá thư hồi âm của Châu Ngũ thái gia.
Bốc Chiến hỏi :
- Hồi âm gì?
Lam Lan nói :
- Cái gã tên là Tống Tam, xem ra có vẻ thành thật, tự xưng là người thân tín của Châu Ngũ thái gia.
Bốc Chiến nói :
- Trước giờ ta chưa nghe đến tên người này.
Lam Lan nói :
- Tên họ của y chắc là giả, chỉ tiếc là chúng tôi vĩnh viễn không còn biết y rốt cuộc là ai nữa.
Bốc Chiến hỏi :
- Tại sao?
Lam Lan nói :
- Bởi vì bây giờ thi cốt của y chắc đã rữa nát ra từ lâu.
Cô lại nói bổ sung :
- Y đưa lại một phong thư bọc bằng sáp, nhất định muốn Châu Vân tự tay mở ra cho bằng được, bởi vì trong bọc sáp có mật hàm của Châu Ngũ thái gia viết cho y, nhất định không thể để cho người thứ ba xem.
Cha con với nhau dĩ nhiên là có bí mật, điểm đó bất kỳ ai cũng không thể nào nghi ngờ.
Lam Lan nói :
- Không ngờ trong sáp, có giấu khói độc và ba cây độc châm.
Tiểu Mã giành hỏi :
- Châu Vân trúng phải ám toán của y?
Lam Lan cười khổ nói :
- Có ai ngờ đến cha mình lại đi ám toán con bao giờ? May mà y quả là tay kỳ tài vũ học một thời, y dùng nội lực đem chất độc bức ra ngoài được một nửa.
Tiểu Mã hỏi :
- Còn Tống Tam?
Lam Lan nói :
- Lúc Tống Tam đến đây, y đã bị trúng độc rất nặng, y đang tính bỏ chạy, độc tính đã phát tác ra, chỉ trong khoảnh khắc, xương thịt đều bị hủ nát.
Tiểu Mã nắm chặt quyền đầu nói :
- Con người này thật hung bạo, thủ đoạn thật ác độc.
Lam Lan nói :
- Nhưng cọp có hung dữ cũng không ăn thịt con, lúc đó chúng tôi đã nghĩ ra, người sai Tống Tam lại, nhất định là người khác, y không chịu cho hai cha con gặp nhau, bởi vì y biết Châu Vân mà về lại, nhất định sẽ kế thừa bá nghiệp của Châu Ngũ thái gia.
Cô than t