anh bỗng thở ra một hơi:
- Tôn Như Hải không chừng cũng chẳng phải là thứ người gian manh gì, chỉ bất quá mấy dạo gần đây hưởng phúc nhiều quá, tính tình mới biến đi.
Tiếng thở dài của y có vẻ cảm khái:
- Một người như y lăn lộn trong giang hồ bao lâu nay cũng không dễ dàng gì, muốn không sợ chết thật, lại càng không dễ.
oo Cái đầu của Nghê Bát thái gia đang nhức.
Dĩ nhiên đầu y không bị nhức vì Dương Tranh, một gã bộ đầu tí teo trong huyện, y làm gì thèm để vào trong lòng.
Đầu y nhức, là vì bao nhiêu rượu tối hôm qua uống, bây giờ đang bắt đầu hành hạ, tối hôm qua y uống thật không ít.
Tổng tiêu đầu của Trung Nguyên tiêu cuộc là Bảo Mã Kim Đao Vương Chấn Phi bởi vì mắc bận đến Mẫu Đơn sơn trang mua ngựa cho nên không thân hành đi áp chuyến tiêu này, nhưng năm tay tiêu sư đi theo cũng không phải là hạng dễ đối phó.
Y sử trong tay thanh Đao Trung Quải đã từng theo y có ba chục năm nay, bồi bạn y vào sinh ra tử ít nhất đã có hai ba trăm lần, cùng với mười lăm tên tử đảng của y kề vai khổ chiến cả hơn nửa tiếng đồng hồ, mất đi sáu mạng người mới cướp được chuyến tiêu đó.
Chẳng qua chuyện này cũng đáng làm lắm, một trăm tám mươi vạn lượng bạc trắng phau phau, đủ cho y thoải mái suốt cuộc đời còn lại.
Y đã được năm mươi sáu tuổi rồi, đem bao nhiêu đây bạc về nhà, y chuẩn bị sẽ rửa tay, tìm một nơi nào không ai tìm ra, hưởng thụ mấy năm còn lại trong đời.
Nghê Bát thái gia là người đất Thục. Y khoái ngồi "Hoạt Can".
Giữa hai cây trúc cột vào một cái ghế, hai người khiêng, gọi là Hoạt Can.
Ngồi trên Hoạt Can, vừa thoải mái, vừa thoáng gió, bốn bề tám phía đều có thể thấy rõ, chỉ cần quay đầu lại, là thấy được từng hàng từng hàng những cỗ xe lớn chở đầy bạc đi phía sau.
Người đi theo xe đều là tử đảng của y, đều là những tay hảo thủ từng đánh trăm trận.
Tuy y tin rằng nhất định sẽ không có ai dám lại con đường này chận đánh mình, nhưng y vẫn hành động rất cẩn thận.
Y dùng thứ xe độc luân để tải bạc, bởi vì thứ xe này rất nhẹ nhàng tiện lợi, đi trên đường cũng không làm phiền nhiễu người khác.
Thứ xe này do người đẩy.
Ngựa thì có tiếng vó ngựa, người không có, lừa ngựa thì kêu hí ồn ào, người thì không.
Y rất yên lòng.
Trời đã gần sáng rồi.
Nghê Bát thái gia ngồi trên Hoạt Can nhắm mắt dưỡng thần được một lúc, ngẫu nhiên quay đầu lại, bỗng phát hiện ra một hàng xe dài hình như đã ngắn đi một khúc !
Y đếm đếm, quả thật đã mất đi bảy chiếc.
Người áp chiếc xe cuối cùng là Đồng Trùy, cũng giống như Dã Ngưu, là người y đem từ Miêu Cương về, bất cứ trong hoàn cảnh nào cũng nhất định không bán đứng y.
Một hàng xe chở bạc như vậy làm cách nào lại ngắn đi được ?
Nghê Bát thái gia ấn hai bàn tay vào hai bên chỗ dựa một cái, người y đã bay lên lộn một vòng, gót chân điểm vào đầu gã đẩy chiếc xe độc luân thứ tư phía sau thêm cái nữa, trong khoảnh khắc đã bay qua tám cái đầu của những gã đẩy xe, dùng môn khinh công tuyệt kỷ Bát bộ Hản Thiền ngạo thị giang hồ của y bay trên đầu người, bay qua một dãy xe dài, đến chiếc xe cuối cùng.
Phía sau chẳng thấy có động tĩnh gì, nhưng gã Đồng Trùy áp chiếc xe cuối cùng đã biến đâu mất.
Gã áp chiếc xe kế tiếp Đồng Trùy là Thành Cương, hôm nay có uống tí đỉnh, y không hề biết phía sau đã xảy ra chuyện gì, thấy Nghê Bát thái gia bay vù vù lại, mới chạy tới hỏi thăm.
Nghê Bát thái gia không nói năng gì, cho y hai cái bạt tai trước, rồi mới phân phó:
- Mau mau theo ta ra phía sau xem thử.
Trăng sao chìm lắng, bốn bề một màn đen tối, cái khoảnh khắc trước bình minh thường thường là lúc tối nhất.
Phía sau vẫn không có một tí động tĩnh, chẳng nghe có tiếng động gì cũng chẳng thấy ai.
Nhưng bờ cỏ rậm hai bên đường hình như có chỗ không được bình thường ... gió thổi qua đám cỏ, hình như có chỗ không thấy xao động.
Bởi vì chỗ đó đã có người nằm bẹp lên rồi, bị tám người nằm đè bẹp lên.
Bảy gã xa phu đã bị đánh bất tỉnh, bị người bó chặt cứng chân tay, miệng bị nhét vào một hột hồ đào sắt chỉ có những tay trong vệ môn mới xài, còn Đồng Trùy người đi áp chiếc xe cuối cùng nhất đã bị người ta dùng gân bò cột cứng tay chân ra đằng sau.
Nghê Bát thái gia ngược lại bỗng trở nên trấn tĩnh, y chỉ hỏi Thành Cương:
- Nãy giờ ngươi không nghe có động tĩnh gì sao ?
Thành Cương cúi đầu, y chẳng nghe thấy gì cả, y có tỉnh táo lúc nào đâu.
Nghê Bát móc hột hồ đào sắt trong miệng một gã xa phu ra, nhìn bốn bề quanh quất một hồi rồi cười nhạt:
- Giỏi, tay chân nhanh nhẹn lắm, không ngờ trong lục phiến môn cũng có những tay cừ khôi vậy.
Thành Cương rốt cuộc cũng ấp úng rụt rè mở miệng nói:
- Nghe nói nơi đây có tay thủ lãnh bộ khoái tên là Dương Tranh, cũng có bản lãnh lắm.
Nghê Bát chau mày:
- Không lẽ ngay cả Tôn Như Hải và Dã Ngưu cũng đối phó không nổi hắn ? Nếu hắn là thứ lợi hại như vậy, hiện tại e rằng hắn đã lòn ra đằng trước đối phó với cái đám chỗ Hoạt Can của ta.
Thành Cương biến sắc:
- Để đệ đi xem thử.
Nghê Bát vẫn bình tĩnh như không, y hững hờ nói:
- Bây giờ có lại cũng muộn quá rồi.
Y quả thật không hổ là tay lão luyện giang hồ quen đánh trăm trận, tuy đã