Địch Phúc đã sống trong phủ Địch hầu hai mươi năm nay, từ nhỏ lớn lên cho tới lúc làm tổng quản không phải là một chuyện gì dễ dàng.
Y biết Tiểu Hầu cùng đi với Ưng tiên sinh về nhà, hiện giờ tuy còn chưa thấy mặt Ưng tiên sinh, nhưng y không dám hỏi. Bởi vì y đã nhìn ra giữa tiểu hầu gia và Ưng tiên sinh nhất định có một sự liên hệ gì đó rất đặc biệt.
Y không hề muốn biết sự liên hệ giữa bọn họ rốt cuộc là thứ gì.
Dù cho y có biết, y cũng làm bộ như không biết, không những vậy, còn nhất định sẽ tìm cách mau mau quên đi.
Địch Thanh Lân mỗi khi về lại nhà đều đến chỗ Phật đường nơi mẹ y hồi sinh tiền hay lại, tu tĩnh nửa ngày, trong khoảng thời gian đó, bất cứ là ai cũng không được làm phiền nhiễu y, không có ai ngoại lệ.
Địch phu nhân lúc chưa vào làm dâu nhà Địch hầu là một mỹ nữ nổi danh trong giang hồ, cũng là một tay hiệp nữ nổi tiếng giang hồ, một thủ Tiên Nữ kiếm pháp nghe nói đã được hết chân truyền của chưởng môn phái Nga Mi là Mai sư thái.
Bà lấy lão hầu gia rồi, còn có lúc hay cưỡi ngựa ra ngoài một mình, trượng kiếm hành hiệp giang hồ, ôn lại mộng cũ ngày xưa.
Nhưng đến lúc sinh xong tiểu hầu gia, bà ta bèn chuyên tâm để vào chuyện Phật, có khi quanh năm không bước ra khỏi Phật đường một bước.
Lão hầu gia qua đời rồi, thái phu nhân cũng đi theo. Bọn họ đã hưởng tận vinh hoa phú quý trên thế gian, lúc chết cũng hoàn toàn không bị khổ sở chuyện gì.
Nhưng lúc bọn họ còn sống, hình như cũng không được khoái lạc cho lắm.
Tiểu hầu gia về nhà được hai ngày, mới gọi Phúc tổng quản lại, hỏi những chuyện y không thể không hỏi, thật ra cũng không đáng phải hỏi.
Lần này y ra khỏi phủ xong, có một chuyện thật quái lạ đã xảy ra.
- Mấy hôm trước bỗng có người đem lại chín trăm thạch gạo, đáng lý ra tiểu nhân không dám nhận, nhưng người đem lại có nói, đây là của người bạn rất thân của hầu gia là Long đại gia đặc biệt đem lại chúc cho thêm phúc thêm thọ.
Phúc tổng quản nói:
- Vì vậy tiểu nhân cũng không dám không nhận.
... Chín trăm thạch gạo rốt cuộc là bao nhiêu gạo ? Nuôi được bao nhiêu người ?
Chuyện đó e rằng rất ít người có thể trả lời cho được.
Trên đời này đa số người e rằng chưa từng thấy qua bao nhiêu đó gạo, người đã đem chín trăm thạch gạo tặng người ta, e rằng có thể đếm được trên đầu ngón tay.
Nhưng tiểu hầu gia không hề thay đổi nét mặt, chỉ hững hờ nói:
- Gạo đâu ?
- Đều đã được đem vào chỗ phòng khố nơi dùng để tích trữ lương thực khi nào lão hầu gia chuẩn bị xuất chinh.
Địch Thanh Lân gật gật đầu, lộ vẻ mãn ý.
Phúc tổng quản lại nói:
- Sáng sớm hôm nay có hai người khách lại tìm tiểu hầu gia, cũng nói là bạn thân của tiểu hầu gia, không những vậy còn nói là do cái vị Long đại gia tặng gạo ấy phái lại.
Vì vậy tiểu nhân không dám không giữ bọn họ lại đây.
Địch Thanh Lân cũng không lộ vẻ kinh ngạc gì, chỉ hỏi y:
- Người đâu ?
- Đều ở Thính Nguyệt Tiểu Trúc.
Trăng không có âm thanh, làm sao nghe được nhĩ ?
Chỉ vì trăng không có âm thanh mà mới nghe được, nghe là nghe mặt trăng của vô thanh, nghe là nghe vô thanh của mặt trăng.
... Có lúc vô thanh không phải còn hay hơn cả có sao ?
oo Không có trăng, nhưng có sao, ánh sao chiếu yên lặng trên giấy bọc cửa.
Trăng không có âm thanh, sao cũng không có lời.
Trong phòng của Thính Nguyệt tiểu trúc có hai người đang ngồi yên lặng ở đó, ngồi yên lặng uống rượu, uống Nữ Nhi hồng, Hoa Tứ gia uống không nhiều, nhưng người kia thì lại uống không ít, làm như ít có cơ hội uống được thứ rượu ngon ở Giang Nam vậy.
Lúc Địch Thanh Lân bước vào, hai người đều đứng dậy nghinh tiếp, Hoa Tứ Gia hỏi câu đầu tiên là:
- Long gia đem đến chín trăm thạch gạo, tiểu hầu gia đã thu nhận được chưa ?
Lấy bản tính khéo léo và lễ phép của Hoa Tứ gia, đáng lý ra là phải nói ra vài câu khách sáo trước rồi mới nói đến chuyện chính, nhưng y vừa gặp mặt đã hỏi ngay đến chín trăm thạch gạo, mà đây là do người khác đem cho Địch Thanh Lân, hoàn toàn không có gì liên hệ đến y, vậy mà y xem còn quan trọng hơn cả Địch Thanh Lân.
- Tôi đã thu nhận cách đây hai ngày rồi.
Địch Thanh Lân nói:
- Nhưng đến bây giờ vẫn chưa có ai động đến nó.
- Vậy là quá tốt rồi.
Hoa Tứ gia thở phào một tiếng, tươi mặt nói:
- Tiểu hầu gia chắc đã đoán ra được mấy thạch gạo đó từ đâu ra ?
Địch Thanh Lân hững hờ cười lên một tiếng nói:
- Nếu là gạo, dĩ nhiên là từ ruộng trồng mà ra, còn như muốn dấu vàng bạc gì trong bao gạo thì cũng không biết sao mà nói.
Hoa tứ gia cười lớn:
- Tiểu hầu gia quả thật là anh hùng hào kiệt, tôi biết chuyện gì cũng khó mà giấu khỏi cặp mắt của tiểu hầu gia.
Y hạ giọng xuống nói tiếp:
- Thanh Long hội tiêu tiền rất nhiều, có lúc chúng tôi cũng không thể không làm mấy chuyện không có vốn đó, chỉ bất quá, phải làm sao cho không có kẽ hở, không những vậy còn phải không để lại hậu hoạn.
Địch Thanh Lân mỉm cười:
- Kỳ này các ông làm cũng không đến nổi tệ gì.
Hoa Tứ gia rót cho Địch tiểu hầu một ly rượu:
- Nhưng lần này chúng tôi không thể không lại đây quấy nhiễu tiểu hầu gia, bởi vì mấy thứ này xốn mắt quá tạm thời không thể đem trở về lại,