Polly po-cket
Thất Chủng Binh Khí 6 - Ly Biệt Câu

Thất Chủng Binh Khí 6 - Ly Biệt Câu

Tác giả: Cổ Long

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 324931

Bình chọn: 8.00/10/493 lượt.

bảo đảm cho y.

Triệu Chính lập tức khom lưng vái vái:

- Hùng đại nhân nói quá.

Y là người do phủ phái lại, nhưng y đối với cái vị tri huyện thất phẩm chính trực thanh liêm này không dám có tí gì vô lễ.

- Chỉ bất quá vụ án này còn nằm trên người của Dương Tranh.

Hùng đại nhân quay qua nói với Dương Tranh:

- Ta ra hạn cho ngươi mười ngày, nếu ngươi còn không phá được vụ án này, ngay cả ta cũng không cách nào giải cứu được cho ngươi.

Mười ngày, chỉ có mười ngày.

Không có nhân chứng, không có đường dây, không có một chút manh mối gì, làm sao có thể phá được vụ án này trong mười ngày ?

Trời còn chưa sáng hẳn, Dương Tranh nằm một mình trên giường, y cảm thấy tứ chi bải hoải, miệng khô cổ đắng, đầu óc mơ mơ màng màng, làm như bị người ta nhét vào đó bảy tám chục cân lạp cật.

Y hận mình, tại sao lại đi sinh bệnh trong lúc này.

Y nhất định không thể để cho mình nằm sóng sược ra giường như vậy, y nhất định phải ráng sức bò dậy.

Nhưng thân hình đang nóng hừng hực của y bỗng biến thành lạnh ngắt như băng, lạnh muốn run rẩy không ngừng.

Trong cơn hôn mê hỗn loạn, hình như y thấy Liên Cô đang vào phòng mình, đắp chăn cho mình, lau mặt cho mình, cầm chậu rửa mặt của mình ra ngoài lấy nước, hình như đi một hồi thật lâu còn chưa về.

Y phảng phất nghe có tiếng la thảm thiết, hình như là giọng của Liên Cô.

Sau đó, y chẳng còn thấy cô đâu.

Trời sáng.

Thốc Tử tuy cả đêm không ngủ, tinh thần vẫn còn sung lắm, bởi vì trên đời này đã thiếu đi mất một người, còn hắn thì có thêm trong người một vạn lượng bạc.

Hành trang đã chuẩn bị sẵn sàng, kiện mã đã được tra án vào, từ nay viễn tẩu cao phi, tiêu dao tự tại biết bao nhiêu.

Hắn không ngờ rằng Hoa Tứ gia lại đến, đem theo một đứa tiểu đồng đến, gương mặt phì nộn của y đầy vẻ ôn hòa, y chỉ hỏi:

- Ngươi tính đi rồi đó à ?

- Vâng.

Thốc Tử cười nói:

- Tứ gia đưa cho tôi chuyện đó chỉ là chuyện tí bẹo, thật còn dễ hơn là ăn cơm không.

- Hiện tại Như Ngọc đã nằm trong quan tài rồi phải không ?

- Ả ta không nằm trong quan tài, nằm trong giếng.

- Sao ?

- Tối hôm qua, ả không có trong Di Hồng viện, may mà tôi còn tìm ra được.

Thốc Tử rất đắc ý:

- Gã phu xe đưa ả ta ra ngoài là một tên bợm rượu, tôi chỉ mời hắn uống có vài ba ly, hắn đã nói cho tôi nghe ả ta đi đâu, dĩ nhiên là không có chuyện tôi tìm không ra được ả.

Hoa Tứ gia mỉm cười:

- Ngươi quả thật là có bản sự.

Thốc Tử lại càng đắc ý.

- Tôi chạy theo tới nơi, ả đang bước ra khỏi nhà lại giếng kiếm nước, nửa đêm nửa hôm, ai cũng không khỏi bị sẩy chân rớt xuống giếng, vì vậy tôi chỉ thò tay ra, mọi chuyện đều xong xuôi, thật không phí tí hơi thở gì cả.

- Ngươi làm chuyện hay lắm.

Hoa Tứ gia nói:

- Chỉ tiếc là có một chỗ không hay.

- Chỗ nào ?

- Ngươi giết lầm người !

Hoa Tứ gia nói:

- Tối hôm qua Như Ngọc đã về lại Di Hồng viện, còn ngồi uống với ta hai ly rượu.

Thốc Tử ngốc người ra.

Hoa Tứ gia lại cười cười:

- Ngẫu nhiên giết lầm một hai người thật ra cũng chẳng có gì là quan hệ cho lắm.

Thốc Tử cũng cười.

- Dĩ nhiên là không sao, hôm nay tôi đi nữa, lần này tôi bảo đảm sẽ không giết lầm.

- Vậy thì ta yên lòng rồi.

Hoa Tứ gia vừa cười vừa nói với đứa tiểu đồng chỉ bất quá tối đa là mười lăm mười sáu tuổi:

- Tiểu Diệp Tử, ngươi đưa giùm ta thêm một ngàn lượng bạc cho vị đại ca này.

Tiểu Diệp Tử là đứa bé mặt mày sáng sủa, ai ai cũng thích, nhất là lúc móc tiền ra đưa cho người ta, lại càng không cách nào không thương được.

Cặp mắt của Thốc Tử đã tít lại không khác gì Hoa Tứ gia:

- Cái vị tiểu ca này mặt mày dễ thương quá.

Hắn không nói hết câu, bởi vì hắn chỉ thấy có mỗi bàn tay cầm ngân phiếu của Tiểu Diệp Tử.

Bàn tay kia của Tiểu Diệp Tử, thì cầm một cây đao nhỏ.

Tuy cây đao rất ngắn, nhưng nếu đâm vào chỗ yếu hại trên người cũng vẫn chết được như thường.

Tiểu Diệp Tử cứ thế mà đâm cây đao nhẹ như không vào trong eo lưng của Thốc Tử.

Hoàn toàn ấn vào lút cán, ngay cả một phân cũng không chừa.

Một cái chết của hạng người như Thốc Tử, mới chẳng có ai quan tâm đến.

Bởi vì hắn giết người.

Kẻ giết người, sẽ không khỏi bị giết bởi tay người khác.

... Tuy là cây đao ngắn trong tay đứa bé, có lúc cũng là cây đao hung bạo của kẻ thù, nhưng trong hoàn cảnh nào đó thích hợp, thông thường cũng là một cây cương đao trong tay của kẻ chuyên môn.

Liên Cô đã chết, chết trong cái giếng.

Chẳng ai ngờ được cô bị người khác giết lầm.

Cô không có kẻ thù, lại càng không thể bị ai oán giận gì mà giết, ngay cả cha mẹ cô cũng nghĩ rằng cô buồn đời mà nhảy xuống giếng tự tử.

Vợ chồng Vu lão tiên sinh dĩ nhiên không nói điều đó ra trước mặt Dương Tranh.

Dương Tranh bệnh quá, y đã có đủ chuyện phiền phức, hai vợ chồng già không muốn làm y đau lòng thêm.

Thậm chí bọn họ còn mời thầy lang lại bốc cho y một thang thuốc, có điều đợi lúc bọn họ nấu thuốc xong xuôi hẳn hòi đem lại thì y đã đi đâu mất, chỉ để lại hai đỉnh bạc và một tờ giấy.

- Tiền để làm chuyện hậu sự cho Liên Cô, gọi là một chút tâm ý của tôi, hai hôm nữa tôi phải đi xa, nhưng sẽ nhất định về lại, xin hai vị cứ yên lòng.

Tay cầm đỉ