Thất Chủng Binh Khí 3 - Bích Ngọc Đao

Thất Chủng Binh Khí 3 - Bích Ngọc Đao

Tác giả: Cổ Long

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 324384

Bình chọn: 7.5.00/10/438 lượt.

tại cũng không cần nói. Nhìn thấy giọt nước mắt ứa ra đó của y, mọi người trong lòng cũng hiểu ra.

Hoa Dạ Lai tuy lừa gạt y, bán đứng y, trong lòng y vẫn vĩnh viễn không quên được cô ta.

Tình cảm vốn là chuyện rất kỳ quái, một gã thiếu niên đa tình, yêu phải thường thường là một người không đáng cho y yêu !

Trong lòng y tuy cũng biết rõ là vậy, khổ nổi tương tư đã nhập vào cốt tủy, có muốn chôn nói đi cũng khó mà làm cho nổi.

Nghiêm Cửu tựa hồ không nỡ nhìn y.

Con của mình trong lòng bi thương ra sao, làm cha dĩ nhiên là hiểu con hơn ai hết.

Nghiêm Cửu bỗng nói:

- Lúc nãy tuy cô chưa dò ra được điều gì, ta thì đã thấy ra được một chỗ khả nghi.

Hoa Hoa Phong hỏi:

- Ông thấy ai là người khả nghi ?

Nghiêm Cửu nói:

- Cố đạo nhân.

Hoa Hoa Phong hỏi:

- Sao tôi nhìn không ra gì cả ?

Nghiêm Cửu nói:

- Bởi vì cô vốn không biết y là hạng người như thế nào.

Hoa Hoa Phong quả thật là không biết.

Nghiêm Cửu nói:

- Y vốn là một người không muốn chịu cực khổ nhất, lười biếng nhất, dù cho Hoa Dạ Lai có thù hận gì sâu xa với y, kêu y dầm mưa dầm gió đi trong bảo táp như vậy cả đêm, y không chịu đâu !

Hoa Hoa Phong nói:

- Nhưng lúc nãy ngay cả một lời oán than, y cũng không thốt ra.

Nghiêm Cửu nói:

- Vì vậy ta mới cảm thấy kỳ quái.

Hoa Hoa Phong nói:

- Không lẽ vì y biết tôi đang gạt gẫm, y cũng biết Hoa Dạ Lai đang ở đâu, nhưng sợ tôi nhìn ra, vì vậy mới chịu làm thinh nếm mùi khổ cực.

Nghiêm Cửu gật gật đầu nói:

- Thật ra dù không có chuyện ngày hôm nay, ta đã nghi ngờ y từ lâu rồi.

Hoa Hoa Phong nói:

- Sao ?

Nghiêm Cửu nói:

- Hôm đó Thiết Thủy và Đoàn Ngọc giao thủ với nhau, y đang mãi đứng ở đầu thuyền thỏng tay nhìn, đang mãi chờ Đoàn Ngọc bị chết dưới tay của Thiết Thủy, Vương Phi mấy lần muốn ra mặt cản trở, đều bị y chận lại.

Hoa Hoa Phong đảo quanh tròng mắt nói:

- Tôi vốn ngỡ rằng chỉ có một người hy vọng y chết.

Nghiêm Cửu nói:

- Cô nói người đó là ai ?

Hoa Hoa Phong nói:

- Long đầu lão đại của Thanh Long hội.

Nghiêm Cửu nói:

- Vốn chỉ có một người, là hy vọng Đoàn Ngọc chết.

Hoa Hoa Phong sáng rực mắt lên, nói:

- Không lẽ Cố đạo nhân lại là Long đầu lão đại !

Nghiêm Cửu nói:

- Y chỉ bất quá là chủ tiệm một quán rượu nhỏ bé, nhưng thua một ván là một vạn lượng tiền vàng, tiền của y ở đâu ra !

Hoa Hoa Phong bỗng quay đầu lại, trừng mắt nhìn Đoàn Ngọc nói:

- Anh nghĩ thế nào ? Sao im lặng không nói gì vậy ?

Đoàn Ngọc cười cười nói:

- Bởi vì tôi muốn nói gì, đều đã được mọi người nói ra hết rồi.

Nghiêm Tiểu Vân bỗng ngẩng đầu lên nói:

- Hôm đó tôi đang trong hôn mê, quả thật có thấy cái bóng của một người cụt tay, không những vậy, hình như còn nghe y đang cãi nhau gì đó với Hoa ... Hoa cô nương.

Hoa Hoa Phong nói:

- Ám khí từ sau lưng anh phóng lại, người phóng ám khí, rất có thể là y.

Nghiêm Tiểu Vân cúi đầu xuống, không nói gì nữa.

Hoa Hoa Phong đảo quanh tròng mắt nói:

- Nếu Cố đạo nhân mà là Long đầu lão đại thật, bây giờ nhất định chưa về nhà đâu.

Nghiêm Cửu hỏi:

- Tại sao ?

Hoa Hoa Phong nói:

- Bởi vì y đã biết chúng ta xem Hoa Dạ Lai thành ra đầu dây mối nhợ như vậy, xem cái kiểu của y, nhất định sẽ mau mau đi trước, giết quách Hoa Dạ Lai bịt miệng.

Gương mặt Nghiêm Tiểu Vân càng lộ vẻ trắng bệch, ngay cả cặp môi đều đã run rẩy cả lên.

Hoa Hoa Phong cố ý không nhìn y, cô lại nói tiếp:

- Vì vậy hiện tại chúng ta nên đi tìm Cố đạo nhân, xem y có phải đang ở nhà không ?

Đoàn Ngọc bỗng cười cười nói:

- Y không ở nhà.

Hoa Hoa Phong hỏi:

- Sao anh biết y không ở nhà ?

Đoàn Ngọc hững hờ trả lời:

- Nghiêm Cửu gia theo sau lưng mình, nhưng theo sau Nghiêm Cửu gia, còn có một người đi theo !

Hoa Hoa Phong thay đổi sắc mặt nói:

- Cố đạo nhân ?

Đoàn Ngọc quay đầu lại, nhìn song cửa phía trong căn phòng nhỏ một cái, mỉm cười nói:

- Các hạ đã lại rồi, tại sao còn không vào uống ly rượu, trục trục hơi lạnh ra !

Ngoài song yên ba phiêu dưỡng, hình như không có tiếng người, nhưng Đoàn Ngọc vừa nói xong, dưới song cửa bỗng có một trận cười lớn vọng lên:

- Hảo tiểu tử, quả nhiên giỏi thật, xem ra ta đã quá xem thường ngươi thật.

Đây là tiếng cười của Cố đạo nhân.

Tiếng cười của y nghe ra có vẻ gì đó kỳ quái không tả được.

Cố đạo nhân quả thật đã đến.

Tuy y còn đang cười, gương mặt lại trắng bệch, ánh mắt lộ đầy vẻ mỉa mai tàn bạo mà bi thảm, giống như một con sói đã biết mình lọt vào bẫy của thợ săn.

Đoàn Ngọc nhìn y, bỗng thở ra nói:

- Ông không hề xem thường tôi, nhưng ông xem thường chính mình.

Cố đạo nhân nói:

- Sao ?

Đoàn Ngọc nói:

- Đáng lý ra ông không nên lại đây.

Cố đạo nhân hỏi:

- Tại sao ?

Đoàn Ngọc nói:

- Nếu hiện tại ông về nhà, nằm thoải mái trên giường, trên đời này có ai chứng minh được ông là người đã ám toán Nghiêm công tử ?

Cố đạo nhân nói:

- Chính ta cũng biết thế, nhưng ta không lại không được.

Đoàn Ngọc nhịn không nổi mở miệng hỏi:

- Tại sao ?

Cố đạo nhân:

- Bởi vì Nghiêm Tiểu Vân chưa chết, mà ngươi cũng chưa chết.

Đoàn Ngọc hỏi:

- Chúng tôi chưa chết, ông bèn phải chết ?

Cố đạo nhân đã lộ một nụ cười thật thê lư


Old school Swatch Watches