XtGem Forum catalog
Thất Chủng Binh Khí 3 - Bích Ngọc Đao

Thất Chủng Binh Khí 3 - Bích Ngọc Đao

Tác giả: Cổ Long

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 324361

Bình chọn: 8.00/10/436 lượt.

Tại sao lại xảy ra chuyện vậy?

Đoàn Ngọc nói:

- Tôi không chịu được khi thấy bọn họ khinh lờn kẻ khác.

Nữ đạo sĩ hỏi:

- Bọn họ khinh lờn ai?

Đoàn Ngọc nói:

- Một... một người đàn bà.

Nữ đạo sĩ cười nói:

- Tôi cũng nghĩ nhất định là một người đàn bà... có phải là đẹp lắm phải không?

Đoàn Ngọc xem ra mặt mày đã muốn đỏ lên, y ấp úng nói:

- Cũng còn không khó coi lắm.

Nữ đạo sĩ hỏi:

- Tên là gì?

Đoàn Ngọc nói:

- Cô ta nói mình tên là Hoa Dạ Lai.

Nữ đạo sĩ lại chau mày lần này là lần thứ ba, chau càng tít lại, một hồi thật lâu mới hỏi:

- Ông chưa từng quen biết với cô ta?

Đoàn Ngọc nói:

- Ngay cả gặp còn chưa gặp bao giờ.

Nữ đạo sĩ nói:

- Ông chỉ thấy mấy gã hòa thượng khinh lờn cô ta, ngay cả một câu cũng không hỏi rõ ràng, đã đánh bọn họ rớt xuống nước?

Đoàn Ngọc nói:

- Bọn họ cũng không cho tôi nói được câu nào.

Nữ đạo sĩ hỏi:

- Sau đó rồi sao?

Đoàn Ngọc đỏ mặt lên nói:

- Sau đó cô ta nhất định phải mời tôi uống rượu.

Nữ đạo sĩ nhìn chăm chú vào mặt y nói:

- Có phải ông uống nhiều lắm phải không?

Đoàn Ngọc nói:

- Không ít lắm.

Nữ đạo sĩ nói:

- Sau đó rồi sao?

Đoàn Ngọc nói:

- Sau đó... sau đó tôi bèn đi mất.

Nữ đạo sĩ nói:

- Đơn giản như vậy sao?

Đoàn Ngọc nói:

- Ừm.

Nữ đạo sĩ hỏi:

- Không lẽ ông không chịu phải chuyện gì thiệt thòi sao?

Đoàn Ngọc nói:

- Cũng không có gì cả.

Nữ đạo sĩ tươi mặt nói:

- Xem ra nếu ông không rất thông minh, thì nhất định cũng rất may mắn.

Đoàn Ngọc nhịn không nổi mở miệng hỏi:

- Cô ta rốt cuộc là một người như thế nào? Có phải thường thường phải cho người ta chịu tí thiệt thòi không?

Nữ đạo sĩ thở ra nói:

- Không lẽ ông không biết thật sao? Cô ta chính là tay độc hành nữ đạo nổi danh nhất mẻ Trường Giang phía nam này?

Đoàn Ngọc ngẫn mặt ra.

Nữ đạo sĩ lại nói:

- Ông chia tay cô ta xong, bèn gặp ngay Kiều lão tam?

Đoàn Ngọc gật gật đầu nói:

- Lúc đó trời vừa sáng.

Nữ đạo sĩ hỏi:

- Lúc đó ông còn chưa biết y là một người như thế nào?

Đoàn Ngọc cười khổ nói:

- Tôi chỉ biết y không những muốn lấy hết đồ tôi có trong người, còn muốn tôi nhảy xuống hồ tắm một phen.

Nữ đạo sĩ hỏi:

- Lúc đó ông còn ở trên thuyền của y?

Đoàn Ngọc thở ra nói:

- Hiện tại chiếc thuyền ấy đã chìm rồi.

Nữ đạo sĩ bật cười nói:

- Nhưng ông không tí gì là trông có vẻ vừa mới xuống nước.

Đoàn Ngọc nói:

- Thuyền chìm xuống, nhưng tôi không chìm xuống.

Y nhịn không nổi cười, lại nói tiếp:

- Đó không chừng là vì vận khí của tôi không tệ lắm.

Nữ đạo sĩ thở ra, nói:

- Cũng không chừng vì vận khí của ông không được tốt lắm.

Đoàn Ngọc ngẩn mặt ra hỏi:

- Tại sao?

Nữ đạo sĩ nói:

- Nếu ông bị y mời xuống dưới nước tắm rửa thật, phiền phức về sau không chừng nhỏ hơn chút đỉnh.

Đoàn Ngọc nói:

- Tôi không hiểu.

Nữ đạo sĩ nói:

- Ông chưa nghe qua một người tên là Tăng Vương Thiết Thủy sao?

Đoàn Ngọc nói:

- Chưa.

Nữ đạo sĩ nói:

- Người này vốn là môn hạ chùa Thiếu Lâm, nhưng không quen quy luật khắc khe của chùa, gần đây nhất không biết vì lẽ gì, y bỗng nổi giận thoát ly phái Thiếu Lâm, tự phong làm vua trong bọn hòa thượng, chùa Thiếu Lâm chẳng làm gì được y, từ chỗ đó, ông có thể biết y là hạng người như thế nào.

Đoàn Ngọc thay đổi nét mặt nói:

- Xem ra người này không những là một quái vật, cái gan cũng không nhỏ nữa.

Nữ đạo sĩ nói:

- Người này cũng giống như cái tên của y vậy, có lúc cương liệt nóng nảy, có lúc lại rất biết điều, không ai hiểu cho thấu tính khí của y ra làm sao.

Đoàn Ngọc nói:

- Y đã dám công nhiên phản kháng phái Thiếu Lâm, vũ công dĩ nhiên phải cao lắm.

Nữ đạo sĩ nói:

- Nghe nói vũ công của y có thể xem là cao thủ đệ nhất trong môn hạ chùa Thiếu Lâm, chỉ vì tính khí quá tệ, thành ra ở trong chùa Thiếu Lâm địa vị trước giờ vẫn rất thấp kém.

Đoàn Ngọc nói:

- Chắc là vì lý do đó mà y mới thoát ly chùa Thiếu Lâm.

Nữ đạo sĩ nói:

- Thật ra y cũng chẳng gọi là kẻ xấu xa gì, chỉ bất quá rất cuồng ngạo cứng đầu, nhưng lúc không biết điều so với những lúc biết điều nhiều hơn vô chừng kể, bất kỳ ai đắc tội với y, đừng hòng có ngày nào được ở yên.

Bà ta lại thở ra, nói tiếp:

- Y đến Giang Nam còn chưa tới ba tháng, đã có hết bảy tám tay cao thủ vũ lâm bị thương dưới tay y. Nghe nói y chỉ cần xuất thủ là đối phương dù không chết cũng ít nhất gãy chân. Vu Hồ Đại Hào Phương Cương chỉ bị y đánh cho một quyền, đã mửa máu cả hai tháng, cuối cùng chết trên giường bệnh.

Đoàn Ngọc nói:

- Bà nói Phương Cương đó, có phải là cái vị tiền bối đã luyện qua Kim Chung Trí, Thiết Bố Sam?

Nữ đạo sĩ than thở:

- Đúng vậy, ngay cả người đã luyện qua Kim Chung Trí, đều chịu không nổi một quyền của y, huống gì là người khác !

Đoàn Ngọc trầm ngâm một hồi, nói:

- Bốn gã hòa thượng tôi đánh đó, không lẽ là môn hạ của y?

Nữ đạo sĩ gật gật đầu nói:

- Y thoát ly khỏi Thiếu Lâm xong, bèn thu nhận rất nhiều môn đồ. Bất kỳ ai muốn vào làm môn hạ của y, đều phải cắt sạch tóc làm hòa thượng, nhưng vào làm môn hạ của y rồi, sẽ không còn sợ ai khác khinh lờn mình, vì vậy hiện tại đồ đệ của y, e còn nhiều hơn cả chùa Thiếu Lâm.

Bà ta lại thở ra thêm một