rời long đất lở.
“Mười lăm tháng bảy” chắc là đem những thứ hỏa dược đã mua về, toàn bộ đem đến cột vào trên tảng đá khổng lồ đó.
Nếu bọn họ nhảy ra hai bên tránh nó, bây giờ dù không bị hỏa dược nổ tan xác ra thì cũng bị mấy hòn đá vụn bắn vào người cho nát nhừ.
Nhưng hiện tại bọn họ còn nguyên vẹn đây, đó không phải là may mắn, cũng không phải là vận khí.
Trong tiếng nổ kinh hồn đó, không những bọn họ không quay đầu lại nhìn xuống, thậm chí ngay cả thân hình cũng không dừng lại, bàn tay đang nắm chặt giây đằng la dùng sức giật một cái, mũi chân điểm và trong vách đá, người đã bay lên phía trên.
Vách núi thẳng đứng, cao hơn mười trượng.
Bọn họ lên xuống ba lần như vậy, đã nhảy lên tới đỉnh. Cho đến lúc đó, tiếng nổ còn đang hồi âm lại vang rền trong hang núi, đá vụn cũng vẫn còn đang rải xuống ao như mưa rào.
Trên đỉnh núi là một gò nghiêng nghiêng giống một cái bình đài, ba người đang thò đầu nhìn xuống dưới xem xét. Trong đó, một người là Đinh Cán.
Y phát hiện ra Tiểu Vũ và Cao Lập bỗng xuất hiện trên đỉnh núi, biểu tình trên gương mặt làm như thình lình bị người ta tát cho một cái vào mặt.
Cao Lập lạnh lùng nhìn y.
Nhưng Tiểu Vũ thì cười cười, nói:
- Không ngờ ngươi vẫn còn chưa chết.
Đinh Cán hít thở mấy hơi dài, thần sắc cũng trở lại bình tĩnh, y lạnh lùng nói:
- Không ngờ ngươi cũng chưa chết luôn.
Tiểu Vũ nói:
- Chỉ có ba người các ngươi, muốn giết chúng ta cũng không dễ dàng gì.
Đinh Cán xanh lè mặt mày, không thể không thừa nhận chuyện đó.
Tiểu Vũ nói:
- Nhưng nếu chúng ta muốn giết các ngươi, ngươi xem có dễ hay không dễ ?
Đinh Cán nói:
- Taiïi sao các ngươi muốn giết ta ?
Tiểu Vũ nói:
- Bởi vì ngươi muốn giết chúng ta.
Đinh Cán nói:
- Chính các ngươi cũng biết, người muốn giết các ngươi không phải là ta.
Tiểu Vũ gật gật đầu, y cũng không thể không thừa nhận.
Đinh Cán nói:
- Giết người đã là chức nghiệp của bọn chúng ta, chúng ta không thể nào giết người vô duyên vô cố.
Tiểu Vũ nói:
- Đúng là như vậy.
Y quay mặt qua nhìn hai người đứng bên cạch Đinh Cán.
Hai người này mặt mày vàng khè, sắc mặt như người có bệnh, nhưng hai bàn tay đen thui như sắt.
Tiểu Vũ nói:
- Không ngờ cao thủ trong Ưng Trảo, cũng có kẻ gia nhập “Mười lăm tháng bảy”.
Một trong hai người đó cười nhạt nói:
- Các hạ nhãn lực khá lắm.
Tiểu Vũ nói:
- Chuyến này chắc là hai vị xuất thủ lần đầu, dĩ nhiên không chịu trở về tay không.
Đinh Cán nói:
- Bọn họ vốn không thể nào trở về tay không được.
Hai bàn tay của y vốn đang khoanh trước ngực, hiện tại vẫn còn không động đậy.
Nhưng thình lình, hai cây loan đao đã cắt vào cổ họng của hai gã hai bên, cắt thật sâu.
Không có tiếng la thảm thiết, không có tiếng động dãy dụa, hai người đó bỗng rớt xuống núi như hai khúc gỗ cứng đơ.
Cao Lập nhìn y, gương mặt không có một chút biểu tình.
Tiểu Vũ nói:
- Bọn họ chết rồi, ngươi cũng về được rồi.
Đinh Cán nói:
- Giết được các ngươi rồi, ta cũng về lại được, nhưng giết bọn họ dễ hơn.
Tiểu Vũ nói:
- Ít ra bọn họ không biết phòng bị ngươi.
Đinh Cán nói:
- Vì vậy ta chọn đúng đường.
Tiểu Vũ nói:
- Nhưng bọn họ thì chọn trật !
Đinh Cán hỏi:
- Sao ?
Tiểu Vũ nói:
- Đáng lý ra bọn họ không nên theo ngươi đến đây.
Đinh Cán nói:
- Ta còn muốn sống thêm chút nữa.
Tiểu Vũ nói:
- Ngươi sống thêm được.
Đinh Cán nói:
- Bọn họ đã chết rồi, không còn ai biết chuyện gì đã xảy ra nơi đây.
Tiểu Vũ nói:
- Vì vậy người về đến, tùy tiện muốn nói gì cũng không sao.
Đinh Cán nói:
- Bất quá, ta đã nói rồi, vô duyên vô cố nhất định không giết người.
Tiểu Vũ nói:
- Sao ngươi biết chúng ta sẽ thả ngươi đi ?
Đinh Cán nói:
- Bởi vì các ngươi giết ta, cũng không hay lắm.
Tiểu Vũ nói:
- Sao ?
Đinh Cán nói:
- Ta đã giết bọn họ rồi, dĩ nhiên sẽ không tiết lộ hành tung của các ngươi, nếu không “Mười lăm tháng bảy” sẽ không tha ta.
Tiểu Vũ hỏi:
- Không giết người thì có chỗ nào hay ?
Đinh Cán nói:
- Ta có thể hủy diệt thi thể bọn họ giùm các ngươi, về lại nói rằng các ngươi không hề qua lối này.
Tiểu Vũ nói:
- Ngươi nghĩ cũng chu đáo lắm.
Đinh Cán nói:
- Ta đã làm nghề này được mười năm rồi, nếu suy nghĩ không chu đáo, làm sao còn sống được tới bây giờ.
Ánh mắt xám xịt của y cũng lộ vẻ thê lương bi khổ.
Trên đời này, người ta đang sống đó, nhưng đa số người không được mãn ý. Có người muốn được thêm tiền, có người muốn được thêm quyền thế.
Nhưng đối với bọn họ, chỉ cần còn sống đó, đã không dễ dàng gì rồi.
Tiểu Vũ bỗng thở ra một tiếng, nói:
- Chỉ cần còn sống được, chuyện gì ngươi cũng đều làm sao ?
Đinh Cán gật gật đầu nói:
- Đúng vậy, chuyện gì ta cũng chịu làm.
Tiểu Vũ nói:
- Được, ta thả ngươi đi.
Đinh Cán không nói thêm lời nào, quay phắt đầu đi ngay.
Tiểu Vũ cười cười nói:
- Chờ một chút.
Đinh Cán chờ đó.
Tiểu Vũ hỏi:
- Ngươi có biết tại sao ta thả ngươi đi không ?
Đinh Cán lắc đầu.
Tiểu Vũ nói:
- Bởi vì ngươi không còn là một người còn sống, ngươi đã chết từ lâu !
Đinh Cán đã đi rồi, Cao Lập còn đứng như một pho tượng ở đó, không động đậy tí nào.
Sau đó, y bỗng khom lưng lại m