kia đã biến đâu mất.
Không lẽ bọn họ không phải là người mà là quỷ u linh từ dưới lòng đất chui lên phòng thủ nơi cấm địa này.
Cửa đã mở.
Thu Phong Ngô không biết kéo nhẹ vào chỗ nào đó mà cánh cửa nặng ngàn cân bỗng trượt ra như kỳ tích.
Một luồng hơi lạnh âm u tạt vào trong mặt.
Bên trong là một căn phòng bằng đá thật rộng rãi. Trên vách đầy những rong rêu, có để sáu cây trường minh đăng.
Ánh đèn cũng u ám như lửa quỷ.
Trong phòng bốn bề là binh khí để trên giá, đủ các loại binh khí ngoại môn, có loại Cao Lập chưa bao giờ thấy qua.
Thu Phong Ngô đẩy một khối đá ra để lộ trên vách đá một cái kệ bằng sắt.
Khổng Tước Linh chắc là để trong kệ bằng sắt đó.
Đến bây giờ Cao Lập mới chân chính hiểu rõ cái thứ mình yêu cầu trân quý biết bao nhiêu.
Dù cho bạn bè có tốt đến đâu, chuyện yêu cầu của y cũng là nhiều quá.
Thu Phong Ngô mở kệ sắt, từ từ lấy ra một cái ống tròn lóng lánh màu vàng rực rỡ.
Bên ngoài ống rất trơn láng, xem ra thậm chí rất bình thường, chỉ bất quá là làm bằng vàng ròng thế thôi.
Cái gì càng thần bí thì bên ngoài xem ra càng bình thường. Cũng chính vì vậy mà nó mới giữ được vẻ thần bí đó.
Thu Phong Ngô dùng hai tay cầm lên, đưa tới trước mắt Cao Lập. Gương mặt của y cũng biến thành nghiêm trang, nghiêm trang đến độ muốn biến thành bi ai.
Cao Lập nhìn y, nhìn Khổng Tước Linh trên tay y, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác thống khổ.
Trừ bọn họ ra, không ai hiểu nổi cảm giác ấy từ đâu đến. Một hồi thật lâu, Cao Lập mới thở dài một tiếng, nói:
- Anh bất tất phải giao cho tôi.
Thu Phong Ngô nói:
- Tôi đã cho anh mượn rồi đó.
Cao Lập nói:
- Tôi ... tôi nhất định sẽ đem trả lại ngay.
Thu Phong Ngô nói:
- Tôi tin.
Cao Lập rốt cuộc cũng chầm chậm đưa tay ra.
Ngón tay y rốt cuộc đã chạm vào món ám khí thần bí đó. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, lòng y bỗng dâng lên một thứ cảm giác thật thần bí, không thể hình dung.
Đấy cũng như một kẻ phàm nhân bỗng đụng phải một thứ ma chú, bản thân y cũng thành ra có cái ma lực thần bí đó.
Thu Phong Ngô nói:
- Trên này có hai mấu cơ quan.
Cao Lập nói:
- Tôi có thấy.
Thu Phong Ngô nói tiếp:
- Ấn cái nút thứ nhất, cơ quan lập tức phát động. Ấn cái nút thứ nhì thì trên đời này không còn ai có thể cứu được Ma Phong.
Cao Lập thở phào ra một hơi thật dài, phảng phất như đã thấy được cái dáng Ma Phong đang ngã xuống.
Thu Phong Ngô trầm mặc một hồi thật lâu rồi chầm chậm nói tiếp:
- Đáng lý tôi phải đi với anh nhưng nếu tôi đi thì không chừng cũng chẳng cần tới Khổng Tước Linh.
Cao Lập nói:
- Tôi ... tôi ...
Thu Phong Ngô nói:
- Tôi biết cái ý của anh. Anh không muốn tay tôi lại dính vào máu tanh cũng như không muốn tôi bị phiền phức.
Cao Lập thở ra nói:
- Đấy cũng vì thân phận của anh bây giờ không phải như lúc trước.
Thu Phong Ngô chầm chậm gật đầu. Y bỗng cười nói:
- Có chuyện tôi quên nói với anh. Tôi đã có một đứa con.
Cao Lập nắm chặt lấy tay y nói:
- Lần sau tôi đến sẽ nhất định gặp nó.
Thu Phong Ngô nói:
- Dĩ nhiên là anh sẽ gặp nó.
- Tôi hứa.
Thu Phong Ngô nói:
- Tôi còn muốn anh hứa với tôi một chuyện.
Cao Lập nói:
- Anh cứ nói.
Thái độ của Thu Phong Ngô bỗng lại trở nên nghiêm trang. Y chầm chậm nói:
- Khổng Tước Linh không phải là thứ ám khí giết người.
Cao Lập ngơ ngác hỏi:
- Không phải sao ?
Thu Phong Ngô lại nói:
- Không phải. Ám khí cũng là một thứ vũ khí. Ý nghĩa chân chính của vũ khí không phải là để giết người mà là để ngăn người giết.
Cao Lập gật đầu.
Thật ra y không chân chính hiểu được cái ý của Thu Phong Ngô. Y bỗng phát hiện ra tư tưởng của mình và của Thu Phong Ngô đã cách xa nhau. Nhưng y không chịu thừa nhận như vậy.
Thu Phong Ngô nói:
- Nói một cách đơn giản là mục đích sử dụng Khổng Tước Linh không phải là để giết người mà là để cứu mạng. Vì vậy ...
Y nắm chặt lấy tay Cao Lập, chầm chậm nói tiếp:
- Vì vậy tôi muốn anh hứa với tôi không đến lúc bất đắc dĩ thì anh nhất định không dùng nó.
Cao Lập thở phào một hơi dài. Bây giờ y mới hiểu được cái ý của Thu Phong Ngô.
Ít nhất chính y cho rằng mình đã hoàn toàn hiểu rõ.
Y nắm chặt lấy tay Thu Phong Ngô, nói từng tiếng một:
- Tôi hứa với anh, không đến lúc bất đắc dĩ thì tôi nhất định không dùng nó.
Cao Lập ưỡn ngực lên, bước ra ngoài.
Bước chân của y nhẹ nhàng, nhanh nhẹn hơn lúc mới tới nhiều lắm vì trong lòng y không còn có ưu tư sợ hãi.
Hiện tại Khổng Tước Linh đang nằm trong tay y. hiện tại tính mạng của Ma Phong không khác gì đã nằm trong tay y. Y không còn gì để lo lắng. Người lo lắng phải là Ma Phong.
Mỗi căn nhà nào cũng có một cái ghế rất thoải mái. Cái ghế ấy thông thường là dành cho chủ nhà. Chủ nhân của căn nhà này là Cao Lập.
Nhưng lúc này người đang ngồi trên cái ghế đó lại là Ma Phong.
Gã dùng tư thế thoải mái nhất ngồi đó nhìn Song Song đang đứng đối diện trước mặt gã, lạnh lùng nói:
- Đã năm ngày rồi, chồng nàng đã đi năm ngày rồi đó.
Song Song gật đầu.
Nàng đứng đó với tư thế không thoải mái lắm. Bất kể đứng với tư thế ra sao cũng đều không thể thoải mái bằng ngồi xuống.
Ma Phong nhìn nàng lom lom. Gã lại
