ưng
cũng đỡ khô miệng, rồi mệt quá, nằm lăn trong bụi ngủ thiếp đi mất.
Tỉnh dậy, trời sáng rõ từ lâu. Về phương đông, mặt trời đã lên cao bằng
con sào, nhưng con đường mòn trước mặt vắng hoe, không bóng người qua
lại. Trong bụi, chim ríu rít tranh nhau mổ ăn những trái cây chín đỏ
mọng to bằng đầu ngón tay. Chẳng biết là loại trái cây gì, nhưng Hạo
Nhiên trông thèm quá. Nó bứt một trái, bỏ vào mồm nhai thử thấy ngon
ngọt vô cùng. Ngồi dậy lắng nghe trong mình, không thấy có phản ứng gì
lạ, lại ăn thêm vài trái nữa. Đợi lúc lâu không sao, bèn bứt cả chùm, ăn lấy ăn để.
Nhờ có những trái cây ấy mà Hạo Nhiên đỡ đói và khát, trong người khỏe hẳn ra.
Đến khi mặt trời sắp đứng bóng, nó mới lên đường tiếp tục cuộc hành
trình bỏ dở. Qua một xóm lèo tèo vài căn nhà thấp, mái lợp tranh và vách làm bằng những thân cây ghép vào nhau còn nguyên cả vỏ, Hạo Nhiên tạt
vào, định hỏi thăm đường nhưng gõ cửa mấy lần, thấy không ai đáp, đành
thôi.
Lại đi. Trước mặt nó, núi Chichibu gần thêm. Dưới bầu trời trong xanh
của một ngày thu đẹp, nó thấy trong lòng sảng khoái và cảnh vật cũng
thân mật hơn. “Chắc gần về đến nhà !” Hạo Nhiên nghĩ.
Bỗng xa xa, ngay phía trước, trên con đường mòn, hiện ra bóng Giang, con trai lão Đại Cổ. Hạo Nhiên ngạc nhiên nghĩ thầm:
“Không hiểu sao nó đi chậm thế. Hay cũng nghỉ chân ở chỗ nào như mình
!”. Nó chậm chân lại, có ý muốn xem thằng đó đi đâu, làm gì ! Đối với
Hạo Nhiên, cha con Đại Cổ rõ ràng là những tên gian phi cần bị theo dõi
và tố cáo.
Có lẽ linh tính báo cho Giang biết nó đang bị dò xét nên thỉnh thoảng nó quay đầu nhìn lại phía sau và rảo bước nhanh hơn. Giang bây giờ không
còn là đứa trẻ như trước. Nó vẫn đen đủi, nhưng trong những năm ở với
Đại Cổ làm con nuôi lão, Giang đã lớn và đẫy đà hơn nhiều. Mười tám tuổi rồi, Giang trở thành trang thanh niên nhanh nhẹn, khôn ngoan, rất vừa
lòng nghĩa phụ.
Thấy thằng bé cứ lẽo đẽo theo mình, Giang muốn thử xem có phải thật nó
dò xét mình không, bèn đang đi, thình lình tạt ngang đến nấp sau một
tảng đá lớn, hé mắt quan sát.
Quả nhiên Hạo Nhiên mắc bẫy. Không thấy Giang đâu, nó nhớn nhác nhìn quanh. Đến gần tảng đá, Giang nhảy xổ ra quát lớn:
- Thằng kia ! Mày theo dõi ta phải không ?
Giật mình, Hạo Nhiên đứng sững:
- Đâu có !
- Đừng chối ! Đúng mày theo ta !
Hạo Nhiên bỏ chạy, nhưng Giang nắm ngay được lưng áo nó:
- Tiểu nghiệt súc ! Ai sai mày dò xét ta ?
Hạo Nhiên vùng vẫy. Bị kẻ đồng trang lứa gọi là tiểu nghiệt súc, một tiếng chửi nặng nề, nó tức giận mắng lại:
- Ngươi mới là nghiệt súc. Ăn cắp bảo vật rồi đem chôn giấu, ngươi tưởng không ai biết hả ?
Câu nói bất ngờ khiến Giang sửng sốt. Thừa cơ, Hạo Nhiên vùng mạnh một cái, giật ra chạy, vừa chạy vừa la chói lói:
- Ăn cắp ! Thằng ăn cắp ! Bắt nó !
Thấy xa xa lẩn trong những hàng cây xanh rì, có vài căn nhà dựng liền
nhau, Hạo Nhiên đoán là xóm có người ở. Nó hướng về phía ấy chạy thục
mạng. Giang đuổi theo, chậm hơn. Hai đứa cách nhau một quãng xa. Đến
giữa xóm, Hạo Nhiên la càng lớn:
- Thằng ăn cắp nó đuổi tôi ! Bớ làng xóm, cứu tôi với ! Nó chôn đồ ăn cắp ở gò Thủ cấp lũng.
Nghe thấy vậy Giang sợ quá. Không ngờ thằng bé này theo dõi việc làm của nó từ đêm qua, không khéo hỏng hết cả. Nhanh trí, Giang không đuổi nữa. Nó chậm bước lại, kéo quần áo ngay ngắn rồi làm bộ tự nhiên đi thong
dong như khách qua đường.
Vài phụ nữ tò mò chạy ra, có người lưng đeo con nhỏ, lại thêm cả một lão ông.
Hạo Nhiên vừa chạy vừa la vừa chỉ trỏ về phía sau. Chẳng ai hiểu chuyện
gì, nhìn nhau rồi lại nhìn hai thiếu niên, thấy anh chàng lững thững đi
sau chẳng có vẻ gì là gian phi cả. Gã lại còn mỉm cười chào mọi người
nữa chứ ! Hỏi gã, gã bảo không biết, chẳng nhìn thấy ai đuổi ai. Thằng
bé đó kêu la chắc có ý tinh nghịch muốn trêu trọc dân xóm.
Mọi người lắc đầu, cho là chuyện trẻ con không lý đến.
Chạy được quãng xa, ra khỏi xóm, Hạo Nhiên dừng lại. Tuy không thấy ai
đuổi theo nữa nhưng dân xóm dường như cũng chẳng quan tâm gì đến lời nó
kêu cứu. Ngạc nhiên không hiểu tại sao người lớn lại lãnh đạm đến thế
trước tội ác của thằng ăn cắp, nó phân vân chẳng biết xử trí cách nào.
Đành cứ cắm cúi đi, đợi về đến nhà đem chuyện thuật lại cho dân xóm
Musashino rõ. “Chắc họ sẽ giúp ta lấy lại đồ bảo vật và cứu sư phụ”, Hạo Nhiên nghĩ.
Thấm thoắt thế mà đã xế chiều. Những lùm trắc và những cây dẻ gai trên
đồng cỏ quen thuộc đã hiện ra, chỗ thì vài cây rải rác, chỗ thì mọc
thành bụi rậm bên đường mòn, khiến Hạo Nhiên vui mừng như gặp được người quen sau bao năm xa cách. Nó vừa định chúm môi thổi sáo, nhưng nghĩ đến sư phụ lại thôi, lòng bồi hồi lo lắng.
Thình lình, một bóng người nhảy ra, giơ tay cản đường. Hạo Nhiên lùi lại rút mộc kiếm. Thì ra lại thằng Giang. Không biết nó đi đường tắt nào mà đến đây trước được.
Nhớ lời sư phụ dạy, Hạo Nhiên tập trung ý chí vào đôi mắt, phóng mục
quang quắc nhìn địch thủ. Nhưng Giang chỉ liếc sơ nó, cười gằn:
- Á à gan nhỉ ! Bé con cũng biết đánh kiếm cơ đấy !
Nói đoạn cũng rút gươm ra thủ thế.
- Trông đây ! Chuột