ợc. Nay truyền cho các tướng, mỗi người phải lĩnh lương thảo ba tháng, phòng chống nhau với giặc.
Du nói vừa dứt lời, Hoàng Cái tiến ra nói:
- Đừng nói ba tháng, dẫu cấp cả ba mươi tháng lương thảo cũng chẳng làm trò gì? Nội trong cả tháng này, có thể phá được thì phá, nếu không phá nổi, thì chi bằng theo lời Tử Bố, bỏ giáp quẳng gươm, ngoảnh mặt về bắc mà hàng đi cho rảnh!
Chu Du nghe nói tái mặt lại, nổi giận đùng đùng, thét lớn:
- Ta đây phụng mệnh chúa công, chỉ huy ba quân phá Tào, ai dám nói đến hàng là chém. Nay đang lúc hai bên đối địch, mày dám mở mày dám mở mồm ra nói câu ấy, làm ngã lòng quân, không chém đầu mày thì còn bảo được ai!
Liền quát võ sĩ lôi Cái ra chém.
Cái cũng tức giận nói lớn:
- Ta từ khi theo Phò tá tướng quân đến nay, tung hoành miền đông nam trải qua ba đời rồi, khi ấy đâu đã có ngươi?
Du giận quá, thét chém cho mau.
Cam Ninh bước lên can rằng:
- Công Phúc là cựu thần của Đông Ngô, xin hãy khoan thứ cho.
Du quát lên rằng:
- Sao mày dám nói lôi thôi, làm loạn phép tắc của ta?
Lập tức thét tả hữu lấy roi vụt Cam Ninh túi bụi rồi đuổi ra.
Các quan đều quỳ xuống can rằng:
- Tội Hoàng Cái thực là đáng chết, nhưng giết Cái thì không có lợi cho việc quân. Xin đô đốc hãy khoan thứ cho, tạm ghi tội lại đó, đợi phá xong Tào Tháo, sẽ đem chém cũng chưa muộn.
Chu Du vẫn hầm hầm, các quan nằn nì kêu van mãi, Du mới nói:
- Nếu không nể mặt các quan, thì ta quyết lấy đầu mày đó! Nay hãy tha cho mày tội chết!
Du bèn sai tả hữu vật cổ Hoàng Cái xuống đánh một trăm roi.
Các quan lại kêu van, Du hất đổ cả bàn đi, quát mắng các quan, và thét bảo đánh đập. Tả hữu lật áo Hoàng Cái, vật sấp xuống đánh, đánh năm chục roi. Các quan lại xúm vào xin tha. Du đứng dậy, chỉ mặt Hoàng Cái nói:
- Mày còn dám coi thường ta chăng? Hãy cho chịu năm chục trượng đó, nếu còn vô lễ, hai tội sẽ trị nhân thể.
Rồi vừa đi vừa mắng nhiếc om sòm trở vào trong trướng.
Các tướng ra vực Hoàng Cái dậy, thấy da thịt tả tơi, máu me đầm đìa. Khi về đến trại, ngất đi mấy lần. Ai đến hỏi thăm cũng ứa hai hàng nước mắt. Lỗ Túc cũng đến thăm, rồi xuống thuyền trách Khổng Minh rằng:
- Hôm nay Công Cẩn giận đánh Hoàng Cái như thế, chúng tôi là bộ hạ Công Cẩn nên không ai dám mạnh dạn can ngăn đã đành; tiên sinh là khách, sao chỉ thu tay đứng xem, không nói giúp cho một câu gì?
Khổng Minh cười nói:
- Tử Kính còn dối ta!
Túc nói:
- Từ khi tôi cùng với tiên sinh sang sông đến giờ, chưa hề có câu gì dối nhau, sao tiên sinh lại nói thế?
Khổng Minh nói:
- Thế ra Tử Kính không biết Công Cẩn đánh đau Hoàng Cái là mưu kế đó ư? Tại sao còn cần đến tôi khuyên can?
Lỗ Túc bấy giờ mới biết, Khổng Minh nói:
- Không dùng mẹo khổ nhục, làm sao đánh lừa được Tào Tháo? Nay đô đốc tất sai Hoàng Cái sang trá hàng, và mượn bọn Sái Trung đưa tin về trước. Tử Kính có đến chơi với Công Cẩn, chớ có nói là ta biết mẹo ấy nhé! Chỉ nên nói rằng ta cũng oán Công Cẩn ác quá là xong.
Túc về, vào gặp Chu Du. Du mời vào sau trướng ngồi chơi. Túc nói:
- Hôm nay, làm sao đô đốc đánh Công Phúc đau quá thế?
Du hỏi:
- Các tướng có ai oán ta không?
Túc nói:
- Nhiều người thắc mắc lắm!
Du hỏi:
- Ý Khổng Minh thế nào?
- Khổng Minh cũng oán đô đốc bạc đãi tướng sĩ.
Du cười, nói:
- Phen này ta mới lừa được Khổng Minh!
Túc hỏi làm sao, Du nói:
- Đánh Hoàng Cái là kế của ta đó. Ta muốn sai hắn trá hàng, nên trước hết dùng kế khổ nhục để đánh lừa Tào Tháo, rồi sau dùng kế hỏa công tì mới có thể thắng được.
Túc trong bụng phục Khổng Minh là cao kiến, nhưng không dám nói rõ.
Hoàng Cái đau nằm trong trướng, các tướng đều đến hỏi thăm. Cái chẳng nói năng gì cả, cứ thở dài sườn sượt. Chợt báo có quan tham mưu là Hán Trạch lại thăm. Cái sai mời vào tận chỗ nằm, đuổi tả hữu lui ra ngoài. Hám Trạch hỏi:
- Tướng quân có thù hằn gì với đô đốc chăng?
Cái nói:
- Không thù hằn gì cả.
Trạch nói:
- Thế thì vừa rồi ông bị đòn có phải là kế khổ nhục không?
Cái hỏi:
- Sao ông biết?
- Tôi xem bộ dạng Công Cẩn, mười phần đã đoán được chín.
Cái nói:
- Tôi chịu hậu ân họ Tôn đã ba đời, không lấy gì báo được. Nên hiến kế ấy để phá Tào Tháo. Thân tôi tuy đau khổ, nhưng ai là tâm phúc của tôi; duy có ông là người trung nghĩa, nên tôi mới dám thổ lộ can trường.
Trạch nói:
- Phải chăng ông muốn dùng tôi dâng thư trá hàng?
Cái đáp:
- Quả thị tôi có ý đó, chưa biết ông có chịu giúp cho không?
Hám trạch hớn hở nhận lời.
Ấy thực là:
Dũng tướng quên mình mong báo chúa,
Mưu thần vì nước lại đồng tâm.
Chưa biết Hám Trạch dâng thư làm sao, xem đến hồi sau sẽ rõ.
Hám Trạch mật dâng thư giả hàng;
Bàng Thống khéo dùng liên hoàn kế.
Hám Trạch tự là Đức Nhuận, người làng Sơn Âm, quận Cối Kê, nhà nghèo nhưng chăm học, phải đi làm thuê; thường hay mượn sách về xem, xem xong một lượt là nhớ như in không bao giờ quên nữa. Trạch lại có tài biện bác, có can đảm. Tôn Quyền dùng làm tham mưu. Trạch chơi với Hoàng Cái thân thiết lắm, nên Cái nhờ dâng thư trá hàng, Trạch vui lòng nhận ngay và n