Ngài đừng khinh thường cô bé đó. Thuộc hạ đã đoán biết trước được từ rất lâu cô bé đó sẽ nắm trong tay vận mệnh của ngài. Ở người cô có sức mạnh tiềm ẩn rất lớn. Thuộc hạ nghỉ ngài nên dùng thần lực của mình mở lối khai thông sức mạnh ấy. Chắc rằng cô bé đó cũng không thể biết được có nguồn sức mạnh ấy đang tiềm tàng trong chính cơ thể bé nhỏ của cô.”
Nam Thiên Vương nhếch môi, ý cười nhạt hiện ra hắn nói: “ Thú vị. Như vậy bây giờ ta chỉ cần dùng lực đã thông kinh mạch rồi bắt cô bé đó đến đây như vậy nhanh hơn rồi tại sao người còn phải nói muốn đưa cô bé về nơi đây trong một khoảng thời gian dài? “
“ Không được . Sức mạnh đó quá lớn không thể khai thông ngay lập tức mà phải khiến cô bé tự đã thông chính kinh mạch mình nếu như chủ nhân ngài dùng lực ép nó không chỉ phản tác dụng mà Tiểu Yên nhất định sẽ không giữ nổi mạng mình.” Ti Tinh nhanh chóng nói, giọng điệu trở nên nghiêm túc.
Nam Thiên Vương nhíu mày.
“ Rắc rối vậy ý ngươi ta chỉ có thể từng chút dạy võ công cho Tiểu Yên rồi tự khiến cô bé dùng sức của mình đã thông kinh mạch “
“ Phải”
Nam Thiên Vương trước sau vẫn giữ trạng thái lạnh lùng, môi khẽ nhếch bàn tay to lớn đặt lên trán.
“ Tại sao cô bé đó lại có sức mạnh lớn đến như thế? Cô ta là ai? “
Ti Tinh thoáng im lặng, một lúc sau lại nói:
“ Trên người cô bé tỏa ra luồng khí rất lạ. Không phải của ma mà cũng không phải của người và cũng không phải của thần tiên. Cô bé này thật sự đúng là lần đầu thuộc hạ thấy người như vậy nên nhất thời cũng không biết nên nói như thế nào. “
Nam Thiên Vương ngồi dậy, hắn đặt quả cầu lên bàn gỗ đào , nhấc cao tay cầm lên một bình trà rồi rót ra chung sứ. Đông tác hắn vừa thong thả mà từ tốn rất có phong cách của bậc đế vương. Môi chạm vào chung sứ nhấp một ngụm trà nóng, hắn cười nhạt:
“ Ta nên cảm hóa cô bé Tiểu Yên này hay là dùng thần lực làm mê muội cô đây? Ngươi nghỉ sao về việc này? “
“ Thuộc hạ chắc rằng trong lòng ngài đã sớm có quyết định”
Khóe miệng lại như cười lại như không, ánh mắt hắn hiện lên một tia quỷ dị.
“ Đúng. Ta sớm đã có quyết định chỉ là muốn biết ý ngươi như thế nào? “
Ti Tinh kính cẩn đáp:
“ Thuộc hạ nghỉ ngài nên dùng tình cảm để cảm hóa Tiểu Yên trước khiến cô bé toàn tâm toàn ý nghe lời ngài rồi sau đó với sức mạnh cô bé nhất định giúp ngài đoạt lấy cả tam giới nhưng mà…”
“ Nhưng mà thế nào? Ta vốn ghét người nói chuyện không rõ ràng.”
“ Thuộc hạ biết lỗi. Vận mệnh của ngài là do Tiểu Yên nắm giữ nhưng chuyển xấu thành tốt hay ngược lại thì thuộc hạ đành chịu, không đoán ra được “
Nam Thiên Vương nhíu mày, hắn thấp giọng nói:
“ Được rồi. Ta tự biết “
Nói rồi hắn không đợi Ti Tinh trả lời mà lạnh lùng thi chuyển thần lực cắt đứt cuộc trò chuyện với Ti Tinh . Ánh sáng màu lam dần biến mất rồi tắt hẳn, Ti Tinh trở về lại một quả cầu bình thường. Qủa cầu này theo hắn cả mấy trăm năm nay cũng sắp biến thành người rồi. Y là tâm phúc của hắn có khả năng đoán biết mọi chuyện trên thế gian, lần này đoán ra vận mệnh hắn là do Tiểu Yên năm giữ khiến hắn hoài nghi không biết có gì sai sót ở đây hay không! Vốn dĩ từ trước đến nay Ti Tinh chưa từng đoán sai nhưng mà chuyện gì cũng sẽ có ngoại lệ. Hắn không tin nỗi chuyện này nhưng hắn sẽ thử đặt cược.
Đôi mắt từ từ mở ra, Tiểu Yên nhấc lên một cánh tay ê ẩm xoa cái đầu nặng trịch, đôi mày nhíu chặt vì cảm giác đau đớn. Cô bé nheo nheo mắt nhìn nơi xa lạ, tiếng nói nhỏ phát lên:
Đây không phải nhà mình. Đây là nơi nào?”
Cạch. Cánh của mở ra, người đàn bà thân hình to béo nhưng khuôn mặt lại vô cùng đôn hậu bước vào. Người này được Nam Thiên Vương đưa từ trần gian về để chăm sóc cho ai đó nhưng bà ta không ngờ người mà mình chăm sóc lại là cô bé này. Bà ta chạy đến giường cô từ từ đỡ Tiểu Yên ngồi dậy.
“ Đây là sơn trang U Cốc. Con là do ma vương mang về “
Tiểu Yên ôm lấy đầu đang đau nhức từng cơn, gương mặt cô tái xanh nhỏ giọng nói:
“ Tại sao ma vương lại mang con về đây?”
“ Điều này… Ta không rõ. Ta nghỉ con nên hỏi ma vương. Con tên là gì? “ Bà ta mỉm cười, ánh mắt dịu dàng nhìn Tiểu Yên khiến lòng cô trở nên ấm áp. Cô mỉm cười khuôn mặt vì nụ cười mà các cơ chạm vào đầu đau nhức thoáng chốc mặt cô bé tối sầm lại nhưng vẫn cố chịu đựng, cô đáp:
“ Con tên là Tiểu Yên năm nay 8 tuổi con sống ở đỉnh núi Vu Sơn “
“ Ra là vậy . Phụ mẫu con có biết con đi cùng ma vương không? không khéo lại lo lắng “
“ Từ lúc mới sinh con không biết cha mẹ mình là ai, Là lão bá lên núi đốn củi thương tình mang về nuôi nhưng một năm trước lão bá ấy cũng đã qua đời mất rồi. Mọi người trong làng đều gọi con là khắc tinh, khắc chết cha mẹ và lão bá. Đừng đến gần con con sẽ đem vận xuôi đến cho người “ Nói đến đây, mắt cô bé trở nên long lanh ánh nước nhưng cố kìm lại những giọt nước mắt sắp rơi mà mạnh mẽ nở nụ cười
“ Xin lỗi con là ta không bi