Mật Thám Phong Vân

Mật Thám Phong Vân

Tác giả:

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3212250

Bình chọn: 8.00/10/1225 lượt.

ình.

Có điều, chém gió thì chém vậy.

Từ lúc tới đây, nàng ta tuy vẫn thăm hỏi Lâm thị thường xuyên, riêng Lăng Phong chả bao giờ nói chuyện, cùng lắm gặp thì gật đầu một cái là hết. Không phải kiểu bẽn lẽn gì cả, mà là khinh thường. Thái độ này Lăng Phong nhận ra ngay từ những lần đầu. Xem ra, mặc dù chỉ giúp việc bên cạnh Lăng Vân, nhưng nàng ta đã lấy lại được thân phận tiểu thư cũ, nhận ra khoảng cách với Lăng Phong nên có ý tránh ra.

"Ài. Lên voi xuống chó. Bây giờ người ta là voi rồi"

Lăng Phong nghĩ một đằng nói một nẻo :

- Cô ta? Không hợp mắt ta.

- Kinh vậy, khẩu vị Phong ca thật lớn. Để ý đại tiểu thư luôn sao?

- Thì sao? Chả lẽ không được? Để ý thôi, cũng không phải làm gì ngay.

Lăng Phong không cho là đúng cười nói. Ngắm cũng không được? Chuyện nực cười.

A Trình huých tay Lăng Phong :

- Lại có người tới kìa. Thôi mơ mộng đi.

...

Năm mới thời cổ đại đem đến cho Lăng Phong rất nhiều điều mới lạ. Hắn có cảm giác như mình đang đi du lịch ngoại quốc. Cả cái phủ này, có lẽ mỗi hắn hưng phấn nhất, vì là lần đầu. Đám hạ nhân không vui vẻ lắm, đối với họ, mấy ngày này làm việc còn nhiều hơn. Quen thuộc thì đâm ra nhàm chán, hồi trước ngày Tết thời hiện đại, Lăng Phong cũng thấy rất tẻ nhạt.

Hôm nay hết việc đầu năm, Lăng Phong quay lại với công việc phụ tá nhàm chán cho Lăng Minh. Hắn tình cờ gặp Lăng Vân đang bàn bạc với tên kia.

Lăng Minh buổi sáng mặt mày vẫn ngái ngủ, nghe chữ lọt chữ không, chắc tối qua mệt mỏi quá độ với "dì hai".

Lăng Vân nói :

- Ta tính mở chi nhánh lụa vải ở kinh thành, tránh để hai nhà Quách Từ đoạt hết. Bọn họ tuy có thương điếm ở đó, nhưng làm về trà, không phải lụa.

- Vậy cứ tùy ý muội đi.

- Kinh phí phòng ốc ta sẽ bàn với thương hội, nhưng về nhân sự thì cần đại ca giúp một tay, cần người thân tín với chi tộc của chúng ta vẫn hơn.

- Muội cứ chọn người phù hợp là được.

Lăng Minh đã có chút không kiên nhẫn phất tay.

Lăng Vân hơi chán nản, mặc dù biết phân nửa tên đại ca này cũng không giúp được gì, nhưng trách nhiệm của nàng là phụ tá, vẫn phải nói. Lăng Minh lâu nay như người trong mộng, có nắm được cái gì đâu. Nhưng Lăng Vân tự biết đằng nào cũng phải giao dần việc sang cho gã, trước khi chết Lăng Chiến đã dặn dò nàng nhiều lần. Nhưng cái tình hình này, xem ra lực bất tòng tâm.

Lăng Minh không phải buồn ngủ, mà là không dám nhìn. Gã rất muốn chiếm hữu cô em gái tuyệt đẹp này, thằng này ngay cả di nương còn ăn, em gái cùng cha khác mẹ đã là cái quái gì? Sau khi làm gia chủ độ liều càng cao hơn. Chẳng qua Lăng Minh vẫn còn giữ chút tỉnh táo, biết vi trí của Lăng Vân rất đặc thù, làm bậy làm bạ, nàng ta bỏ cả việc buôn bán của tộc thì tiêu.

Lăng Vân xem ra cũng không thích nói dài với Lăng Minh, qua loa vài chuyện rồi cáo từ.

"Dáng người quá tuyệt." Lăng Phong nhìn theo bóng hình mỹ nữ chép miệng đi vào.

Nhìn lại thấy Lăng Minh một bộ sắc dục quá độ ngửa mặt ngủ mà phát chán, tộc trưởng cái kiểu này, không có Lăng Vân chèo chống, chả cần ai chèn ép cũng tự nát bét.

- Lão gia có vẻ mệt mỏi?

- Ai cho phép ngươi vào?

Lăng Minh mở mắt bất mãn nói.

Lăng Phong bỗng giảo hoạt nói :

- Tiểu nhân nghe lệnh Nhị phu nhân tới thăm hỏi Lão gia.

- Ta vừa từ phòng nàng ra, nhắc nhở cái ...

Lăng Minh đáp trong vô thức, sau đó khựng lại, mở mắt nhìn chằm chằm Lăng Phong. Gã chỉ có một phu nhân, chả bao giờ xuất hiện bên ngoài, Lăng Phong hình như chỉ nhìn thấy một lần, đào đâu ra Nhị phu nhân.

- Tối qua lão gia vất vả, phu nhân biết ý sai tiểu nhân qua nhắc nhở. Sức khỏe lão gia không tốt, phu nhân cũng buồn theo.

- Ngươi ...

- Lão gia, tiểu nhân tuyệt đối kín miệng.

- Hừ, ngươi muốn nói gì?

Lăng Minh không phải thằng ngu, nghe như vậy gã biết tên gia nhân này đã biết chuyện. Chuyện này không phải tuyệt đối bí mật, trong phủ lời đồn cũng có rồi. Nha hoàn của Trâu Nhị nương cũng biết, bây giờ kẻ này ngay cạnh mình cũng biết đã làm sao? Quan trọng đừng thằng nào phá bung ra là được. Lăng Minh nghĩ đám hạ nhân này, cho tám cái lá gan cũng không dám làm gì quá phận.

Lăng Phong rót chén trà nóng nói. Vừa rồi hắn nghe được chuyện mở tiệm ở kinh thành, liền có chủ ý.

- Tiểu nhân nghe nói chúng ta sắp mở thương điếm ở kinh đô?

- Ngươi ... nghe lén?

Lăng Minh lại căng ra. Xem ra thằng nhãi Phong này bổn sự nghe lén thật tốt.

Lăng Phong mặt không đổi sắc nói :

- Lão gia, tiểu nhân là phụ tá của ngài nha. Vả lại, chuyện này có gì bí mật đâu? Lão gia chẳng lẽ mới biết?

Bụng thì phì cười, "lão gia" đây làm chuyện lén lút thì nhiều, mà gan thì chả bao nhiêu, đụng một cái đã giật mình.

Hắn liền tiện thể nói :

- Lăng đại tiểu thư cũng thật là, chuyện quan trọng mà mãi mới nói với ngài. Dù sao ngài cũng là lão gia, nắm quyền sinh sát.

- Hừ. Ta dĩ nhiên biết từ lâu. Nhưng cũng không liên quan gì ngươi.

- Không biết lão gia đã có ý cử ai đi lên kinh thành chưa?

- Ta cử ai thì người đó đi.

Lăng Minh trả lời đại, gã đâu có nghĩ đến chuyện này. Cũng không rõ tại sao hôm nay rảnh rỗi nói nhiều với thằng Phong này vậy, qua năm mới tính khí thay đổi ch


The Soda Pop