tanh máu này. Tiếng rên rỉ thoạt vang thoạt tắt, chợt nghe có một tiếng gào mơ hồ, rạch phá màn đêm: "Ca ca! Ca ca!".
Thanh âm rất bình thường, lại khiến cho lòng ba người chấn động đến lạ kỳ, mục quang như ánh chớp xoay sang phía bên đó.
Dưới hỏa quang mờ mịt, thấp thoáng thấy có một chàng trai trẻ ăn vận y phục trang khách đang liều mạng múa kiếm, muốn kéo một nữ kiếm khách bị bầy cương thi xúm quanh trở về. Thiếu nữ kia đã bị cương thi cắn xé máu loang toàn thân, kêu gào thê thảm, cổ cũng đã có dấu cổ trùng chui vào, nhãn thần bắt đầu vẩn đục. Khoảnh khắc ca ca kéo giữ nàng ta, nàng ta chợt há miệng cắn vào cánh tay của ca ca, dứt khoát không nhả. Chàng trai trẻ hiển nhiên biết chuyện gì xảy ra, lại chẳng chịu buông muội muội, để mặc cho nàng ta cắn, liều mình gọi tên nàng ta, mong phục hồi lại thần trí cho nàng ta.
Giữa những thi thể lấm máu ngổn ngang, chỉ mới liếc qua mà thần sắc máu lệ nhạt nhòa trên khuôn mặt của vị trang khách trẻ trung kia đã nung sâu vào lòng, đôi mày của nữ đồng chợt nhướng cao, bàn tay giơ lên nhanh như chớp, một dải dây vàng trong ống tay áo lướt qua, cuốn lấy trang khách trẻ trung kia, kéo theo cả cô gái về bên kiệu, cả hai huynh muội loạng choạng ngã lăn ra.
Cùng một sát na đó, vì nàng đang phân tâm, hai lưỡi kiếm kia đã đâm đến cạnh nàng!
Tuy biết rõ lúc này mà không giết thì ngày sau hậu họa khôn lường - - - nhưng đó chỉ là lời nói của lý trí, lại không có cách nào khống chế con tim của Nam Cung Mạch. Gã cảm thấy kiếm trong tay nặng phải ngàn cân, đâm chưa đến ba thước sát bên nữ đồng thì kiếm thế đã chậm lại.
Diệt Hồn kiếm chậm trễ, nhưng Chuyển Phách kiếm lại vẫn phát sáng buốt lạnh, đâm thẳng và mi tâm của nữ đồng. Song thủ của Diệp Thiên Chinh không ngờ chẳng run rẩy chút xíu nào, sắc mặt tái nhợt như chết rồi, thình lình nước mắt lăn dài, trôi qua bờ má đẫm máu.
"Ca ca". Khoảnh khắc đó, Diệp Thiên Lại chợt ngửa mặt lên, thấu qua trường kiếm, đăm đăm nhìn vào mắt Diệp Thiên Chinh, vụt thoát miệng thều thào kêu lên, giơ tay ra - - - lại không phải cản trở mũi kiếm đang đâm sang, mà là sờ lên cổ của thiếu nữ đã hôn mê kia, phảng phất trong máu thịt có vật gì đó bay vọt ra, chui tọt vào lòng bàn tay nàng, mau chóng bò lên.
"Thiên Lại!". Khoảnh khắc đó phảng phất có một tấm bình phong vô hình vụt dựng dậy, Chuyển Phách kiếm không có cách nào đâm tới được nữa. Diệp Thiên Chinh sắc mặt nhợt nhạt, chợt quăng kiếm, bất chấp tất cả xông lên: "Thiên Lại!".
Nam Cung Mạch còn chưa minh bạch chuyện gì đã xảy ra, chỉ thấy hảo hữu buông kiếm quỵ trước kiệu, giơ hai tay ôm giữ đứa bé áo đỏ kia, gọi tên nàng ta không thôi. Những cổ trùng bay đi bay lại trong đêm tối thình lình mất đi phương hướng, vù vù tụ tập về phía chủ nhân.
"Ta đem muội muội của ngươi... muội muội của ngươi hoàn trả cho ngươi, được chứ?". Bàn tay nữ đồng buông thõng, chợt phảng phất đã tản mác hết sinh khí, chỉ mỉm cười nhìn chàng trang khách trẻ trung đang té ngã dưới đất, chợt nhấc một tay đẩy Diệp Thiên Chinh ra, thân người đổ tới trước - - - Sát na đó, vô số cổ trùng từ trong bóng tối bay về chui tọt hết vào thân thể bé bỏng của nàng, như những con thiêu thân lao mình vào ngọn lửa, theo huyết mạch chạy ngược về tim nàng.
"Thiên Lại! Thiên Lại!". Diệp Thiên Chinh mặt mày tái mét, gắng gượng lao sang. Nhưng đôi bàn tay nhỏ nhắn xương trắng hêu hếu, ngập ngụa những vết thẹo kia đã giơ lên, ra dấu "dừng lại", máu bên dưới tà áo đỏ tươi dần dần loang ra, thấm ướt thân thể nữ đồng - - - Bị vô số cổ trùng chui vào mình, đục lủng hằng hà sa số lỗ hổng, ánh mắt của nữ đồng vẫn thấp thoáng có vẻ quật cường trẻ con: "Không... đừng cho rằng ta giết không được các người... Nếu... nếu không phải...".
Trong nháy mắt, đứa bé như ngọn lửa bừng tỏa kia bỗng héo hắt đi, Diệp Thiên Chinh cảm thấy ruột gan như có ngàn vạn mũi đao khuấy vào, bất chợt bật khóc lớn, ôm chặt thân hình bé bỏng vào lòng, phảng phất sợ nàng tiên tán không còn thấy nữa: "Phải, phải, muội đã giết huynh rồi.... Huynh vĩnh viễn theo muội".
"Ca ca...". Phảng phất vòng tay cố sức ôm ấp kia làm cho nàng nghẹn thở, nữ đồng cựa quậy, thần sắc thất tán, lại để lộ một nụ cười thoáng qua trong chớp mắt, giơ bàn tay bé nhỏ gầy guộc ôm nhẹ lấy hắn - - - Nàng cuối cùng đã biết ca ca yêu thương nàng... luôn luôn yêu thương muội muội duy nhất này.
Mới vừa nãy, lúc hắn vung kiếm đâm tới, vẻ mặt máu lệ chan hòa kia, không ngờ chẳng khác gì vị trang khách mắt to mày rậm bên cạnh!
Một là trang chủ của Nam Cương đệ nhất sơn trang, một bất quá chỉ là một trang khách nhỏ nhoi; một muốn chết, còn một lại muốn sống - - - Nhưng bất kể là trang chủ hay là trang khách, bất kể là kẻ sát nhân hay là kẻ cứu người, vẻ mặt không ngờ lại y hệt nhau!
Chỉ có cái tình đồng bào máu đậm hơn nước, y hệt nhau.
Sinh tử quan đầu, vốn không thể giả dối được chút nào. Hồng y nữ đồng chợt mỉm cười, sát khí trong mắt bỗng dưng tan biến như hơi sương ban mai, nàng tĩnh lặng nghiêng đầu, dựa má vào lồng ngực ca ca, thở dài một hơi: "Nếu... nếu lúc đó... có huynh... có phải... có phải