Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Lộc Đỉnh Ký - Full

Lộc Đỉnh Ký - Full

Tác giả: Kim Dung

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3211702

Bình chọn: 10.00/10/1170 lượt.

iến cho Nhị Sơ rất vui vẽ. Ả liền chọn lấy mười mấy thứ vừa bánh vừa kẹo mứt đựng vào trong một cái hộp giấy. Vi Tiểu Bảo khẻ nói:

-Canh ba đêm nay tiểu đệ chờ tỹ tỹ ở trong vườn hoa. Nhị Sơ gật đầu, khẻ dặn:

-Phải cẩn thận nghe! Gã còn nhỏ tuổi chưa hiễu gì về mối tình yêu đương nam nữ. Nguyên trước gã được đánh bạn với đức hoàng đế hóa trang làm Tiểu Huyền Tử chơi bời rất thỏa thích. Từ ngày chân tướng nhà vua bị tiết lộ gã không được kề cận nô rỡn như trước nữa. Mấy bửa nay gã ở trong hoàng cung được mọi người nịnh nọt tâng bốc, tuy trong lòng đắc ý, nhưng vẫn thèm cái vui nô rỡn. Bây giờ gã ước hẹn với một ả tiểu cung nữ tương hội vào lúc nữa đêm. Trong cái nô rỡn này còn thêm mấy phần nguy hiểm, gã càng lấy làm thú vị. Vi Tiểu Bảo về nhà, Hải lão công hỏi gã bửa nay làm những việc gì thì gã thuật lại việc đến phủ Ngao Bái kiểm tra tài vật. Dĩ nhiên gã dấu nhẹm vụ lấy cắp châu báu cùng lưởi đao trủy thủ và việc chia lợi giữa gã và Sách Ngạch Ðồ. Sau cùng gã nói:

-Công công! Thái hậu sai tiểu tử đến nhà Ngao Bái lấy cả hai pho Tứ Thập Nhị chân kinh đem về trình ngài. Hiện hai pho kinh này với pho để trên bàn Thái hậu đều giống nhau hết …. Hải lão công đột nhiên đứng dậy hỏi:

-Trong nhà Ngao Bái cũng có hai pho Tứ Thập Nhị chân kinh ư? Vi Tiểu Bảo đáp:

-Ðúng thế! Chính Thái hậu cùng Hoàng thượng truyền lệnh cho đi lấy. Nếu không thì tiểu tử đã đánh cắp đem về cho công công mà chẳng một ai hay. Hải lão công sa sầm nét mặt, đằng hắng một tiếng rồi nói;

-Hay lắm! Hay lắm! Lát sau nhà bếp dọn cơm bưng lên, Hải lão công chỉ ăn nữa chén cơm mà thôi. Lão đảo cặp mắt toàn lòng trắng, ngững đầu lên ngẫm nghĩ dường như có tâm sự gì trầm trọng. Vi Tiểu Bảo ăn cơm xong bụng bảo dạ:

-Ta hãy ngủ đi một giấc. Ðến lúc canh ba còn phải tới vườn hoa chơi với ả tiểu cung nữ. Gã thấy Hải lão công ngẩn người ra, ngồi yên không nhúc nhích, gã liền để cả quần áo trèo lên giường nằm ngủ. Vi Tiểu Bảo cũng có tâm sự riêng không ngủ say được, chập chờn một lúc rồi lén lút trở dậy. Gã sợ làm kinh động Hải lão công, nhón gót đi chậm chạp từng bước một. Gã tới bên cửa rút then cài, sẳn sàng mở một cánh cửa. Ðột nhiên Hải lão công cất tiếng gọi:

-Tiểu Quế Tử! Ngươi đi đâu đấy! Vi Tiểu Bảo giật mình kinh hãi ấp úng đáp:

-Tiểu tử …tiểu tử đi tiểu tiện. Hải lão công hỏi:

-Sao ngươi không đi tiểu tiện ngay ở trong phòng? Vi Tiểu Bảo đáp:

-Tiểu tử thao thức không sao ngủ được, muốn ra vườn hoa tản bộ một lúc. Gã sợ Hải lão công ngăn cản, không nói nhiều nữa, khoa chân bước ra ngoài cửa định dông tuốt. Ngờ đâu chân gã vừa tiến ra được một bước bỗng cảm thấy cổ áo bị nắm giử rịt chặc lại. Gã đã bị Hải lão công túm được nhắc bổng lên đem về. Vi Tiểu Bảo ối" một tiếng. Gã nghĩ thầm trong bụng:

-Hõng bét! Hõng bét! Lão con rùa này mà biết mình đi gặp một vị tiểu cô nương là lão không cho rồi. Gã còn đang ngẫm nghĩ thì đã bị Hải lão công quăng lên giường. Vi Tiểu Bảo cười hỏi:

-Công công! công công muốn giởn chơi với tiểu tử chăng? Mấy bửa nay công công không truyền dạy võ nghệ cho tiểu tử. Cái chụp này là chiêu thức gì vậy? Hải lão công "hừ" một tiếng rồi đáp:

-Chiêu đó kêu bằng "Ưng trung tróc niết" (bắt ba ba trong rọ). Hễ vươn tay ra là bắt được. Con ba ba là loại giáp ngư (cá có áo giáp). Bắt ngươi cũng như bắt một con tiểu giáp ngư. Vi Tiểu Bảo lẩm bẩm:

-Lão giáp ngư bắt tiểu giáp ngư! Nhưng gã không nói ra miệng. Mắt gã long lên nghĩ cách thoát thân. Hộp kẹo mứt gã vẫn cất trong bọc. Gã bị Hải lão công quật mạng một cái, hộp kẹo bị đè ép e rằng đã bẹp mất rồi. Hải lão công ngồi ở mép giường khẻ nói:

-Ngươi thông minh lớn mật, lại lanh lợi cẩn thận đáng là nhân tài lớn. Nhưng đáng tiếc ôi là đáng tiếc! Vi Tiểu Bảo cười hỏi:

-Công công! Ðáng tiếc điều chi? Hải lão công không trả lời, chỉ thở dài sườn sượt, hồi lâu mới nói:

-Ngươi đã học được tính cách kinh kỳ khá nhiều rồi. Giả tỹ tám tháng trước ngươi cũng đã biết ăn nói như vậy thì khó mà phát giác ra được. Vi Tiểu Bảo giật mình kinh hãi, toàn thân chấn động toát mồ hôi lạnh ngắt, lông tóc dựng đứng cả lên. Người gã không tự chủ dược phải rùng mình. Hai hàm răng hơi run đụng vào nhau bật lên những tiếng lập cập nhỏ bé. Gã gượng cười nói:

-Công công!…Bửa nay công công nói chuyện thật là kỳ! Hải lão công lại thở dài hỏi:

-Năm nay ngươi mấy tuổi rồi? Vi Tiểu Bảo nghe giọng lão rất ôn hòa, liền bớt phần sợ hãi, ngập ngừng đáp:

-Tiểu tử…tiểu tử cở 14 tuổi. Hải lão công hỏi:

-Mười ba tuổi là mười ba tuổi, mười bốn tuổi là mười bốn tuổi. Sao lại cở 14 tuổi. Vi Tiểu Bảo đáp:

-Má má tiểu tử không nhớ rõ, nên tiểu tử cũng không hiễu. Câu này gã nói thực. Mẫu thân gã cũng chỉ nhớ một cách hồ đồ, không biết đích xác được là gã bao nhiêu tuổi. Hải lão công gật đầu, ho mấy tiếng rồi nói:

-Ngày trước ta luyện công tẩu hỏa nhập ma, mắc bịnh ho hắng này. Mỗi ngày bệnh một nặng thêm. Mấy năm gần đây ta tự biết mình không còn sống được bao lâu nữa. Vi Tiểu Bảo ngập ngừng hỏi:

-Tiểu tử…tiểu tử nhận thấy gần đây công công đã bớt ho được một chút. Hải lão công lắc đầu nói;

-Bớt khỉ gì