XtGem Forum catalog
Liên Thành Quyết - Full

Liên Thành Quyết - Full

Tác giả: Kim Dung - Hàn Giang Nhạn

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 327852

Bình chọn: 9.00/10/785 lượt.

ược?Đầy lòng phẫn nộ, chàng chẳng kể gì đến đau đớn, gắng gượng đứng lên lớn tiếng la:– Oan uổng! Oan uổng!Bỗng chân chàng nhủn ra, té úp sấp mặt xuống đất.Bản tính rất quật cường, chàng lồm cồm đứng dậy, nhưng đứng lên rồi lại té xuống. Chàng bò dưới đất gầm lên:– Oan uổng! Oan uổng!Bỗng trong góc nhà có thanh âm lạnh lùng cất lên:– Bị người ta dùi xương tỳ bà là công lực toàn thân đành phế bỏ. Chà chà.Vụ này đáng tiền đây!Địch Vân chẳng thèm lý gì đến người nói đó là ai, mà cũng không cần nghĩ đến ý tứ mấy câu này ra làm sao. Miệng chàng vẫn la lối:– Oan uổng! Oan uổng!Một tên ngục tốt chạy đến quát:– Làm gì mà hô hoán nhộn lên thế? Có câm miệng đi không?Địch Vân càng la lớn hơn.Tên ngục tốt bật tiếng cười đanh ác. Gã quay ra cầm lấy cái thùng gỗ đưa qua chấn song sắt đổ lên đầu chàng.Địch Vân thấy mùi khai nồng nặc xông vào mũi. Chàng tránh không kịp.Toàn thân liền bị ướt đẫm.Nguyên thùng này đựng nước tiểu. Trong nước tiểu lại có chất muối làm cho những vết thương trên người đau xót kịch liệt. Mắt tối sầm lại, chàng ngất xỉu.Địch Vân thần trí mê man, người nóng như lửa. Có lúc chàng hô:– Sư phụ! Sư phụ!Có khi chàng gọi:– Sư muội! Sư muội!Ba ngày liền ngục tốt đưa cơm vào, nhưng chàng mê man bất tỉnh, chưa ăn qua một miếng.Đến trưa ngày thứ tư, người chàng mới bớt nóng. Những vết thương đau kịch liệt hơn mấy bữa trước.Chàng nhớ tới mình bị vu oan, lại cất tiếng la:– Oan uổng! Oan uổng!Nhưng lúc này thanh âm chàng rất yếu ớt, miệng chàng bật những tiếng rên nhát gừng.Địch Vân gắng gượng ngồi dậy, dương cặp mắt bâng khuâng nhìn ngục thất.Đây là một căn nhà đá lớn, vuông vắn chừng hai trượng. Bốn bức tường đều là những tảng đá lớn xếp lên. Dưới đất cũng lát bằng những khối đá lớn.Trong góc tường để một thùng phân, mũi ngửi toàn mùi hôi thúi.Chàng từ từ quay đầu nhìn lại thấy góc nhà mé tây có cặp mắt dương to hầm hầm nhìn mình. Người run lên, chàng không ngờ trong nhà lao này lại còn có người khác bị cầm tù.Người nay râu ria đầy mặt. Tóc dài chùng xuống sau gáy. Áo quần rách rưới, ghê tởm. Coi chẳng khác người rừng ở chốn hoang sơn. Chân tay hắn cũng bị xiềng khóa chẳng khác gì chàng và xương tỳ bà cũng bị xuyên thủng để xỏ hai sợi dây lòi tói.Địch Vân nảy ra ý niệm đầu tiên rất hoan hỷ. Khóe môi chàng thoáng qua một nụ cười. Chàng tự nhủ:– Thế ra trên thế gian cũng có người bất hạnh như ta.Nhưng rồi chàng lại nghĩ:– Người này vẻ mặt hung dữ như vậy thì chắc là một tên giang dương đại đạo giết người phóng hỏa, cực kỳ tàn ác. Nếu vậy thì hắn đáng tội chứ không oan uổng như ta.Chàng nghĩ tới đây, bất giác nước mắt trào ra.Địch Vân từ lúc bị thẩm vấn rồi giam vào ngục, tuy chịu hết mọi nỗi khổ sở, mà chàng chỉ nghiến răng chịu đựng, chưa từng sa lệ. Lúc này chàng lại không kiềm chế được, lớn tiếng khóc ròng.Phạm nhân râu ria xồm xoàm cười lạt hỏi:– Ngươi giả vờ khéo quá! Phải chăng ngươi là kịch sĩ?Địch Vân không lý gì đến y, tiếp tục vừa khóc vừa la.Bỗng nghe tiếng bước chân vang lên. Tên ngục tốt lại xách một thùng nước tiểu đến. Địch Vân dù ương ngạnh đến đâu cũng không dám xung chàng với gã nữa. Chàng đành dừng tiếng khóc.Tên ngục tốt kia ngoẹo đầu nhìn chàng gọi:– Tiểu tặc! Có người đến thăm ngươi đó.Địch Vân vừa kinh ngạc vừa vui mừng, vội hỏi:– Ai... ai vậy?Tên ngục tốt lại ngoẹo đầu nhìn chàng một lúc rồi móc chìa khóa trong mình mở cửa sắt bên ngoài.Lại nghe những tiếng bước chân vang lên đang đi qua ngõ hẻm dài dài. Rồi lại tiếng mở cửa sắt. Trong đường hẻm tiếng bước chân ba người đi tới.Địch Vân mừng quýnh nhảy lên một cái. Nhưng đùi chàng nhủn ra lại té xuống. Chàng vội dựa vào tường vách. Cử động này chạm đến xương tỳ bà làm cho đau đớn khủng khiếp. Có điều lúc này chàng hoan hỷ quá độ quên cả đau đớn.Chàng cất tiếng gọi:– Sư phụ! Sư muội!Trên đời chàng chỉ có hai người thân là sư phụ cùng sư muội. Chàng cho là ba người trong đường hầm ngoài ngục tối, còn hai người kia dĩ nhiên là sư phụ cùng sư muội.Đột nhiên miệng chàng hô lên một chữ “sư”, còn chữ “phụ” lại nuốt vào.Miệng há hốc ra, hai mắt nhắm lại.Nguyên những người tiến vào thì người đi đầu là ngục tốt, người thứ hai là gã thiếu niên anh tuấn, ăn mặc hoa lệ. Chính là Vạn Khuê. Còn người thứ ba là Thích Phương.Thích Phương lớn tiếng gọi:– Sư ca! Sư ca!Cô nhảy xổ đến nên chấn song sắt.Địch Vân bước ra một bước ngó thấy cô mình mặc áo lụa mà không phải là tấm áo mới mặc lúc ở nhà quê ra tỉnh. Chàng muốn tiến bước nữa mà không được.Thích Phương hai mắt sưng húp, đỏ hoe, lại la gọi:– Sư ca! Sư ca!Địch Vân hỏi:– Sư phụ đâu rồi? Có tìm thấy... lão nhân gia không?Thích Phương lắc đầu. Hai hàng châu lệ tuôn xuống như mưa.Địch Vân lại hỏi:– Sư muội... Sư muội có bình yên không? Hiện trú ở đâu?Thích Phương nghẹn ngào đáp:– Tiểu muội chẳng biết đi đâu, đành tạm trú ở... nhà Vạn sư cạ..Địch Vân la lên:– Đó là chỗ hại người. Sư muội... không nên ở... cần dọn đi ngay.Thích Phương cúi đầu xuống khẽ đáp:– Tiểu muội... tiểu muội không có tiền. Vạn sư cạ.. rất tử tế. Mấy bữa naỵ..ngày nào y cũng đến nha môn, vung tiền... để giải cứu sư ca.Địch Vân càng tức gi