Lan Lăng Vương

Lan Lăng Vương

Tác giả: Dương Thiên Tử

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 324100

Bình chọn: 7.5.00/10/410 lượt.

i, bàn tay trái chống lên thân cây sau lưng tôi, gương mặt anh tuấn chầm chậm ghé lại gần, bờ môi mỏng hoàn mĩ ghé sát vào mặt tôi, nhếch lên thành một đường vòng cung lạnh lùng, thong thả nói: “Thế nào, muốn dùng cách này để thu hút sự chú ý của ta sao?”

Tôi đờ đẫn cả người, chàng ở rất gần tôi, tôi có thể cảm nhận rõ ràng hơi thở từ mũi chàng đang phả nhẹ lên mặt tôi. Gò má ửng hồng, trong lòng đã vô cùng giận dữ, ngừng lại một chút, nở một nụ cười rạng rỡ, nhướng mày lên nói: “Phải thì sao?”

Vũ Văn Dung dường như không ngờ tôi lại trả lời như vậy, hơi khựng lại. Tôi nhân cơ hội đó đẩy mạnh chàng ra, lạnh lùng nói: “Lần nào gặp chàng cũng chẳng có việc gì tốt, trốn cũng không trốn kịp nữa là! Hừ, thu hút sự chú ý của chàng? Chàng thực sự đánh giá ta quá cao rồi đấy!” Nói rồi tôi lườm chàng một cái, phủi tay áo bỏ đi.

Vũ Văn Dung ngây người, sau đó đột nhiên giữ lấy cổ tay tôi từ phía sau, chàng ta có chịu thôi đi không! Quay đầu lại đang định dạy dỗ chàng ta thì bỗng dưng chàng ôm tôi vào lòng, mùi hương ấm áp của nam nhân phả tới. Cánh tay mạnh mẽ của chàng vòng trên vòng eo thon thả của tôi, một bàn tay vén mấy sợi tóc mái lòa xòa của tôi, hôn nhẹ lên trán tôi, nụ cười vô cùng quyến rũ: “Được rồi, đừng giận nữa, sao nàng vẫn còn giận ta?”

Hơi ấm từ bờ môi chàng thẩm thấu vào da tôi, khiến cả người tôi như tê liệt, nhìn ánh mắt say đắm của chàng, tôi hoảng hốt, thầm nghĩ chẳng nhẽ người này bị tâm thần phân liệt? Tôi cố giằng ra khỏi vòng tay chàng, nhưng không thể nào cựa quậy được. Những cánh hoa lê trắng muốt vẫn rơi xuống, tôi hơi nghiêng đầu đi qua những cành hoa lê, khóe mắt tôi bỗng liếc thấy một bóng người đang đứng ở một chỗ không xa sau cây lê.

Thì ra là thế. Tôi hiểu ý, ngẩng đầu lên nhìn Vũ Văn Dung một cái, nhẹ nhàng ôm lấy chàng, giả bộ tựa đầu vào ngực chàng, nhưng trên thực tế là dùng vạt áo chàng để lau vầng trán vừa bị chàng hôn lên. Nói khẽ: “Thanh Tỏa không dám.”

“Tứ đệ!” Một giọng nói sang sảng vang lên bên cạnh chúng tôi, chỉ hai tiếng rất đơn giản nhưng dường như chất chứa rất nhiều tình cảm phức tạp. Người vừa tới mặc một chiếc trường bào màu vàng, gương mặt nho nhã tỏ rõ vẻ mệt mỏi.

Vũ Văn Dung làm ra vẻ như vừa mới phát hiện ra họ, buông tôi ra, cúi người hành lễ: “Thần đệ tham kiến Hoàng thượng, tham kiến Tể tướng đại nhân.”

Tôi vội vàng nghiêng người hành lễ, lặng lẽ nhìn họ, thấy Tể tướng đại nhân đứng song song với Hoàng thượng, tùy tùng sau lưng ông còn nhiều hơn cả Hoàng thượng.

2.

Xung quanh im lặng giây lát, tôi vội vàng cúi đầu xuống nói: “Thanh Tỏa tham kiến Hoàng thượng, tham kiến Tể tướng đại nhân.” Dưới gốc hoa lê chỉ có tôi và Vũ Văn Dung, bị bao nhiêu con mắt nhìn vào, muốn không lên tiếng cũng khó.

“Bình thân!”

Một giọng nói yếu ớt vang lên bên tai, tôi vô thức ngẩng đầu lên nhìn, chiếc trường bào màu vàng đã gần ngay trước mắt, ngài không có đôi mày kiếm mắt sáng như Vũ Văn Dung nhưng cả người lại toát lên một khí chất vô cùng tao nhã, giữa hai hàng lông mày cau lại có một vẻ u sầu dường như bất lực, lại như bị áp bức, rồi mọi thứ đó biến thành một vẻ bướng bỉnh hư trương thanh thế. Hoàng thượng nhìn tôi giây lát rồi cười lạnh nói: “Người cháu gái bên ngoại của Tể tướng đại nhân quả nhiên mi thanh mục tú, xinh đẹp hơn người, chả trách lại dùng nàng để giữ chân đệ.”

Gò má tôi thoáng ửng hồng, nhất thời không hiểu ngài đang mỉa mai hay khen ngợi tôi. Nguyên Thanh Tỏa có một dung nhan y hệt như tôi ở hiện đại, nước da trắng ngần, đôi mắt đen láy, không thể nói là tuyệt sắc, nhưng nếu đặt quan niệm thẩm mỹ thấp hơn một chút thì cũng được tính là một mỹ nhân.

Giọng nói của Hoàng thượng không lớn, Tể tướng đại nhân và đám người kia cũng không theo lại gần, bởi vậy câu này chỉ có tôi và Vũ Văn Dung nghe thấy. Hoàng thượng đưa một tay ra đỡ Vũ Văn Dung dậy, giây phút ánh mắt hai người giao nhau, trong ánh mắt của cả hai đều dấy lên một tình cảm phức tạp. Xem ra tình cảm của hai huynh đệ này rất tốt, tôi nghĩ thầm trong bụng rồi thở dài, chỉ tiếc là Hoàng thượng không giỏi che giấu suy nghĩ thực sự của mình như Vũ Văn Dung, bởi vậy mới bị Vũ Văn Hộ đầu độc chết.

Lịch sử mà tôi biết đối với họ mà nói chính là một tương lai không thể biết trước. Cảm giác này thật kì diệu, do đó khi tôi nhìn Hoàng thượng, trong ánh mắt không tránh khỏi một chút tiếc nuối. Ngài nước mắt lên, đối diện với ánh mắt đồng cảm và thương tiếc của tôi thì thoáng ngây ra. Hai nam nhân trước mặt, tôi biết trước vận mệnh của họ, nhưng lại không tài nào biết được những chi tiết trong đó, bởi vậy khi thấu hiểu mọi thứ, đồng thời tôi cũng thấy thật hoang mang.

Vũ Văn Dung nhìn tôi bằng ánh mắt phức tạp vừa như kinh ngạc trước hành động ban nãy của tôi, lại vừa như phòng bị và răn đe. Dường như chàng sợ tôi sẽ nói với Tể tướng Vũ Văn Hộ những lời mà Hoàng thượng vừa nói. Tôi lườm trả lại chàng một cái, thực sự không thể chịu nổi sự nghi ngờ của chàng. Tôi chẳng phải là cháu gái họ xa của người vợ của kẻ đối đầu với chàng sao? Sợ bị giăng bẫy, sợ bị giám sát thì ban đầu đừng có cưới về, giờ


XtGem Forum catalog