i quả quyết.
- Nếu tôi nhất định, nhất định, nhất định muốn huynh ngượcđãi tôi thì sao?
- Hừ! - Một tiếng hừ lạnh lùng đáp lại.
- Huynh... Tôi hỏi huynh lần cuối, rốt cuộc huynh có chịungược đãi tôi không?
- Bắt đầu từ hôm nay, cô đừng hòng mong ta ngược đãi cô.
- Tôi cứ muốn huynh ngược đãi tôi!
- Ta cứ không ngược đãi cô đấy!
- Tiểu thư và đương gia đang tranh luận gì vậy? - Giả quảngia nghe có tiếng ồn, từ bên ngoài đi vào.
Tiểu Đinh đứng bên thật thà trả lời:
- Tiểu thư muốn đương gia ngược đãi cô ấy. Đương gia lại khôngmuốn. Chuyện là thế đấy ạ.
- ... - Điều này đáng để to tiếng ư? Họ đổi vai cho nhau rồisao?
- Huynh thật sự không ngược đãi tôi? - Long Tiểu Hoa mở tomắt nhìn Long Hiểu Ất đã chẳng buồn liếc nhìn.
Cuối cùng, hắn quay đầu bước gần lại phía nàng, Mẹ kế mỉmcười, cúi xuống tai nàng thì thầm:
- Long Tiểu Hoa, cô nghe cho rõ đây. Bắt đầu từ ngày hôm nay,cô sẽ bị ta “yêu thương” đến chết đi sống lại.
- ... - Cứu tôi với!!! Có người sắp chết rồi!! Nàng vẫn cònlà một cô nương, đừng tùy tiện yêu thương nàng như vậy!
- Đương gia! Cuối cùng, đương gia đã quyết định yêu thươngtiểu thư rồi sao? - Giả quản gia nghe được câu này mà trái tim nở hoa, ông vẫycánh bay từ ngoài cửa vào.
Long Hiểu Ất hơi nhíu mày:
- Chính xác là ta sẽ yêu thương Long đại tiểu thư của chúngta.
- Đương gia sẽ yêu thương tiểu thư thế nào đây? Lão hủ dẫntiểu thư đi tắm thay đồ...
- Tối nay để cô ta ngủ ở chuồng ngựa.
- Hả?
- Không phải cô ta thích ngựa trắng sao? Để cô ta ôm con súcsinh đó ngủ một tối. Tất cả cứ để cô ta... nếm mùi... toại nguyện.
- ...
- Đương gia! Đây là cách thương yêu nào của hắn vậy? Hu hu...
Nếm mùi toại nguyện ư?
Đúng vậy.
Dưới sự điều khiển của Mẹ kế ác độc, Long Tiểu Hoa đã đượcnếm mùi toại nguyện, giống như giấc mơ của nàng, nàng được ngủ ở chuồng ngựacùng con ngựa trắng.
Người ta thường nói: “Ngưu tầm ngưu mã tầm mã, chủ thế nàothì tớ thế đó”. Đặc biệt, vì nàng và con súc sinh Chạy suốt đêm không hề hợpnhau, căm ghét nhau, nên nàng lại càng thấy câu nói đó chính xác.
Nhưng chuyện đời lại cực kỳ quái đản, những điều bất thườngcứ ùn ùn kéo tới, trải qua một đêm “sống chung”, nàng đã cố gắng tiếp cận,nghiên cứu tính khí của con ngựa mà Bạch mã hoàng tử cưỡi, để tiện tìm hiểunhững thói quen tao nhã của chàng.
Nhưng dù nàng có thể hiện thế nào, nhíu mày, vuốt lông, vỗ vềnó, nhìn vào mắt nó ra sao, thì nó vẫn mãi mãi chỉ có một động tác - gặm cỏ.
Chú ý là gặm cỏ nhé.
Yến mạch thượng hạng ở bên cạnh, nó không ăn mà chỉ gặm cỏkhô!
Con ngựa của Bạch mã hoàng tử thật giản dị. Nó chọn thức ănkhác một trời một vực so với con súc sinh wia. Nàng liếc mắt nhìn con súc sinhđó độc chiếm cả chuồng ngựa, dồn tất cả những con ngựa khác vào góc chuồng.
Tuy có hơi chậm chạp nhưng dù thế nào thì cũng thấy con ngựatrắng đáng yêu và dễ tính hơn cả.
Nó không giống như con súc sinh nào đó cố làm ra vẻ cao sangkhông cho người khác lại gần, dù nàng có bò dưới chân thì nó cũng không hề phảnứng gì. Nó cũng không giống như con súc sinh dùng chân uy hiếp nàng, mũi nó phìra khí không kinh khủng như con ngựa đó, ánh mắt nó không có khí thế áp đảo nhưcon súc sinh Chạy suốt đêm kia, bộ dạng thật đáng thương!
- Này! Ngựa trắng, sao lại như vậy? Sao ngươi lại ốm yếu thế?- Nàng lo lắng vỗ mông con ngựa trắng như tuyết. Sao Bạch mã hoàng tử có thểkhông chăm sóc nó tốt như vậy chứ? Nó phải có một nền tảng hạnh phúc vững chắcchứ.
- Soạp soạp soạp soạp! - Hoàn toàn là tiếng nhai cỏ.
- Tuy hiền hòa, đáng yêu rất tốt nhưng ngươi phải biết chămsóc cho bản thân mình mới được. Vì sau này, ngươi còn phải chở hai người cơđấy. - Nàng bốc yến mạch miệng bỏ vào miệng nó. Hừ! Đừng để con súc sinh Chạysuốt đêm nổi trội hơn. Nàng cảm thấy hài lòng khi cho con ngựa ăn, nhưng ngựatrắng hiếm khi được người ta cho ăn như vậy. Nó tiếp tục gặm cỏ khô.
- Soạp soạp soạp soạp!
Nàng bặm môi không tìm đươc điểm tương đồng với con ngựatrắng kỳ lạ này, đành nuốt nước bọt đổi sang cười nịnh nọt:
- Ngươi thật sự không sao chứ? Nếu Bạch mã hoàng tử ôm tanhảy lên lưng ngươi, ngươi chớ có khuỵu chân làm chúng ta ngã nhé. - Cảnh tượnghoa lệ lấp lánh cũng cần có sự hợp tác của “Mã đại ca”, nếu không thì kết cụctốt đẹp hạnh phúc mãi mãi của Bạch mã hoàng tử và tiểu cô nương đáng thươngnàng đây sẽ có thể biến thành cục diện tang thương với sự ra đi của một conngựa và hai sinh mạng trong nháy mắt.
- Soạp soạp soạp soạp!
- …
Sự thực chứng minh, giữa giấc mơ và hiện thực luôn có khoảngcách. Ngựa trắng... là loài động vật thuần phát ngốc nghếch và chậm chạp.
Nghĩ đến Bạch mã hoàng tử, người huynh đệ của Mẹ kế, còn gọinàng là tiền tẩu. Haizzz! Có lẽ chàng đến muộn là do cưỡi con ngựa chậm chạpnày đây. Chủ tớ hợp nhau đúng là chân lý không đổi.
Sau một đêm “vui vẻ”, Long Tiểu Hoa mặc chiếc váy voan xanhlục dính đầy lông ngựa trắng từ chuồng ngựa chui ra, ngáp một cái thật lớn. Vừavặn mình được nửa vòng, nàng đã bị Tiểu Đinh, nha đầu thân thiết lôi vào nơidiễn ra chuyện thương tâm tối qua - phòng ăn nhà họ Long:
- Đương gia, Tiểu Đinh bắt đư