ám Hoa không cần ngươi dẫn đường đâu .
Tôn Tiểu Bạch chu mỏ cúi đầu , mắt nàng ửng đỏ .
Trầm ngâm một lúc , Lý Tầm Hoan vộ vòng tay :
- Tại hạ xin cáo từ .
Trong lòng hanứ hình như có nhiều điều muốn nói nhưng cuối cùng hắn chỉ nói mấy tiếng , hắn biết trước mặt lão già bây giờ đi nữa cũng chỉ là thừa .
Lão già đưa ngón tay lên điểm điểm :
- Đúng , nói đi là đi , như vậy mới là nam tử , như vậy mới trượng phu .
***
Lý Tầm Hoan nói đi là đi và không hề quay mặt lại .
Tôn Tiểu Bạch nhìn theo bằng đôi mắt đỏ hoe .
- Con khó chịu lắm phải không ?
Tôn Tiểu Bạch cứ nhìn theo hướng của Lý Tầm Hoan , nàng nói bằng một giọng thật mơ hồ :
- Không có ...
Lão già lắc đầu cười :
- Con bé ngu , con nói nội không biết đấy à ?
Tôn Tiểu Bạch lại chu mỏ :
- Biết sao nội lại không để con cùng đi với hắn ?
Lão già vẫn bằng một giọng nói dịu dàng :
- Con bé ngu , ngưo icần phải biết rằng một ngưòi đàn ôngư nh Lý Tầm Hoan đâu phải ai muốn được cũng đựoc một cách dễ dàng ?
ánh mắt của lão ngời ngời và mỉm cười nói tiếp :
- Con muốn đựoc hắn , trước hết con phải được lòng hắn , chuyện đó không thể đơn giản được , phải chầm chậm tìm cách nếu con làm gấp quá hắn ta sẽ sợ mà dông mất luôn đó .
***
Tuy nói đi là đi , đi không quay đầu nhìn lại nhưng trong lòng của Lý Tầm Hoan vẫn bị một vòng vây vô hình ràng buộc quá chặt .
Hắn biết lần này không biết bao giơ fđược gặp lại Lâm Thi Âm .
" Tương kiến thì nan , biệt diệc nan "
Gặp nhau thì rất khó mà xa nhau càng tháy khó hơn .
Trong mười mấy năm nay hắn gặp Lâm Thi Âm chỉ có ba lần mà lần nào cũng gặp một cách vội vàng , luôn đến một câu cũng gần như không nói hết .
Nhưng vòng vây trói buộc chặt lòng của hắn vẫn còn trong tay của Lâm Thi Âm .
Chỉ cần thấy mặt nàng , thậm chí chỉ cần cảm giác nàng ở gần đâu đó thì hắn đã vô cùng mãn ý .
Ngọn gió mạnh thổi lùa vào mặt , gió đã có hơi đông .
Mùa thu đã dắp tàn rồi .
Lòng của Lý Tầm Hoan bây giờ tiêu điều như buổi tàn thu .
" Thám Hoa ở lại bây giờ chỉ tăng thêm phiền não cho nàng " .
Câu nói ấy của lão gài họ Tôn còn văng vẳng bên tai .
Hắn cũng biết mình không nên gặp mặt nàng mà luôn cả đến việc nghĩ nhớ tới nàng cũng không hơn nữa .
Hắn dừng chân lại , dựa mình vào gốc cây to , hắn nổi lên những cơn ho kịch liệt .
Mãi cho đến lúc cơn ho đã dịu thì hắn đã quyết định xong : hắn không nên nghĩ đến những việc không nên nghĩ .
Cũng may , hắn còn nhiều việc cần làm .
Cái lão già họ Tôn ấy chẳng những là bậc trí mà nhất định còn là bậc cao nhân dày dạn phong trần , đời này gần như không có chuyện nào mà lão ta không biết .
Nhưng về lai lịch của ông ta thì quả thật là quá kỳ bí .
Ông là ai ? Trong con người của ông ta chứa ẩn những gì ?
Đến Lão Tôn Gù thì Lý Tầm Hoan cũng phục lăn luôn .
Một con người đã vì kẻ khác mà ở mãi mãi mộtichỗ suốt mười lăm năm , ở một chỗ và cái công việc lau ghế dọn bàn thì thật trên đời này không mấy ai làm nổi .
Nhưng ông ta đã vì ai ?
Và ở đó để giữ cái gì ?
Còn cả Tôn Tiểu Bạch nữa .
Tâm lý của nàng , Lý Tầm Hoan làm sao lại không biết .
Nhưng hắn không thể chấp nhận , không dám tiếp nhận .
Nói chung là cái gia đình ấy , những người họ Tôn ấy thật là kỳ lạ lùng .
Lạ lùng đến mức dễ sợ luôn . Đó là một làng nhỏ vùng sơn cước .
Ngay ở đầu thôn , bên trong đám rừng phong , một tấm bảng hiệu ló ra :" Quán Rượu Chiều "
Đọc tên quán không là Lý Tầm Hoan đã muốn say rồi .
Rượu tuy không đáng gọi là quá ngon nhưng lại rất trong , nhiều hương vị .
Đúng là một thứ rượu cất bằng thứ nước suối bên rừng .
Ngọn suối từ phía sau núi chảy ra , trong đến thấy cái dưới đáy .
Lý Tầm Hoan biết đi vòng theo núi ấy dọc theo con suối , gặp một cánh rừng mai , rừng mai ấy có năm ba gian nhà nho nhỏ xinh xinh , trong những gian nhà đó có Lâm Tiên Nhi và Tiểu Phi .
Nghĩ tới gương mặt tuấn tú mà quật cường , nhớ đến tia mắt tinh anh mà bén nhọn của Tiểu Phi , nhớ tới con người bạn trẻ mà nhiệt tình ấy , tình cảm trong người Lý Tầm Hoan bỗng cuồn cuộn dâng lên .
Cái làm cho người ta không thể nào quên được , Lý Tầm Hoan càng không thể quên được là sự nhiệt tình của con người Tiểu Phi lại được che bởi bộ mặt lạnh như băng , bộ mặt không thấy một nét cười , bộ mặt như sắt nguội ấy lại có một tình cảm cực kỳ nồng nhiệt , thứ tình cảm có thể chết cho người khác ấy .
Lý Tầm Hoan bỗng nghe trong lòng chợt nổi lên một sự bồn chồn , sự bồn chồn của con người lãng bạt khi về gần tới quê hương , khi biết gần được gặp được kẻ thân yêu .
Hắn hồi hộp khi nghĩ rằng sắp gặp Tiểu Phi trong phút chốc .
Không biết trong hai năm qua Tiểu Phi đã sống như thế nào , không biết con người hắn ra sao ?
Hắn đã có gì thay đổi hay là vẫn giữ y như cũ ?
Không biết trong hai năm qua Lâm Tiên Nhi đã đối xử với hắn như thế nào ?
" Nàng y như một tiên nữ từ trên trời rơi xuống nhưng luôn luôn dẫn bọn đàn ông xuống đến tận cùng của địa ngục " .
Câu nói của lão già có thật đúng như thế hay không ?
Tiểu Phi phải chăng đã xuống tận cùng của địa ngục ?
Lý Tầm Hoan không dám nghĩ tới nhiều hơn nữa , hắn rất hiểu c