e văng văng , cả hai vị trí đều rất rõ ràng .
Người đàn bà cười khúc khích :
- Anh là xương thịt hay là sắt thép mà không biết mệt như thế ?
Người đàn ông :
- Sao ? Chịu không nổi à ?
Người đàn bà sặc cười :
- Tưởng thế à ? Thử xem .
Người đàn ông :
- Bây giờ thì không được .
Người đàn bà bằng một giọng tiếc nuối :
- Sao vậy , còn sớm mà ?
Người đàn ông :
- Phải đi làm một việc . Muốn cô đi làm một việc .
Người đàn bà dồn dập :
- Nói đi , bất cứ chuyện gì tôi cũng bằng lòng mà . Nhanh đi .
Người đàn ông :
- Được rồi , hãy đi giết Tiểu Phi đi .
Ngưòi đàn bà sửng sốt , vì tiếng ngưng ngang một lúc rồi thở ra :
- Tôi đã nói rồi , bây giờ chưa đến lúc giết hắn đâu .
Người đàn ông :
- Bây giờ thì đã đến .
Người đàn bà :
- Tại sao ? Lý Tầm Hoan đã chết rồi à ?
Người đàn ông :
- Hắn chưa chết nhưng cách cái chết không xa .
Người đàn bà :
- Hiện hắn ở đâu .
Người đàn ông :
- ở trong tay ta .
Người đàn bà :
- Mấy đêm nay không đêm nào mình rời nhau , thé mà anh bắt được hắn bao giờ .
Ngưòi đàn ông nói :
- Toi cần gì đâu đến phải mình ra tay , sẽ có người mang đến chứ .
Người đàn bà :
- Ai mang đến ? Ai có bản lãnh bắt được Lý Tầm Hoan ?
Người đàn ông :
- Long Tiêu Vân .
Như thoắt giật mình nhưng người đàn bà cười ngay :
- Đúng rồi , chỉ có Long Tiêu Vân , chỉ có bằng hữu của Lý Tầm Hoan mới hại được hắn mà thôi , muốn đánh ngã hắn , thứ binh khí lợi hại cách nào cũng trở thành vô dụng , chỉ tình cảm mới thắng ngay .
Ngwoif đàn ông lanh lãnh :
- Hiểu hắn rõ quá nhỉ ?
Người đàn bà khúc khích :
- Ghen à ? Cho biết rằng chưa ai đụng được chiếc áo của tôi đâu nghe . Hiểu đâu có nghĩa là thân cận , tôi hiểu kẻ địch còn hơn là bằng hữu nữa , tỷ như ... tôi chưa hiểu anh .
Không nghe tiếng người đàn ông . Người đàn bà chuyển sang chuyện khác :
- Nhưng tôi biết Long Tiêu Vân cũng rõ , hắn không bao giờ đem cho không Lý Tầm Hoan đâu .
Người đàn ông :
- Sao ?
Người đàn bà :
- Hắn muốn chính mình giết Lý Tầm Hoan nên mới mượn đao của người khác .
Người đàn ông :
- Cô tưởng hắn chỉ có mục đích thế thôi à ?
Người đàn bà :
- Gì nữa ?
Người đàn ông :
- Hắn muốn cùng tôi kết giao bằng hữu .
Người đàn bà thở ra :
- Con người đó luôn luôn là nghĩ đén mối lợi to , nhưng ... nhưng anh đã bằng lòng ?
Người đàn ông :
- Bằng lòng .
Người đàn bà :
- Chẳng lẽ anh không thấy rằng hắn lợi dụng anh à ?
Người đàn ông chỉ hừ hừ mà không nói .
Nhưng một lúc sau hắn vụt cười khan :
- Hắn ngây thơ lắm .
Người đàn bà :
- Ngây thơ ?
Người đàn ông :
- Hắn tưởng đâu rằng cứ há kết giao với ta thì ta sẽ không động đến hắn , thật ra thì đừng nói chuyện huynh đệ kết giao , cho đến anh em ruột cũng chưa chắc đã yên thân .
Người đàn bà cười thật dịu :
- Đúng , hắn có thể bán đứng Lý Tầm Hoan thì tại sao anh lại không thể bán đứng hắn chứ ?
Người đàn ông :
- Sao không nói trái lại ?
Người đàn bà :
- Trái lại hắn cũng có thể bán đứng anh à ?
Giọng cười của người đàn bà như rút vào chỗ kín :
- Bất lực , hắn có muốn cũng không làm được , có thủ đoạn hơn người là phải độc hơn người , hắn làm sao độc hơn anh được ?
Tiếng hun kéo thật dài và thật mạnh .
Đó là hành động bộc lộ sự thích thú và ban khen .
Người đàn ông :
- Dưới mắt ta , Long Tiêu Vân không đáng một đồng xu nhưng con trai hắn quả là tên lợi hại .
Người đàn bà :
- Anh gặp thằng tiểu quỷ đó rồi à ?
Người đàn ông :
- Long Tiêu Vân không đến , hắn cho con hắn thay mặt gặp ta .
Người đàn bà thở dài nhe nhẹ :
- Đúng , thằng nhỏ đó không phải tiểu quỷ mà là đại quỷ .
Lặng im một lúc , người đàn ông nói :
- Thôi , đi đi .
Người đàn bà :
- Không ... muốn nữa à ?
Người đàn ông :
- Bữa khác .
Người đàn bà nói giọng buồn buồn :
- Xong rồi là đi à ? Không có tình gì cả à ?
Người đàn ông cười :
- Mình là hạng lợi dụng lẫn nhau , cái đó đôi bên đều rõ mồn một , thêm một chút kịch cũng chẳng ích gì .
***
Trong phòng rất tối nhưng bên ngoài khá sáng .
Bên ngoài nhờ những cụm sao .
Dưới ánh sáng lờ mờ có một người đứng sững như trời trồng .
Đúng là dáng cách người hộ vệ cho người trong phòng tối .
Hắn đứng không động đậy , hai mắt cá chết của hắn trơ trơ về khoảng trống xa xa .
Hắn giống như tượng đá .
Nhưng chỉ trong phút chốc , đôi mắt cá chết của hắn đổi màu .
Những tiếng động , những tiếng nói bên trong đều vào tai hắn , hắn không còn chịu nổi .
Hắn không còn có thể đứng yên nơi đó .
Nhưng hắn vẫn cắn răng chị đựng .
Trong đời , hắn chỉ trung với một người , người đó là Thượng Quan Kim Hồng .
Cửa mở .
Một bóng người yểu điệu bước ra .
ánh sáng của những chòm sao rọi xuống mặt nàng , ánh sao không sáng lắm nhưng mặt nàng rạng rỡ .
Da mặt nàng thật mịm , thật tươi như một đóa hoa buổi sáng .
Nhìn vào gương mặt ấy , không ai có thể tưởng tượng rằng nàng mới vừa trải qua một cơn lăn lộn trong phòng .
Dáng dấp tiên nữ , linh hồn yêu ma - ngoài Lâm Tiên Nhi ra , không thể có người thứ hai nào nữa .
Kinh Vô Mạng vẫn không máy động .
Lâm Tiên Nhi đi vòng ra trước mặt hắn , đôi mắt nàng như hai cái nhảy bừng bực