am sống sợ chết! Hụ! Hụ!” Phù Tiên lên tiếng, sau đó thì ho hai cái, phun ra mặt đất hai ngụm máu đen, xem ra bà ấy trúng độc không nhẹ.
“Sư phụ! Người sao rồi?” Lam y nữ tử quỳ xuống bên cạnh Phù Tiên, khóe mất đã có lệ ngấn.
“Vô Danh ngoan… Sư phụ không sao…” Phù Tiên đưa tay trái vuốt nhẹ gò má Vô Danh, tức lam y nữ tử: “Cũng nhờ con xuất hiện mà ả không dám tận lực giết ta! Trần Khoán là ai?”
Bà ấy nhìn về phía Dương Tú Tăng và Trần Khoán, ngưng thần quan sát hai người họ rất kỹ.
“Là con!” Trần Khoán tự nhận, thái độ lễ phép.
Phù Tiên mỉm cười một cái, sau đó song mục lại đổi thành ưu tư, tự nhiên già đi mười mấy tuổi, mới lộ ra thần thái thật sự đã trên bốn mươi tuổi đời. Giọng nói cũng bị lão hóa: “Vô Danh! Con phải bảo vệ cậu ấy thật tốt, cậu ấy là…”
“Phù Tiên bà bà! Tiểu nữ đắc tội!”
Phạch! Phạch! Phạch!
Một thứ ám khí cổ quái cực kỳ to lớn từ trong màn đêm bắn về phía Phù Tiên, liên tục quay tròn xé gió.
Keng!
Vô Danh nhanh tay rút trường kiếm đón đỡ. Thứ ám khí kia bị chấn văng nhưng không ngờ vẫn quay đều trong không trung rồi bắn ngược trở lại màn đêm như có người điều khiển.
Một bàn tay nhỏ nhắn đưa ra bắt lấy ám khí cổ quái, lúc này nó mới chịu dừng quay, hiện rõ nguyên hình.
Ám khí cổ quái hình tròn có ba mảnh chồng lên nhau, mỗi mảnh có tám chiếc răng nhọn, mảnh lớn nhất có đường kính chừng một sải tay. Trên mỗi mảnh đều vẽ những hoa văn kỳ dị, chỉ biết chúng có cùng nguồn gốc với mười móng tay sắt của Ngọc Xà .
“Tỷ là Vô Danh sao? Muội nghe danh đã lâu, ngưỡng mộ, ngưỡng mộ!” Giọng nói nữ nhân này lạnh lùng mà dễ nghe, tuy là mỉa mai nhưng khiến người khác cảm thấy chân thật.
“Hừ! Đã là Vô Danh…” Vô Danh trả lễ: “Thì có danh để ngươi nghe sao?”
“Ồ!” Nữ tử kia bước khỏi màn đêm, tay phải đung đưa thứ ám khí cổ quái lúc nãy, mỉm cười: “Không sao! Hôm nay tỷ đỡ được Câu Hồn trong tay muội thì coi như đã có danh trên giang hồ rồi!”
Ả khiến mọi người phải bất ngờ. Dựa vào ngữ điệu và binh khí, ai cũng chắc đến mười phần rằng ả là Ngọc Xà thứ hai. Nhưng không phải!
Ả vận hắc y, cùng loại vải với y phục của Ngọc Xà nhưng lại may theo lối khác. Bộ hắc y này vừa kín đáo vừa uy võ, thể hiện nét chính nghĩa, có thể nói tương phản hoàn toàn với Ngọc Xà.
Tiếc là nói sao thì nói… Ả đang đeo một chiếc mặt nạ sắt giống hệt Ngọc Xà.
“Con là đệ tử đời thứ bảy của Mỵ Ma Thuật Phái…” Phù Tiên hỏi: “Hoa Mạn Đà La?”
“Phải!” Ả trả lời, tên ả kỳ thực là Hoa Mạn Đà La, nghe vừa lạ vừa quen.
“Con đến đây để giải quyết ta thì đúng thời điểm rồi đó…” Phù Tiên mỉm cười.
“Vậy ra…” Hoa Mạn Đà La thắc mắc: “Chuyện đệ tử Thiên Tiên Kiếm Tông của bà bà mười năm học đạo, năm năm học kiếm là có thật?”
“Phải!” Phù Tiên gật đầu: “Vô Danh chỉ mới học kiếm thuật có vài tháng, tu vi chưa tới đâu, không phải là đối thủ của con.”
Trần Khoán và Dương Tú Tăng lập tức động dung, không ngờ Phù Tiên bà ấy lại nói những lời đó. Bọn gã đưa mắt nhìn Vô Danh, chỉ thấy nàng thu kiếm, song mục ưu tư, mặc nhiên thừa nhận.
“Phù Tiên bà bà nói như vậy không sợ hại chết Vô Danh tỷ sao?” Hoa Mạn Đà La hỏi.
“Ta không sợ chết! Muốn thì lên đi!” Vô Danh nghiêm mặt nhìn Hoa Mạn Đà La như thách thức.
“Vô Danh!” Phù Tiên khẽ động dung: “Con theo ta mười năm học đạo mà vẫn chưa dứt hồng trần…”
“Sư phụ!” Vô Danh quay lại quỳ xuống bên cạnh Phù Tiên: “Đồ nhi sai rồi…”
“Ngoan!” Phù Tiên mỉm cười với Vô Danh rồi quay qua nói với Hoa Mạn Đà La: “Ta chỉ mong con để cho Vô Danh sinh tồn…”
“Bằng vào cái gì?” Hoa Mạn Đà La nhún vai: “Tiểu nữ không thể thả hổ về rừng được.”
“Ta…” Phù Tiên chau mày nghĩ ngợi rồi gượng gạo nói: “Ta giao cho con Thiên Tiên Kiếm Phổ, Vô Danh đã luyện Thiên Tiên Chân Khí, nếu không có kiếm phổ thì cũng chỉ là phế nhân.”
Những lời này hoàn toàn chân thật!
“Tiên Ma Chiến đã kéo dài mấy đời người…” Hoa Mạn Đà La nói: “Con nghĩ hôm nay có cơ hội tuyệt diệt Thiên Tiên Kiếm Tông để kết thúc nó thì không nên bỏ qua.”
“Sai rồi!” Phù Tiên nghiêm người như Quan Âm giảng đạo: “Lúc xưa, Mỵ Ma Thuật Phái của con hoành hành bá đạo, muốn gì được nấy khiến cho võ lâm hỗn loạn, nhân tâm điêu tàn… Thiên Tiên Kiếm Tông được tạo ra là để chống lại điều đó. Nếu hôm nay Thiên Tiên Kiếm Tông bị tuyệt diệt, ngày mai nhất định sẽ có thế lực khác đại diện chính nghĩa chống lại con.”
“Ý bà bà là…” Hoa Mạn Đà La đăm chiêu: “Tiên Ma Chiến chỉ kết thúc khi Mỵ Ma Thuật Phái của con bị tuyệt diệt có phải không?”
“Phải!” Phù Tiên gật đầu.
“Được rồi! Con sẽ tha cho Vô Danh tỷ với hai điều kiện.” Hoa Mạn Đà La bước tới hai bước: “Thứ nhất, đưa Thiên Tiên Kiếm Phổ cho con hủy đi. Thứ hai, Vô Danh tỷ sau này không được truyền Thiên Tiên Chân Khí cho người khác… Nếu không muội sẽ hạ thủ bất lưu tình.”
Phù Tiên gật đầu, hoa chưởng bắn ra một quyển sách dày, là Thiên Tiên Kiếm Pháp.
Hoa Mạn Đà La dùng tay trái bắt lấy xem qua một lượt rồi vận kình vào tay phải, thứ ám khí kỳ quái mang tên Câu Hồn quay tròn xé gió…
Phạch! Phạch! Phạch!
“Quên hỏi… Hai vị thiếu niên này là gì của Phù Tiên bà bà?” Hoa Mạn Đà La chỉ Trần Khoán và Dương T