Polaroid
Cẩm Khê Di Hận

Cẩm Khê Di Hận

Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3214301

Bình chọn: 7.00/10/1430 lượt.

hương, Cáp Diên. Bà lo lắng trong lòng:

– Võ công bọn này không có gì đáng sợ. Song tài dùng binh của chúng thực đáng nể. Chúng đã chinh chiến trên hai mươi năm. Bất cứ một tên nào,

cũng có tài đại tướng cầm quân. Trong khi phía Lĩnh-Nam, các tướng tuy

có võ công cao thực, mà tài dùng binh khó bằng bọn chúng. Phùng Vĩnh-Hoa tuy có tài dùng binh, mưu thần chước thánh hơn Ngô Hán. Mưu kế là một

truyện, tướng có đủ tài thi hành mưu kế đó hay không mới là điều quan

trọng.

Bà nhìn sang phía các hàng tướng Thục, chỉ thấy Công-tôn Thi ngồi với

một số người rất lạ. Bà không ngạc nhiên, vì Sa-Giang đã cho biết: Khi

Công-tôn Thi đầu Hán. Các tướng Thục chia làm hai. Một phần theo Vương

Nguyên, chống trả đến cùng. Đa số đều tử trận. Một số theo Công-tôn Thi

đầu Hán, được Quang-Vũ phong chức tước, cử đi trấn nhậm các vùng khác.

Một số ít trở về Thiên-sơn ẩn dật.

Trước trướng bày hương án, khói lên nghi ngút. Một văn quan, áo dài, mũ rộng đứng trước hương án, tay cầm cuộn giấy. Y hô lớn:

– Có thánh chỉ.

Tất cả tướng sĩ hiện diện đều quì xuống. Viên văn quan mở trục giấy,

tuyên đọc chiếu chỉ Quang-Vũ. Trong chiếu chỉ, Quang-Vũ phong cho: Đặng

Vũ làm Cao-mật hầu, lĩnh chức thái phó. Ngô Hán làm Quảng-bình hầu lĩnh

ấn Đại tư-mã thay Đặng Vũ. Chiếu chỉ truyền Ngô Hán thống lĩnh binh mã

Ích-châu, Hán-trung, bình định phần đất phía nam do Vương Nguyên chiếm

cứ. Sau đó đánh chiếm Lĩnh-Nam.

Ngô Hán hướng về Lạc-dương lạy tạ. Y lĩnh ấn kiếm đặt lên án thư, nói:

– Bản soái mời các tướng tới đây bàn việc bình định đất Thục, và đánh

xuống Lĩnh-Nam. Cùng xuất phát với chúng ta, còn có đạo binh từ

Kinh-châu đánh vào Trường-sa, Quế-lâm do Phục-ba tướng quân Mã Viện chỉ

huy. Mặt khác, đạo binh Mân, Việt do Phiêu-kị Đại tướng-quân Lưu Long và Lâu-thuyền tướng-quân Đoàn Chí đánh xuống Nam-hải.

Ngưng lại một lúc, y nhìn Công-tôn Thi nói:

– Phía Nam Ích-châu còn tới bảy châu, quận, do Vương Nguyên cát cứ.

Vương Nguyên là người văn võ toàn tài, lại thêm đạo binh Lĩnh-Nam trợ

chiến. Cho nên suốt một năm qua, chúng ta không sao đánh được. Vậy các

vị có cao kiến gì, xin cùng bản soái bàn định.

Tham quan Vương Hữu-Bằng bàn:

– Vương Nguyên với hai con Lộc, Thọ tuy tài thực. Song binh tướng bất

quá hơn ba vạn. Lương thảo thiếu hụt. Bây giờ xin Vương Nguyên-soái xuất hai đạo kỳ binh, vượt Kim-sa-giang, đánh vào Tượng-quận. Tượng-quận tất cầu cứu với Đại tư-mã Lĩnh-Nam Đào Kỳ. Trong khi Đào Kỳ mải cứu

Trường-sa, Nam-hải, không còn quân viện Hàn Bạch. Hàn Bạch tất rút quân

về tự phòng. Bấy giờ, Nguyên-soái chỉ cần đánh một trận, bình xong

Ích-châu. Ích-châu bình, Tượng-quận rung động. Nguyên soái cất đại binh

tất chiếm được.

Chu Tái-Kênh nói nhỏ vào tai Trần Năng:

– Hỏng to rồi!

Đô-đốc Lý Thái-Hiên nói:

– Tôi cũng nghĩ như thế. Song Lĩnh-Nam nhân tài như sao trên trời. Cứ

như trước đây, Đặng Vũ, Mã Viện với ta đánh Thục không được. Lĩnh-Nam

vương đem một số bằng hữu về trợ chiến. Thục đại bại. Lại khi họ phản

Hán, chỉ hơn mười lăm ngày họ chiếm Ích-châu, Hán-trung, Kinh-châu,

Trường-an. Bây giờ chúng ta tiến quân trước, e Lĩnh-Nam dồn hết lực

lượng cứu Tượng-quận thì chúng ta nguy mất. Theo ý tôi, chúng ta hãy

đánh chiếm bảy châu, quận Ích-châu đã. Chờ cho hai đạo kia đánh Nam-hải, Quế-lâm, khiến Trưng Trắc dồn quân lên cứu hai mặt đó. Bấy giờ chúng ta hãy đánh Tượng-quận.

Chu Tái-Kênh thì thầm vào tai Vương Bá mấy câu. Vương Bá gật đầu đồng ý. Y đứng dậy chỉ vào Công-tôn Thi nói:

– Chiếu chỉ của thiên tử ban ra cho Nguyên-soái đánh Lĩnh-Nam. Còn tôi

trấn thủ Ích-châu. Vậy việc đánh bảy châu, quận Ích-châu, do Hán-trung

vương đây. Binh pháp Tôn Tử, thiên Dụng gián nói rằng:

Phàm hưng sư thập vạn, xuất chinh thiên lý. Bách tính chi phí.

Công gia chi dụng. Nhất phí thiên kim, nội ngoại kinh động.

Nghĩa rằng: Phàm khi hùng binh mười vạn. Xuất chinh xa nghìn dặm. Trăm

họ chịu chi phí. Công quĩ hao tổn. Trong ngoài kinh động... Thế mà chúng ta án binh chờ Kinh-châu, Thương-ngô, Uất-lâm. Nếu ba nơi kia cũng án

binh chờ ta, biết bao giờ mới thành công? Nay bảy châu, quận Ích-châu

trong tay Vương Nguyên như đèn trước gió, như hoa gặp bão. Quân của

chúng chưa tới ba vạn. Chỉ cần Công-tôn Vương-gia đây xuất binh đất Thục đánh cũng đủ. Còn Đại tư-mã cử đại binh đánh Tượng-quận. Ba mặt giáp

công. Tượng-quận bị chiếm. Bấy giờ Đại tư-mã chỉnh đốn binh mã đánh

Giao-chỉ bắt Trưng Trắc, lập công đầu. Đây là dịp may hiếm có, xin Đại

tư-mã đừng để Mã Viện, Lưu Long, Đoàn Chí ra binh trước. Vả binh

Tượng-quận khoảng năm vạn. Dốc cả binh các quận, huyện, được năm vạn

nữa. Trong khi binh mã của Đại tư-mã lên tới hai mươi vạn, thêm binh của Hán-trung vương mười vạn. Cái lẽ thắng bại đã định rồi vậy.

Ngô Hán từng chỉ huy Vương Bá. Y còn lạ gì Vương nữa. Y đang muốn dùng

kế của Lý Thái-Hiên. Bây giờ Vương lấy chiếu chỉ Quang-Vũ, lấy đạo lý

binh thư: Tiết kiệm chi phí, đẩy Ngô phải xuất thân đánh Lĩnh-Nam. Quân

Lĩnh-Nam, y không sợ. Điều y sợ chỉ vì Lĩnh-Nam nhân tài nhiều. Y mới

được phong Đại tư-mã, thống l