Cẩm Khê Di Hận

Cẩm Khê Di Hận

Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3215693

Bình chọn: 7.00/10/1569 lượt.

g phải. Vì Mã Vũ cảm tình với Lĩnh-Nam. Hai là Mã dấu môn hộ, vì võ

công của Mã, có liên quan đến Lĩnh-Nam. Điều này có thể xảy ra. Vậy ta

nhất định không xuất hiện, để biết võ công của Mã.

Từ lúc Chu Tái-Kênh thấy Mã Vũ, trong người bà nảy sinh ra một tình cảm

khó hiểu: Thương cảm cũng không phải. Buồn rầu cũng không phải. Bà thấy ở Mã có cái gì rất quen thuộc, rất thân ái với bà. Mà bà tìm không ra.

Đào vương-phi kể hết những gì liên quan đến Mã Vũ cho Chu Tái-Kênh nghe. Sáng hôm sau có sắc chỉ Quang-Vũ ban xuống, phong làm Vũ-vệ hiệu úy

Tây-cung. Cu Bò lạy tạ, lĩnh chức. Đối với nó, chức tước của Lĩnh-Nam

mới oai, hoàng-đế Lĩnh-Nam mới thực sự là hoàng-đế. Từ lúc đẻ ra, nó đâu biết hoàng-đế là gì ? Lần đầu tiên gặp Trưng Trắc, mọi người gọi ngài

là hoàng-đế, cử chỉ từ ái, tư thái ôn nhu, đi đâu cũng được tướng sĩ,

dân chúng thờ kính như một tiên nữ, một vị thần linh. Hình ảnh Trưng-đế

in sâu vào đầu nó: Hoàng đế phải như vậy mới đúng.

Còn Quang-Vũ, khi ở Lĩnh-Nam nó đã nghe nói nhiều: Nào can đảm, nào thủ

đoạn, nào trí dũng, nào hùng tài đại lược... xứng đáng đại anh hùng.

Song y càng anh hùng với Trung-nguyên, càng khổ cho Lĩnh-Nam. Trước mắt

nó: Làm quan ở Lĩnh-Nam có chị hoàng-đế xinh đẹp, hiền hậu, được mọi

người kính phục mới thú. Nó đã toại nguyện vì được làm đại-tướng quân.

Nay tự nhiên Quang-Vũ phong cho nó chức hiệu-úy nhỏ xíu. Nó chẳng coi

vào đâu cả. Nhưng Đinh Xuân-Hoa bảo nó cứ nhận, mình làm quan Hán là

giả, thực sự mình làm đại-tướng Lĩnh-Nam. Nó phải tuân lệnh sư bá.

Nó ra lệnh tập hợp thị vệ Tây-cung. Trên trăm thị vệ, tuổi từ hai mươi

tới ba mươi, thấy em nuôi Tây-cung Quí-phi mới mười lăm tuổi được cử làm Vũ-vệ hiệu úy, họ cho rằng nó nhờ thế lực chị, và nhất là có công đoạt

lại Ngọc-tỷ được thăng quan. Trong lòng họ không phục.

Họ đâu có ngờ, nó từng làm đại-tướng, xung phong hãm trận, đánh tan quân Mã Viện trên hồ Động-đình, rất thành thạo điều khiển tướng sĩ. Nó đứng

trước đoàn thị vệ, hỏi chức tước từng người, ban lệnh, chia công tác, tỏ ra quen thuộc, sành sỏi. Bọn thị vệ từ kinh ngạc này đến kinh ngạc

khác. Họ không thể nào hiểu nổi, một thiếu niên xuất thân từ Nam-Man từ

Rợ Việt lại trổ tài năng sớm thế.

Như thường lệ. Buổi chiều, Chu Tường-Qui đến Nam-cung dạy học. Cu Bò

nằng nặc đòi đi theo. Chu Tường-Qui chưa có con, thấy nó dễ thương, nàng đồng ý liền. Nó truyền tên mã phu ở lại, rồi thân đánh xe cho

Tường-Qui. Tới Nam-cung. Nam-cung Quí-phi Âm Lệ-Hoa ra cửa đón.

Chu Tường-Qui bảo Cu Bò:

– Em quì xuống làm lễ ra mắt Quí-phi đi.

Cu Bò bỡ ngỡ một chút. Vì trong đầu nó, chỉ có hoàng-đế Lĩnh-Nam Trưng

Trắc mới xứng đáng cho nó quì gối. Hôm qua phải quì gối trước Quang-Vũ

nó đã khó chịu lắm rồi. Hôm nay nó lại phải quì gối trước Âm Lệ-Hoa là

điều nó không muốn. Song Chu Tường-Qui đã bảo. Nó líu ríu tuân theo.

Trong đầu nó nghĩ:

– Thì mình cứ tưởng tượng rằng đang quì gối trước sư bá hoặc trước Trưng hoàng-đế. Có sao đâu?

Nó quì gối, rập đầu ba lần liền, trong đầu nó tưởng tượng người đứng trước mặt, giống như Trưng Trắc.

Lệ-Hoa hỏi:

– Cháu có phải Lương Tùng, người hôm qua đoạt Ngọc-tỷ từ tay thích khách, cứu công chúa đó không?

Chu Tường-Qui đáp thay:

– Đúng đấy. Nó là đệ tử của nhũ mẫu em. Nhân nhũ mẫu qua thăm em, nó

theo qua chơi. Hoàng thượng phong nó làm Vũ-vệ hiệu úy Tây-cung.

Âm Lệ-Hoa có nhan sắc cực kỳ diễm lệ, tính tình ôn nhu, văn nhã. Lòng dạ bà lại rộng như biển, khoan dung đại lượng, đúng ra bậc mẫu nghi thiên

hạ. Bà đỡ Lương Tùng dậy, bảo nó:

– Cháu xuất thân danh môn có khác, tư cách khó bì. Cháu cứ coi Nam-cung

như Tây-cung, lúc nào rảnh rỗi, sang đây cùng hoàng tử, công chúa đàm

đạo võ công, văn học. Cháu là sư đệ của Tây-cung Quí phi, hèn chi võ

công cao cường.

Trong khi Tường-Qui truyện trò với Lệ-Hoa, Cu Bò truyện trò với hoàng tử Trang và công chúa Đoan-Nhu. Một bên là cành vàng lá ngọc, suốt ngày

phải đọc sách, mà không có kinh nghiệm đời. Ngược lại một bên sống với

thực tế, kinh nghiệm đầy người. Qua cuộc cứu mệnh cách đây mấy hôm, giữa anh em hoàng tử Trang và Cu Bò thân với nhau dễ dàng. Chu Tường-Qui

lệnh cho quan thái phó của hoàng tử Trang, dạy chữ cho Cu Bò luôn.

Từ hôm đó, suốt ngày Cu Bò sang Nam-cung chơi. Chu Tường-Qui thấy Cu Bò

hàng ngày ôm sách học. Nó đọc sách chăm chú vô cùng. Nàng biết: Nó vốn

lười đọc sách, nay chăm học, chắc là đua nhau với hoàng tử Trang và công chúa Đoan-Nhu.

Được ít hôm, vụ thích khách đã lắng xuống. Đinh Xuân-Hoa cùng Chu Tái-Kênh bàn truyện thám thính cung Huệ-đức.

Chu Tái-Kênh đồng ý:

– Kia là điện Huệ-đức, nơi Mã thái-hậu ở. Từ đây sang đó cũng gần thôi.

Cu Bò ở nhà, dùng Thần-ưng tuần phòng trên đầu chúng ta, để chúng ta dò

thám xem sao?

Hai người lấy quần áo thị vệ mặc vào, vọt mình trong đêm tối, tới điện

Huệ-đức. Cung Mã thái-hậu không canh gác kỹ như nơi ở của hoàng-đế. Hai

bà vượt vườn hoa, nhấp nhô mấy cái, tới nơi. Chu Tái-Kênh chỉ lầu thứ

nhì có đèn chiếu sáng nói:

– Chỗ kia là phòng ngủ của Mã thái-hậu. Giờ này đã khuya, mà còn đèn sáng. Ch


Old school Easter eggs.