Đó là Yểm quỷ!
Ý nghĩ đó vụt lóe lên như tia lửa điện, không kịp nghĩ ngợi gì thêm, tranh thủ lúc Thần Triệt lùi một bước, Phù Nam giẫm đúng vào vị trí đó, cúi người xuống, vặn dây cót dưới đáy khám thờ.
"Kẹt... kẹt..." Mặt đất của Thần miếu bỗng nhiên rung chuyển, một miệng hố to và tối đen mở ra.
Thần Triệt giật mình, rồi dười như tỉnh ngộ điều gì. Bản năng thôi thúc nàng nhảy khỏi cái bẫy đó - thế nhưng, chỉ mới nhảy được nửa bước, nàng liền khống chế cơ thể mình lại. Không, không thể trốn chạy! Chỉ có giam cầm bản thân mình mãi mãi, thì mới tránh làm hại nhiều người khác nữa!
Trong tích tắc, khi đang ở giữa không trung, nàng bắt mình không được vùng vẫy, để mặc cho cơ thể nhẹ rơi như một tờ giấy.
"Phù Nam huynh... Phù Nam huynh!" Nàng ngẩng đầu lên nhìn Phù Nam, giơ tay về phía chàng, ánh mắt ngập tràn sự cô đơn và sợ hãi - Giây phút này, nàng biết chuyện gì đang chờ đợi mình.
Nàng biết rằng, sau khi rơi xuống d8áy hồ sâu, sẽ tiếp tục là những ngày tháng dài lê thê với nỗi buồn cô độc.
Nhìn thấy Thần Triệt rơi xuống, trong lòng Phù Nam chợt nghe như có bao nhiêu tiếng thét gào dữ độ, ồ ạt như dòng thác lũ, lẫn lộn buồn vui. Khi bóng áp trắng lướt qua người, chàng bỗng nhiên cảm thấy có một bàn tay nhỏ lạnh toát nắm lấy cổ tay mình. Thần Triệt nhìn chàng, ánh mắt đầy vẻ tuyệt vọng và mong mỏi được nương tựa.
"Phù Nam huynh..." Phù Nam như nghe thấy giọng nàng vang lên khe khẽ, "Muội sợ lắm."
Lúc này, tính yếu mềm thiên bẩm lại trỗi dậy, Phù Nam như quên đi tất cả, chỉ nghĩ duy nhất một điều rằng, mình không thể bỏ mặc người con gái này được - tù nhỏ nàng đã sợ bóng tối, sợ cô đơn, sao nỡ để nàng cô lẻ một mình đối mặt với bóng đêm vô tận?
"Đừng sợ!" Phù Nam khẽ nói, và nắm lấy đôi bàn tay bé nhỏ, lạnh giá.
Lần này, chàng nắm thật chặt, thật chắc, như để bù đắp lại tất cả những hối tiếc do chính sự bạc nhược của mình tạo ra trong suốt bao năm qua. Thần Triệt thôi không còn vùng vẫy, trên môi nàng nở nụ cười mãn nguyện. Cứ thế, hai người nắm chặt tay nhau, cùng rơi xuống đáy hồ sâu thăm thẳm.
Hồng Liên U Ngục nhanh chóng khép lại, như là chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Men theo bức tường đá, đi từ bên này qua bên kia, tổng cộng 37 bước.
Nếu không đi men theo một vach tường mà đi chéo từ góc này sang góc kia, tổng cộng là 45 bước.
Nàng cười không thành tiếng, quay đầu nhìn chàng trai trong bộ y phục trắng nơi góc tường, chàng cũng đang nhìn nàng, nở nụ cười dịu dàng và ấm áp. Thế là nàng lại thấy yên lòng, tiếp tục tiến hành công việc "đo đạc" trong bóng tối thẳm sâu - bởit rong không gian bị bịt kín và cách biệt với trần gian như thế này, thực ra cũng chẳng còn trò tiêu khiển nào khác.
Hằng ngày, nàng chỉ có thể ngẩng đầu nhìn lên mặt nước xanh sẫm u ám, nhìn những hồn ma như bầy cả đi tuần qua lại, nhe những hàm răng nham nhở, độc ác, gào lên những âm thanh rền rĩ. Đêm đến, nàng lại giống như Trầm Anh ngày nào, đi xuyên qua bức tường vũng chắc, xuống tận cùng dưới đáy sâu để ngắt những cành cỏ Linh chi ở nơi âm cực. Bây giờ thì nàng đã biết rằng: bên ngoài căn mật thất có một khi mộ dưới nước!
Từng linh cữu đều được gắn phù chú nằm yên tĩnh ngủ những giấc ngủ dài - đó đều là những Tế Tư của Bái Nguyệt giáo. Lũ hồn ma không dám lại gần khi thánh địa này, nên nước ở đây lúc nào cũng phẳng lặng. Vô số những cây Linh chi bảy lá trắng muốt âm thầm mọc lên giữa những chiếc quan tài, xòe lá non và tỏa ánh sáng lung linh, xuyên qua những viên pha lê nạm khảm tinh xảo trên nắp quan tài, rồi chiếu rọi những gương mặt ở bên trong.
Những gương mặt ấy vẫn còn giữ được nguyên vẻ tuấn tú như khi còn sống, khí chất mạnh mẽ đội trời đạp đất, dường như đã ăn sâu vào từng nét mặt. Tất cả trông đều thật an tịnh, trầm mặc, dường như đang say sưa trong giấc ngủ yên lành. Bao nhiêu con người đã khổ công tu luyện đến rất gần cảnh giới thần, nhưng rồi đây đều đang chìm trong giấc ngủ ngàn thu dưới đáy hồ xanh thẳm và u ám này...
Nàng rất lưu luyến khu thánh địa dưới nước này, nên mỗi ngày ngoài việc đi hái Linh chi, nàng thường thích dạo chơi quanh những chiếc quan tài, ngắm từng gương mặt trong linh cữu, và tưởng tượng xa xôi về cuộc đời của từng vị Tế Tư khi còn sống...
Ngày qua ngày, thời gian cứ thế lặng lẽ trôi.
Cơ thể nàng luôn bứt rứt không yên - Yểm quỷ trong nàng bị trọng thương, do không cam chịu bị nhốt nên thường xuyên nhúc nhích đòi thoát ra.
Yểm quỷ luôn tồn tại với sức mạnh thật dữ dội, đáng sợ, và nó tồn tại ngay trong tâm hồn của mỗi con người. Khi ma quỷ chiếm ngự tâm hồn, thì không một sức mạnh nào có thể ngăn cản nổi.
Thế nhưng Yểm quỷ lại không lường đến lòng hi sinh và tinh thần quyết tâm chế ngự bản thân của loài người, dù không bao giờ có thể ngăn cản sự sinh ra và tồn tại của ma quỷ, nhưng con người từ thế hệ này đến thế hệ khác luôn nối tiếp nhau dùng tinh mạnh và xương máu của mình để chống lại sự tàn sát vô độ của thế lực đó. Họ sẵn chấp nhận hi sinh, chấp nhận giam mình nơi địa ngục, chấp nhận sự cô đơn và cách ly với thế giới trong suốt cả cuộc đời... Đó
Cùng chuyên mục
Chuyện được yêu thích
-
KHI........TIỂU THƯ VÀ HOÀNG TỬ ĐI HỌC Zenny Nguyễn (Gấu Sociu or Gấu Sociu's) Truyện kiếm hiệp