The Soda Pop
Bạch Kiếm Linh Mã

Bạch Kiếm Linh Mã

Tác giả: Khuyết Danh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3221985

Bình chọn: 9.00/10/2198 lượt.

iên Môn!

Vân Dật Long có vẻ thất vọng:

- Âm mưu này cũng là do Âu Dương Cương đã sắp bày ư?

Vu Phi Ngô gật đầu. Vân Dật Long chau mày hỏi tiếp:

- Và việc tụ hội của chín đại hộ pháp dưới trướng của chủ nhân Huyết Bi cũng là tôn giả bịa đặt phải không?

Vu Phi Ngô thở hắt ra:

- Chưởng môn Tây Thiên Môn bởi muốn lập đại công bất thế với chủ nhân Huyết Bi nên mới nghĩ ra kế hoạch này, nếu chủ nhân Bạch Kiếm Linh Mã mà bị Tây Thiên Môn hạ được, lập tức sẽ chấn động thiên hạ...

Vân Dật Long cười gằn:

- Bằng cách nào mà bắt được Vân mỗ?

- Rải độc chung quanh đây trong vòng mười dặm, và tất cả cành lá trong khu rừng này đều có chất độc làm tan xương nát thịt.

Vân Dật Long chau mày:

- Chẳng có mùi vị gì cả, khó thể tin được.

Vu Phi Ngô lắc đầu:

- Loại chất độc này chính là môn độc đáo của Tây Thiên Môn, nếu không đốt cháy thì chưa phát sinh tác dụng...

Vân Dật Long cắn răng:

- Vậy là xung quanh đây đã có bố trí người phóng hỏa rồi?

- Ít ra cũng có bốn trăm người rãi độc trong phạm vi mười dặm với chất cháy sẵn sàng.

Vân Dật Long cười to:

- Vậy thì tốt quá, tôn giá nên cảm tạ quý chưởng môn nhân đã nhọc tâm sắp bày, giúp cho tôn giá được sớm thoát khổ nạn.

Vu Phi Ngô kinh hãi:

- Các hạ... định làm gì?

Vân Dật Long nhếch môi cười:

- Giống như khi nãy, làm cho tôn giá được nếm chút mùi vị khổ sở trong nội phủ...

Vu Phi Ngô cả kinh:

- Không! Không! Vu mỗ đã thú nhận hết rồi, các hạ hãy cho Vu mỗ chết nhanh chóng.

Vân Dật Long cười khảy:

- Niềm hy vọng duy nhất là khi nào bốc lửa thì tôn giá mới có thể sớm thoát khỏi khổ ải, hãy gắng mà chờ.

Vừa dứt lời lại vung tay bóp hai cái lên bả vai Vu Phi Ngô.

Vu Phi Ngô lần này á huyệt không bị phong bế, Vân Dật Long vừa ra tay, y liền bật lên tiếng kêu thét thảm thiết nghe vô cùng ghê rợn.

Song Vân Dật Long vẫn mỉm cười khẽ nói:

- Vu huynh, vĩnh biệt!

Đoạn tung mình phóng xuống đất. Ngay khi ấy lửa bỗng rực cháy từ xa.

Vân Dật Long khẽ chau mày, lẹ làng cởi bỏ áo ngoài và vải bọc Trích Huyết Kiếm, hồi phục diện mạo.

Chàng nhẹ bước trên bãi cỏ, đưa mắt nhìn lửa cháy nơi xa, lắng nghe động tĩnh xung quanh, thái độ ung dung như người đi dạo.

Đột nhiên, ba bóng người lướt tới, tiến thẳng về phía ngọn cây thọ hình của Vu Phi Ngô, dường như định ra tay giải cứu cho y.

Thế nhưng, ba người đó thân pháp tuy nhanh, Vân Dật Long lại càng nhanh hơn, chỉ thấy bóng trắng thấp thoáng, đã đứng cản trước mặt ba người.

Ba người kinh hoàng đồng thanh la lên:

- Bạch Kiếm Linh Mã...

Ngay khi ấy, một vòng xoay đỏ đã chụp xuống đỉnh đầu, ba người chưa kịp xoay chuyển ý nghĩ thì vòng xoay đã chuyển sang màu cam ập xuống đến nơi...

Ba người cùng thét lên hãi hùng, liền lập tức bật ngã ra đất, trên trán mỗi người đều có dấu chưởng màu cam thu nhỏ, chết ngay tức khắc.

Vân Dật Long chẳng thèm ngó ngàng đến ba tử thi ấy, xoay người quát:

- Các vị bằng hữu Tây Thiên Môn hãy nghe đây, ẩn nấp thế này chẳng giải quyết được gì đâu, nếu muốn quyết đấu một phen sinh tử với Vân mỗ thì giờ đã đến lúc rồi...

Lập tức, từ trong rừng xung quanh quả nhiên có mười mấy bóng người phóng ra và lao nhanh tới, trong số đó một người trầm giọng quát:

- Vân Dật Long, ngươi đã đến lúc đền tội rồi!

Vân Dật Long cười khảy:

- Hãy động thủ rồi sẽ rõ!

Không chờ họ đến gần, chàng tung mình vọt lên cao hàng năm sáu trượng.

Mười mấy người đó kinh hoàng đồng thanh la lên:

- Viêm Dương Thất Huyễn Chưởng...

- Trích Huyết Kiếm...

Song lập tức ngưng lặng, nhưng thấy hồng quang xoay tít, bạch quan chớp ngời, tiếp theo là tiếng người ngã xuống lịch phịch, mười mấy người không một ai sống sót.

Trong khi ấy, Vu Phi Ngô vẫn không ngớt rên la trên cây, và ánh lửa nơi xa bỗng tắt lịm.

Vân Dật Long chau mày lẩm bẩm:

- Rõ khéo vẽ vời, hẳn là chúng có mặt đông đủ rồi!

Quả nhiên, từ trong rừng lại phóng ra một đám người áo đen. Lần này số lượng người đông hơn, ít ra cũng trên năm mươi người.

Vân Dật Long quát to:

- Khá khen cho các vị quá là gan dạ, lại có nhiều người biết chết sống thế này!

Mấy mươi người cũng vung động ùa lên tấn công.

Vân Dật Long buông kiếm thở dài, tung mình lên cao, lướt ra xa và hạ xuống ngoài mấy mươi trượng.

- Đuổi theo...

Mấy mươi người như một đàn sói lao tới.

Vân Dật Long mắt sắc lạnh, trầm giọng quát:

- Đứng lại!

Tiếng quát hệt như sấm rền, khiến đám người áo đen bất giác cũng chững bước đứng lại.

Vân Dật Long giọng nghiêm lạnh:

- Xưa nay chưa từng một ai còn sống dưới tay Bạch Kiếm Linh Mã, nhưng hôm nay Vân mỗ ngoại lệ một phen, ngoài kẻ cầm đầu ra, sẽ buông tha hết...

Có kẻ lớn tiếng nói:

- Đó chỉ là mơ tưởng, hôm nay giữa chúng ta phải một còn một mất.

Vân Dật Long cười ha hả:

- Bọn Tây Thiên Môn các người chưa thể làm gì được Bạch Kiếm Linh Mã đâu!

- Nhưng quanh đây trong vòng mười dặm đã rải đầy kịch độc...

Vân Dật Long cười:

- Đó là hỏa độc, chỉ cần không có lửa thì sẽ an toàn vô sự!

Bỗng thấy trong đám đông có bảy tám người từ trong tay áo lấy ra một quả cầu tròn to cỡ trứng