cô nương chứ gì?
Kim Thủ Ngọc Nữ vênh mặt:
- Đúng vậy.
- Vậy thì cô nương có thể đi được rồi.
Kim Thủ Ngọc Nữ quét mắt nhìn quanh một hồi:
- Khi bổn cô nương bỏ đi rồi, các hạ có hối hận cũng đã muộn.
- Vân mỗ nói rồi, Vân Dật Long này bình sanh không bao giờ hối hận.
Kim Thủ Ngọc Nữ như đã tức giận thực sự, cười khảy nói:
- Sau một giờ ba khắc bổn cô nương sẽ quay lại đây xem thi thể các hạ.
Đoạn ném cho Vân Dật Long cái nhìn sâu lắng, tung mình phi thân lên ngọn cây.
Vân Dật Long dõi mắt nhìn theo bóng dáng Kim Thủ Ngọc Nữ biến mất trên ngọn cây, lòng chợt nghe buồn man mác. Chàng chỏi hai tay xuống đất gắng gượng đứng lên, lúc này tiếng ồn ào xung quanh càng gần hơn.
Vân Dật Long chầm chậm rút Trích Huyết Kiếm bên lưng ra, cười xót xa lẩm bẩm:
- Có lẽ đây là cuộc chiến cuối cùng của đời mình.
Bỗng tiếng huýt lảnh lót lại vang lên từ cõi xa, phá vỡ đêm không tĩnh mịch. Tiếng huýt vừa dứt, một đàn chim bằng đã xuất hiện trên không, bỗng nghe có tiếng la to:
- Kìa, mọi người hãy xem, cái bóng trắng kia có phải là tên tiểu tử ấy không?
Tiếng ồn cách chừng năm trượng lập tức ngưng bặt, lát sau lại có người lớn tiếng nói:
- Quả đúng là hắn rồi.
Giọng nói tuy có phần vui mừng, song vẫn không che giấu được sự khiếp hãi.
Tiếp theo có tiếng hét to:
- Đừng để cho hắn chạy thoát, bao vây hắn mau lên.
- Hãy khoan, mau gọi sư thúc đến ngay.
Liền tức thời có người lớn tiếng gọi:
- Sư thúc, đến đây mau, đã tìm thấy Vân Dật Long rồi.
Ngay sau đó tiếng ồn xung quanh đều ngưng lặng, hiển nhiên bọn họ đều đang bủa vây về hướng này.
“Choang” một tiếng, Vân Dật Long đã rút Trích Huyết Kiếm ra khỏi vỏ.
Liền khi ấy, bóng người nhấp nhoáng, xung quanh Vân Dật Long trong vòng hai trượng đã xuất hiện bảy tám đạo sĩ trạc tuổi tam tuần, tiếp lại đến xuất hiện mười mấy người nữa, sau cùng là hai lão đạo sĩ tuổi trạc ngũ tuần phóng xuống trước mặt Vân Dật Long cách chừng một trượng.
Người bên trái mũi quặp môi trề, người bên phải mặt đầy thịt ngang, đôi mắt lồi, ngập hung quang.
Vân Dật Long lạnh lùng quét mắt nhìn quanh, nói:
- Rồi thì các vị cũng đã đến.
Đạo nhân mũi quặp đưa mắt nhìn Vân Dật Long từ trên xuống dưới một hồi, đoạn nói:
- Phải nói là tôn giá không thoát khỏi tay bần đạo mới đúng.
Vân Dật Long cười khỉnh:
- Trước khi bắt được Vân mỗ, tôn giá nói vậy không thấy quá khoác lác hay sao?
Đạo nhân mắt lồi gắt giọng:
- Để rồi xem có khoác lác hay không?
Đoạn liền sấn tới một bưới, song chẳng đủ can đảm thật sự xuất thủ.
Vân Dật Long ngạo nghễ tiến tới một bước, đưa Trích Huyết Kiếm lên nói:
- Tôn giá sao không xông tới nào?
Đạo sĩ mắt lồi bất giác lùi sau một bước như là tiềm thức thúc đẩy, để giữ gìn một khoảng cách nhất định.
Vân Dật Long cười khảy:
- Oai phong của tôn giá biến đâu mất rồi?
Đạo sĩ mắt lồi bất giác đỏ mặt, ngoảnh sang đạo sĩ mũi quặp trầm giọng nói:
- Chúng ta xông lên.
Đạo sĩ mũi quặp nhìn chốt vào mặt Vân Dật Long, cười khảy nói:
- Tôn giá bình tĩnh lắm.
Vân Dật Long cười khảy:
- Các vị dường như còn bình tĩnh hơn vân mỗ nhiều.
Trước khi hiểu rõ về tình trạng thương thế của Vân Dật Long, đạo sĩ mũi quặp dường như không vội tấn công, thản nhiên cười nói:
- Vân Dật Long, hiện tình thế giữa chúng ta khác nhau, nếu bần đạo không lầm, lúc này ngay cả di động một chút tôn giá cũng cảm thấy rất khó khăn.
Trong khi nói, mắt nhìn chốt vào mặt Vân Dật Long.
Vân Dật Long thoáng giật mình, xong vẫn bình thản nói:
- Tôn giá đã nhận định như vậy, sao không tiến tới thử xem.
Đạo sĩ mũi quặp bỗng vung tay quát:
- Vân Dật Long, hãy tiếp lão phu một chưởng.
Đồng thời chưởng lực đã xô ra như vũ bão, công lực dường như chẳng kém hơn xuyên vân chân nhân.
Vân Dật Long lúc này nội thương trầm trọng, không sao đề tụ chân lực, theo bản năng tạt ngang người ba bước, thụp người ngồi xổm xuống.
Bởi Vân Dật Long quá điềm tĩnh nên đạo sĩ mũi quặp không ngờ chàng đã thọ thương đến mức không còn khả năng đối địch, vì lo cho sự an toàn của bản thân nên lão đã dồn hết tinh thần vào việc vận kình, dó đó Vân Dật Long tuy né tránh không được nhanh nhẹn mà lão cũng không sao đuổi theo tiếp tục công kích.
Kình phong lướt qua đầu Vân Dật Long, “crắc” một tiếng vang dội, một ngọn cây to cỡ miệng bát sau lưng chàng đã gày làm đôi ngã đổ.
Vân Dật Long tuy tránh khỏi luồng chưởng phong chính, song vẫn bị rìa chưởng phong quét ngã ngửa ra đất.
Tựa hồ không ai ngờ Vân Dật Long uy mãnh là thế, giờ đây lại yếu đuối như vậy, mọi người thảy đều kinh ngạc, rồi thì cùng đắc ý gầm vang như sấm rền, xé nát đêm không tĩnh mịch.
Đạo sĩ mắt lồi thoạt đầu bị Vân Dật Long làm cho khiếp hãi đến cơ hồ độn thổ, giờ thấy chàng yếu đuối đến vậy, lửa giận liền bùng cháy, tung mình lao tới quát:
- Đạo gia xé xác ngươi.
Dứt tiếng, người đã lao tới, vươn tay chộp vào hai chân Vân Dật Long.
Những đạo sĩ xung quanh tranh nhau ùa tới, tựa hồ thảy đều nóng long muốn được chứng kiến cảnh xé xác đầy hấp dẫn này, ánh mắt của họ cực kỳ tàn nhẫn.
Vân Dậ