tài với mỹ nhân.
Sự tham chiến của Lư Công Đán và mười bảy gã cao thủ đất Nam Dương chỉ cải thiện đôi chút thế hạ phong của phe kỹ gia trang. Nhưng may thay, Tử Khuê cùng Thiết Đảm Hồng Nhan đã thóat khỏi sự vây hãm của kẻ thù, đến được vị trí mà phe Bạch đạo đang đứng.
Tống Thụy hổn hển nói:
- Kỹ trang chủ xin dâng linh kỳ cho Hội đồng Võ lâm gìn giữ.
Dứt lời, nàng trao cờ báu cho Vân Thiên Tử, chưởng môn nhân phái Võ Đương cũng là người đứng đầu hội đồng Võ Lâm.
Vân Thiên Tử vừa nhận lấy thì bọn Trịnh Bá Nghiêm chạy đến. Họ Trịnh lộ rõ vẻ nóng nảy nhưng Dương Tố Vy thì gian hoạt, nghiêng mình lại uyển chuyển nói:
- Khải bẩm hội đồng Võ Lâm! Gia sư tuổi hạc đã cùng nhưng vì gian sơn xã tắc mà ngày đêm lo lắng, buồn phiền quyết ra tay trừng trị bọn rợ Mông, bảo vệ biên thùy. Chư vị cũng là phần tử của Đại Minh, xin hãy thành toàn ý nguyện ấy của người. Gia sư sẽ vô cùng cảm kích.
Lúc này, Tử Khuê và Tống Thụy đang đứng phía sau với năm vị chưởng môn nhân. Tử Khuê liền rỉ tai Thất Bổng Cái:
- Thạch bang chủ! Vãn bối là Vu Diệp đây. Gia nghĩa phụ Trung Thiên Tôn Trần Ninh Tĩnh đã từng bảo rằng Nam- Bắc Thiên Tôn tuy già mà lòng vẫn đầy tham vọng. Vì vậy, chúng ta không thể để "Diêm Vương Quỷ Kỳ" lọt vào tay họ được.
Thất Bổng Cái vừa kinh ngạc, vừa mừng rỡ, đấm vào vai Tử Khuê:
- Con bà nó! Té ra ngươi đã bái lão họ Trần làm cha nuôi nên kiếm thuật tăng tiến nhanh như vậy, khiến lão phu ngờ ngợ đóan ra mà không dám khẳng định.
Rồi lão quay sang đỡ lời Vân Thiên Tử, đối đáp với Dương Tố Vy:
- Cây cờ này oai lực phi phàm, quan hệ rất lớn đối với vận mệnh Võ Lâm, nên bọn lão phu chẳng thể khinh suất giao cho cô nương được. Nếu quả thực là lệnh sư có tâm nguyện ấy thì cứ khải tấu lên hoàng thượng, xin một đạo Thánh chỉ. Lúc đó, Hội đồng Võ Lâm sẽ cung kính trao bảo vật. Còn giờ đây, cờ báu sẽ được mang về núi Võ Đương cất giữ, theo đúng ý nguyện của chủ nó là Kỹ trang chủ.
Lúc này, Kỹ Tòng Thư và thủ hạ đã rút về đến cổng trang và phe địch cũng chẳng truy đánh vì có mục tiêu mới là phe Bạch đạo.
Kỹ trang chủ nghe được câu nói của Thất Bổng Cái liền cao giọng xác nhận:
- Thạch Bang chủ nói chí phải.
Dương Tố Vy tức tối trở giọng đe dọa các chưởng môn nhân:
- Chư vị làm thế là khinh thường một bậc tiền bối đức cao vọng trọng, e rằng gia sư sẽ giận đấy.
Toàn Chân trưởng giáo Tùng Xuân Tử cười nhạt đáp:
- Nữ thí chủ đừng giở trò "Cáo mượn oai hùm". Các phái vì chút nghĩa tình của tiền nhân mà nể trọng lệnh sư chứ chẳng hề sợ hãi. Nay thí chủ chỉ bằng lời nói suông mà muốn Hội đồng Võ Lâm phải phải ngoan ngõan trao bảo vật hay sao?
Trịnh Bá Nghiêm, Bang chủ Bích Huyết bang là người nóng nảy, hùng hổ quát:
- Được! Để xem phái Võ Đương sẽ giữ Quỷ kỳ được bao lâu, khi song Tôn giá lâm hỏi tội.
Lời đe dọa hàm ý xem thường này đã làm cho đệ tử phái Võ Đương tức giận, nhưng chỉ mình Linh Tuệ thì không. Nàng cười khúc khích rằng:
- Hai lão ấy sẽ không ra tay! Họ đã già khú để mà lấy vợ trẻ trung thì sức đâu đánh đấm nữa.
Bá Nghiêm giật bắn mình, buột miệng:
- Sao ngươi lại biết ?
Linh Tuệ vui vẻ đáp:
- Năm ngoái tiểu đạo về Sơn Tây thăm quê, có đi ngang Đại Bạch sơn, tình cờ nghe bách tính đồn đãi việc vị lão tiên họ Phùng, tuổi đã quá tám mươi mà còn mê gái đẹp. Tiểu đạo liền suy rằng Nam Thiên Tôn cũng thế.
Hai trăm đệ tử Bạch đạo phá lên cười khoái trá. Riêng năm vị chưởng môn nhìn nhau lo lắng, hiểu rằng hiện tượng kia chẳng hề đơn giản. Sự thoái hóa tư cách của hai lão bất tử nọ đã phần nào giải thích được nguyên nhân vì sao họ để cho đồ đệ mình khai bang lập phái. Hội đồng Võ Lâm càng tin lời Tử Khuê, quyết không trao "Diêm Vương Quỷ Kỳ" cho họ.
Đạo Giác Thiền Sư, phương trượng Thiếu Lâm Tự nói với giọng hiền hòa nhưng kiên quyết:
- A Di Đà Phật. Nhị vị thí chủ hãy về bẩm báo lại với song Tôn như thế. Nếu có Thánh chỉ thì bọn lão nạp sẽ dâng cờ.
Trời đã nhá nhem tối nên không ai để ý thấy một cánh chim khổng lồ đang lơ lửng trên không trung và bất ngờ lao vút xuống từ hướng tây, tức từ phía sau phe Bạch đạo. Trên lưng chim là một bóng người nhỏ thó như một đứa trẻ lên mười.
Lúc con chim lượn đến vị trí trên đầu các chưởng môn nhân, người ấy khéo léo điều khiển cây nhuyễn tiên dài ngoằng quấn lấy cây "Diêm Vương Quỷ Kỳ", đang nằm trong tay tả Vân Thiên Tử. Thủ pháp của hắn cực kỳ chuẩn xác và nhanh đến mức chưởng môn nhân phái Võ Đương không sao phản ứng kịp, đừng nói chi đến những người khác.
Khi mọi người hiểu ra có kẻ cướp cờ, la hét thất thanh thì cánh chim đã bay vút lên cao, chỉ còn lại tiếng cười ngạo nghễ.
Thất Bổng Cái tức tối chửi vang:
- Tổ cha cái lão Phi Điểu Thần Ma. Không ngờ lão đốn mạt ấy còn sống đến đây cướp đọat linh kỳ.
Vân Thiên Tử bẽ bàng nói lời hối lỗi:
- Bần đạo bất tài, để cho bảo vật lọt vào tay kẻ ác, lòng vô cùng hổ thẹn. Sau này Phi Điểu Thần Ma dùng cờ báu mà tàn phá sinh linh thì bần đạo chỉ còn cách liều chết với y để trả nợ cùng Võ Lâm.
Dương Tố Vy hậm hực trách cứ:
- Nếu lão sớm đưa ngay linh kỳ cho ta thì làm gì lão quỷ Lục Doãn Ngôn cướp được.