Old school Swatch Watches
Âm Dương Tam Thư Sinh - Full

Âm Dương Tam Thư Sinh - Full

Tác giả: Ngọa Long Sinh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 329024

Bình chọn: 10.00/10/902 lượt.

hận hay không?

Đông Phương Thanh Vân lại nghĩ :

"Nếu mình thừa nhận, thì phảikêu nàng là mẫu thân rồi. Song nàng có thực là mẫu thân của ta hay không thì tacòn chưa rõ", điều này khiến chàng lại ngập ngừng không nói ra lời.

Lãnh Tuyết Quyên dịu giọng :

- Tướng công, sẽ có một ngày tướngcông được gặp lệnh tôn, đến lúc ấy tất cả mọi sự sẽ được hiểu rõ, phải không?

Đông Phương Thanh Vân cũng cho đấylà cách tốt nhất, bèn nói :

- Tại hạ cũng nghĩ như vậy?

Lãnh Tuyết Quyên nói :

- Dù gì đi nữa, bổn Bang chủ đã làngười của họ Đông Phương thì khi chết cũng muốn làm quỷ họ Đông Phương, tướngcông tuy còn hồ nghi, song cũng không thể không tin.

Đông Phương Thanh Vân ngơ ngác gậtđầu :

- Đúng vậy?

- Đã như vậy tướng công nên thườngxuyên tới tệ bang thăm tiểu nữ.

Lần này, Đông Phương Thanh Vân ngherõ ràng, chàng kinh dị không hiểu vì sao nàng đã thừa nhận là mẫu thân chàngrồi mà lại tự xưng là "tiểu nữ".

- Tướng công còn điều gì nữa không?

- Không, không tại hạ không còn chinói nữa.

- Vậy thì xin tướng công lần sau giálâm tới tệ bang xin hãy đi một mình, tiểu nữ còn có nhiều việc muốn nói cùngtướng công, chỉ là có quá nhiều nên không biết phải bắt đầu từ đâu, khi nàotướng công lại đến?

- Khi rảnh tại hạ sẽ đến, Lãnh bangchủ, tại hạ cáo từ.

- Tiểu nữ biết tướng công có tâm sựriêng nên không muốn ép lưu lại? Chỉ mong tướng công thường xuyên tới?

- Đa tạ Bang chủ?

Dứt lời chàng quay gót mà đi, LãnhTuyết Quyên vẫn theo sau Đông Phương Thanh Vân, mà ra khỏi hoa viên khi tới hậuviện đã thấy Tích Thư Nhân chờ ở đó.

Lãnh Tuyết Quyên tiễn hai người rakhỏi bảo, nói :

- Thỉnh các vị hãy bảo trọng?

Tích Thư Nhân và Đông Phương ThanhVân vội đáp lễ :

- Đa tạ Bang chủ.

Hai người vừa đi khỏi bảo, Tích ThưNhân bèn hỏi :

- Tiếu chủ đã hiểu được gì chưa?

Đông Phương Thanh Vân lắc đầu :

- Vẫn chưa hiểu gì?

Tích Thư Nhân nói :

- Thiếu chủ, đợi khi Thiếu chủ luyệnthành bản lãnh, nô tài sẽ đem mọi chuyện nói lại tường tận.

Về đến hang động noi hai người ẩnthân, Tích Thư Nhân bèn kêu Đông Phương Thanh Vân ngồi xuống cất giọng trịnhtrọng :

- Trọng trách của Thiếu chủ rất lớn,võ công cần phải siêu quần xuất chúng, muốn có võ công cao siêu cần phải chămchỉ rèn luyện không lúc nào được nghỉ, chịu rất nhiều khổ cực, Thiếu chủ có tựtin là có thể chịu đựng được không?

- Được.

- Hiện tại bắt đầu học võ công,trước tiên cần phải bắt đầu bằng tuyệt học của bổn môn.

Một ngày trôi qua, Đông Phương ThanhVân ngồi tịnh tọa hành công, người vô cùng mỏi mệt.

Một tháng qua đi, Đông Phương ThanhVân vẫn ngồi như vậy, nửa năm trôi qua, chàng vẫn ngồi vậy, chỉ thấy kỳ quáirằng trong những ngày này vì sao không thấy Tích Thư Nhân đâu, có lúc y vội vãtrở về, sau khi nói vài câu khẩu quyết rồi lại vội vàng bỏ đi. Mà chàng cứ ngồinhư thế đến dại người, thực vô ích, đành phải đợi trời tối lại chiếu theo khẩuquyết mà hành động, mỗi lúc một mệt mỏi hơn, càng luyện càng mệt, chỉ đến khiquá mệt mà thiếp đi. Khi tỉnh giấc lại hành công. Chàng nghĩ rằng, lần này TíchThư Nhân trở lại, bất luận thế nào cũng phải hỏi cho rõ mọi sự bên ngoài. Mộtmình chàng trong động thực quá tẻ nhạt.

Hai ngày sau Tích Thư Nhân quay lạiđộng.

Sau khi quay lại, Tích Thư Nhân bènbảo chàng hành công lại một lượt, sau khi hành công xong, Tích Thư Nhân nhìnchàng kinh ngạc hồi lâu, bỗng ôm chầm lấy chàng cao giọng :

- Thiếu chủ thành tựu khiến tại hạthực kinh ngạc, kinh ngạc.

Đông Phương Thanh Vân lại buồn rầunói :

- Nhưng ta quá buồn?

- Thiếu chủ nói rằng có thể chịuđược mà?

- Tuy là vậy, song phải chăng lầnnày ngươi trở lại là muốn báo cho ta hay bên ngoài đã xảy ra việc gì rồi, phảikhông?

- Không sai, song Thiếu chủ hãy hànhcông vài lần nữa, nô tài sẽ đi chuẩn bị lương khô, đêm nay chúng ta sẽ rời khỏiđây?

- Ta có thể đứng lên rồi sao? Ta cóthể được ra ngoài ngắm trăng sao, nghe chim hót ư?

- Không sai, có thể muốn làm gì thìlàm?

Đông Phương Thanh Vân vội cười reolên :

- Chúng ta hãy ra ngoài đi?

Ngoài động trời đã hoàng hôn.

Sắc trời lãng đãng, mây kéo đầytrời, bốn bề vô cùng tĩnh lặng, từng trận gió khẽ trôi qua, nơi góc trời xanhcó một mảnh trăng treo, ánh trăng bàng bạc. Đông Phương Thanh Vân nói :

- Cảnh sắc thực đẹp đẽ?

Tích Thư Nhân vừa ra khỏi động, bèntiếp :

- Chỉ tiếc rằng non sông tươi đẹpsắp sửa đại loạn, máu sắp chảy thành sông, xương sắp phơi thành núi.

Đông Phương Thanh Vân ngồi xuống nói:

- Tựa hồ ngươi rất đau lòng vậy, cóchuyện gì hãy nói ra ta hay.

Tích Thư Nhân gật đầu :

- Thiếu chủ còn nhớ rằng lúc trướcnô tài có nhắc tới Tuần Hồi ma cung chứ?

Đông Phương Thanh Vân gật đầu, TíchThư Nhân tiếp :

- Kỳ thực tên thật của Tuần Hồi macung chính là Hàn Đàm ma cung, nhưng tại sao lại được võ lâm đồng đạo kêu làTuần Hồi ma cung chính, thỉnh thí chủ hãy giải thích hai chữ Tuần Hồi?

- Tuần có nghĩa là đi tra xét. Hồicó nghĩa là đi khắp nơi.

Tích Thư Nhân gật đầu :

- Đúng vậy, Hàn Đàm ma cung cứ mỗinăm ba lần lại phái chín người hạ sơn, chín người này đi tra xét trận bộ võ lâmgiang hồ. Mỗi khi tới đâu đều chiếm nơi đó làm cung, tự xưn