luôn ở đây sao?” CHƯƠNG 61: NỖI NIỀM CỦA MẠNH TIÊU (3)Mạnh Hạ gật gật đầu, khuôn mặt trìu mến: “Đúng vậy, con còn ngáy đây, như một con heo nhỏ.”Mặt của Tiểu Lãng từ từ đỏ lên.Mạnh Hạ ngắm nhìn nhóc con mà trong lòng mềm như kẹo đường: “Muốn đi vệ sinh sao?”“Vâng…” Nhóc ta nhẹ giọng đáp lại: “Nhưng mà nam nữ khác biệt, con tự đi một mình.” [=))'>Tiêu Ất nhìn thấy mà con mắt trợn thẳng lên: “Tiểu chính thái đứng đắn nha, Tiểu Hạ, đứa nhỏ này thật sự là quá đáng yêu, tớ thực là muốn ôm nó mà hôn vài cái……”Nhưng dù sao cũng còn nhiều thời gian mà.Hôm đó sự tình bất ngờ xoay chuyển nên Mạnh Hạ đầu như là đều ở trong bệnh viện, trông chừng Tiểu Lãng, một tấc cũng không rời.Mà vào ngày hôm đó, Mạnh Tiêu cuối cùng cũng hạ quyết tâm để làm một việc.*************************Nhan Ngải Ưu sau khi đưa Nhạc Nhạc trở về, đến tối La Xuyên trở lại, nhìn thấy Nhạc Nhạc nằm ngủ ở trên ghế sô pha, Nhan Ngải Ưu thì không biết đang làm cái gì ở trong bếp.Mới đầu nhìn thấy Nhạc Nhạc, trong lòng hắn liền dâng lên một dự cảm xấu, một cảm giác ớn lạnh đánh tới từng hồi.“Tiểu Ngải? Làm sao em lại đưa Nhạc Nhạc về?” Giọng điệu của hắn có chút tức giận.“Nó là con của em, đương nhiên sẽ cùng em ở chung một chỗ.” Nhan Ngải Ưu đem bánh ngọt đã nướng xong đặt lên bàn. Nhìn nhìn vào Nhạc Nhạc, tự thì thầm: “Đáng lẽ cũng nên tỉnh rồi chứ.”La Xuyên biết rõ là có nói gì nữa thì cũng vô ích, hắn bực bội kéo kéo cà vạt. Thoáng nhìn một cái, liền trông thấy trên bàn trà đặt một lọ thuốc. Cả người hắn đều cứng đờ lại, bỗng dưng tiến lên dứt khoát kéo cô ta qua, sắc mặt nghiêm trọng: “Em điên rồi, Nhạc Nhạc còn nhỏ như vậy mà em lại cho con bé uống thuốc ngủ!”“Đau quá….. La Xuyên, anh làm đau em.” Nhan Ngải Ưu giữ tay của hắn: “Nhạc Nhạc cứ khóc mãi, em không có các nào mới ép buộc nó một chút.”Trong tim La Xuyên rét run lên, kể từ sau khi cô ta khôi phục trí nhớ thì liền thay đổi. Mạnh Tiêu nói không sai, Nhan Ngải Ưu quả thật là có bệnh, hơn nữa còn không nhẹ. Hắn nhìn nhìn hộp thuốc, xác định là cô ta cho Nhạc Nhạc uống không nhiều nên mới thả lỏng hơn.Một đêm không ngủ, đến nửa đêm khi Nhạc Nhạc tỉnh lại, trong mãn đêm yên tĩnh, tiếng khóc của đứa nhỏ thê lương dị thường.La Xuyên lúc mở cửa phòng ra, liền chứng kiến Nhan Ngải Ưu giơ tay lên, trên mặt tràn đầy tức giận: “Ta mới là mẹ của con!”“Không phải vậy, không phải vậy, mẹ con tên là Mạnh Hạ! Dì ơi, con nhớ mẹ của con, con phải về nhà.”“Đừng khóc nữa, Nhạc Nhạc, mẹ mới là mẹ của con, con nhìn rõ đi, mẹ mới là mẹ của con…..” Hai ta ycủa cô ta giữ lấy bả vai non nớt của đứa bé, không ngừng lay lay mạnh mẽ.La Xuyên nắm chặt tay lại, bước nhanh về phía trước, quát lên: “Em tỉnh lại ngay! Em còn là mẹ của nó sao? Em nhìn đứa nhỏ một chút xem? Nhan Ngải Ưu, nó là con gái của em chứ không phải là khúc gỗ, nó còn nhỏ như vậy!” La Xuyên nói không được nữa, tim của hắn đang dần rỉ máu, Nhan Ngải Ưu như thế này rõ ràng không phải là một tiểu cô nương ngoan ngoãn của trước kia.Nhan Ngải Ưu bị hắn nạt nộ bắt ngừng lại, ngu ngơ một lát ở đó, đôi mắt vô hồn nhìn về phía trước, vẻ mặt càng ngày càng trở nên thống khổ: “Mạnh Tiêu, đây là con của chúng ta, Nhạc Nhạc là con của chúng ta, một nhà ba người chúng ta sẽ thật hạnh phúc sống cùng một chỗ. Anh xem con bé thật là đáng yêu này…..”La Xuyên đi qua bế Nhạc Nhạc lên, lạnh lùng nhìn cô ta, trong lòng không biết là đang mang cảm giác gì. CHƯƠNG 61: NỖI NIỀM CỦA MẠNH TIÊU (4)*************************Ngày thứ hai, hắn đặc biệt ở nhà, lẳng lặng ngồi ở trên ghế sô pha. Ánh mặt trời xuyên qua tầng kính thủy tinh chiếu vào trên người, nhưng lại không cảm thấy một chút nóng bức nào. Hắn hướng về phía Nhạc Nhạc vẫy vẫy tay, tiểu nha đầu sợ hãi đi tới, giọng nói nhỏ xíu và yếu ớt như của chuột con: “Thúc thúc, con muốn về nhà.”La Xuyên bế cô bé ngồi lên đùi của mình, nhẹ nhàng nói ra ở bên tai cô bé: “Lát nữa cậu của con sẽ đến đây đón con về.”Nhạc Nhạc mở to hai mắt, tựa vào trong ngực La Xuyên: “Thúc thúc, cậu không thích con, mẹ hình như cũng không thích con nữa.”Trẻ con luôn có thể nhận ra tình cảm của người lớn rất nhanh chóng.La Xuyên ngắm nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn không hề có thần thái của cô bé, ở cằm có râu mới mọc đâm vào, Nhạc Nhạc bị nhột không ngừng cười khúc khích.“Nhạc Nhạc mãi mãi là bảo bối của mẹ, cậu của con cũng thích con, chỉ vì cậu là một người lớn không biết biểu lộ tình cảm của mình, chờ con khi trưởng thành sẽ hiểu.”Lớn lên…Sau này, khi cô bé trưởng thành, rốt cuộc hiểu rõ được thì sẽ nặng nề và đau đớn biết mấy....Mạnh Tiêu đến, rất đúng giờ hẹn với La Xuyên.La Xuyên đứng dậy: “Để Nhạc Nhạc ở đây cả đêm, không phải là phong cách của anh.” Hắn lạnh lùng nói ra.Tiêu Giáp không nói gì thêm, chỉ bước tới ôm lấy Nhạc Nhạc: “Nhạc Nhạc, Tiểu Giáp thúc thúc tới đón con.” Tiêu Giáp nhìn thấy tiểu nha đầu im lặng không lên tiếng, hai mắt vừa đỏ vừa sưng làm hắn đau lòng một hồi, hung hăng liếc về người ở trong phòng: “Cô gái kia đâu?”Nhan Ngải Ưu một đêm mất ngủ, nghe thấy động tĩnh liền từ trên lầu đi xuống. Đưa mắt nhìn đã thấy Mạnh Tiêu đứng ở đó,