Yêu Anh Hơn Cả Tử Thần – Tào Đình

Yêu Anh Hơn Cả Tử Thần – Tào Đình

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324252

Bình chọn: 9.5.00/10/425 lượt.

đã ngừng đập nửa tiếng rồi, đến cả thần thánh cũng cứu không nổi…

Mạc Ngôn hy nghe xong, cả người liền đổ sụp xuống, miệng lẩm bẩm gì đó, không ai hiểu. Nét mặt anh ta lúc này tràn ngập một nỗi tuyệt vọng, ai nhìn thấy cũng đau lòng.

Đột nhiên, một giọng nói thảng thốt vang lên trong phòng cấp cứu:

– Bác sĩ Vương! Ông mau vào đây! Tim cô ấy đập lại rồi!

– Gì hả?

Bác sĩ Vương vừa nghe, vội vàng chạy vào trong.

Quả nhiên, tuy nhịp tim Mễ Bối còn rất yếu ớt, nhưng đúng là đã bắt đầu đập trở lại, kế đó là một tràng ho dữ dội, hơi thở cũng trở về với cô… Mễ Bối lại một lần nữa thoát khỏi bàn tay Diêm Vương.

– Đúng là kỳ tích!

Cả bệnh viện đều xôn xao. Người mừng rỡ nhất là Mạc Ngôn Hy, cảnh ngộ hôm nay làm mắt anh ta ướt đẫm, mãi không thốt được lời nào

Phần 8

Mễ Bối bị sét đánh trúng, cũng may lúc đó cô đang giơ tay lên che mặt, nên chỉ bị bỏng phần cánh tay. Điều làm người ta kinh ngạc nhất là tốc độ phục hồi của cô nhanh đến giật mình, buổi sáng vừa thoa thuốc, đến chiều đã mọc da non. Lớp da mới mọc hồng hồng như hoa đào tháng Ba, sau đó hai ngày đã trắng ngần như cũ. Mễ Bối đã thoát khỏi nguy hiểm, có điều vẫn phải nằm viện để theo dõi.

Bà Mạc ngày nào cũng bảo vú Lý nấu món canh gà hầm rong biển mà Mễ Bối thích nhất mang tới, đích thân đút cho cô ăn. Mạc Ngôn Hy thì hầu như lúc nào cũng ở bên cô, nhưng chỉ đứng xa xa nhìn lại, không hề bước lại gần giường bệnh dù chỉ một bước.

Canh gà vừa tươi vừa ngon, mỗi lần mở hộp ra, các bác sĩ đi qua bên ngoài đều trầm trồ:

– Chà, thơm quá!

Bà Mạc chăm sóc Mễ Bối rất cẩn thận, sợ canh làm cô bị bỏng, lần nào cũng phải thử trước, thấy vừa rồi mới nhẹ nhàng đút vào cái miệng nhỏ xinh xắn của cô.

– Mễ Bối, có ngon không?

Bà Mạc hỏi.

Mễ Bối ngoan ngoãn gật đầu. Ánh mắt nhìn theo bóng người bên ngoài cửa sổ.

Mạc Ngôn Hy thường ngồi cách giường của cô chừng vài mét, lúc thì tắm nắng, lúc thì nhàn rỗi xem sách. Mỗi lần bác sĩ đến thay băng cho Mễ bối đều rất căng thẳng, không ai muốn nhìn thấy những vết sẹo lớn sẹo nhỏ lưu lại trên người một thiếu nữ xinh đẹp trong trắng nhường này, đó là một điều vô cùng đáng tiếc. Nhưng lần nào mở băng ra, mọi người cũng đều rất kinh ngạc… Vết thương còn lành nhanh hơn họ tưởng. Mạc Ngôn Hy từngtúm áo bác sĩ của Mễ Bối doạ dẫm:

– Để lại sẹo thì tôi đốt luôn cái bệnh viện này của mấy người.

Thực ra, anh ta cũng rất lo lắng.

Lúc thay băng, xung quanh giường Mễ Bối vây kín các y tá và bác sĩ, Mạc Ngôn Hy đứng bên ngoài, từ đầu đến cuối đều không dám lại gần, nhưng những lúc quan trọng, anh ta đều nhón chân, nghển cổ lên, cố gắng nhìn vào bên trong. Đợi cho mọi việc xong hết, anh ta trở lại góc quen thuộc củ mình, thản nhiên ngồi đọc sách.

“Mạc Ngôn Hy, anh ấy sợ lại gần mình rồi.”

Suy nghĩ này làm Mễ Bối rất đau khổ. Mạc Ngôn Hy có lý do của mình, anh ta nói bây giờ Mễ Bối quá yếu.

– …?

Giải thích kiểu gì vậy?

– Ừm… Chỉ cần lại gần em, anh sẽ không kiềm chế được mà đánh em một trận! Ai bảo em ngu thế, tự dưng đi nhận lấy tia sét đó! Ngu như heo ấy,cứ nghĩ đến là anh lại tức! Vì vậy, tốt nhất la anh không lại gần em. Em yếu quá, chỉ sợ không chịu nổi một đấm!

Mạc Ngôn Hy ra vẻ hung hăng nói.

Giải thích như vậy cơ bản là chấp nhận được.

Nửa tháng sau, Mễ Bối đã gần khoẻ hẳn, nhà họ mạc tổ chức một buổi đón rước long trọng, đưa cô từ bệnh viện về nhà. Sau khi xuất viện, cô vẫn được “nhồi” cho vô số đồ ăn bổ dưỡng.

– Hì hì, Mễ Bối, cô sắp nặng bằng tôi rồi đấy!

Mạc Ngôn Hy trêu đùa.

– Này, cô dạo này sao thế, đen sì sì, lại còn béo nữa, gả cho ai được bây giờ?

Anh ta lại còn lắc đầu ngán ngẩm:

– Vừa đen vừa béo lại câm nữa, cô hết thuốc chữa rồi.

– …!!!

Mễ Bối nghe những lời này, giật mình hoảng hốt bỏ chạy về phòng soi gương.

Bà Mạc nhìn dáng vẻ tất tả của cô, không nén nổi cười. Thực ra, sau một thời gian bồi dưỡng, Mễ Bối đã khoẻ lên rất nhiều, còn hồng nhuận hơn trước nữa, thân hình vẫn thon thả nhưng không mất đi vẻ khoẻ mạnh, so với dáng vẻ yếu ớt gió thổi cũng bay trước đây thì hoàn toàn khác hẳn. Mễ Bối giờ như một đoá hoa đang nở rộ, một đóa hoa đang ở thời kì đẹp nhất của đời hoa.

Mỗi lần Mạc Ngôn Hy nhắm mắt lại, cảnh tượng Mễ Bối vừa chân thành vừa nghiêm túc nói ba tiếng em yêu anh lại hiện ra trước mắt.

Vừa đau lòng lại vừa chua chát.

Vì vậy, anh ta không thể không xử phũ cô, để cô thôi không còn đặt hy vọng ở mình nữa.

Mễ Bối đã đi học trở lại, nhưng Mạc Ngôn Hy thì đã thay đổi. Ngay ngày đầu tiên anh ta đã tuyên bố trước toàn trường, người nào còn gán ghép anh ta và Mễ Bối là một đôi, người ấy chết chắc. Giờ lên lớp,chỉ cần Mễ Bối bất cẩn chạm phải Mạc Ngôn Hy một cái là anh ta sẽ nổi giận đùng đùng, nhảy dựng lên quát:

– Có phải cô muốn chết không? Đã bảo đừng đụng vào tôi rồi mà lại!

-…

Mễ Bối oan ức ngước mắt nhìn Mạc Ngôn Hy, đôi mắt trong sáng của cô lúc này ngập tràn vẻ thương tâm.

– Nhìn cái gì mà nhìn! Cô có biết cái đồ câm như cô rất là vô vị không!

Mạc Ngôn Hy tàn nhẫn đay đi đay lại chữ “câm”, cuối cùng cũng bất nhẫn không dám nhìn thẳng vào cặp mắt đang ngân ngấn nước kia


Teya Salat