XtGem Forum catalog
Xuân Thiên Lai Liễu Tựu Đãng Dạng

Xuân Thiên Lai Liễu Tựu Đãng Dạng

Tác giả: Diệp Sáp

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212470

Bình chọn: 10.00/10/1247 lượt.

g nóng kinh người, làm gia tăng nhiệt độ cả cơ thể.

“Không……”

Phong Uyển Nhu than nhẹ một tiếng, hai chân cuộn tròn, không ngừng cọ vào người Tiểu Thảo. Lông mày xinh đẹp tuyệt trần nhíu lại gắt gao, toàn bộ thân mình như bị lửa thiêu đốt đến khó nhịn.

Giờ khắc này nàng nghĩ tới thật lâu trước kia, đến hôm nay đã trở thành sự thật, thế nhưng cảm giác khó có thể mở miệng kêu lại tra tấn nàng khiến cả người khó chịu. Mà Tiểu Thảo đang áp trên người nàng lại không biết nặng nhẹ tùy tiện phóng hỏa còn dám hỏi nàng ‘Khó chịu sao?’. Đợi đổi lại là nàng ta thử xem rồi sẽ biết!

Không khó chịu thì tốt, Tiểu Thảo nghe xong an tâm tiếp tục làm bậy, hôn liên tiếp lên hai khỏa no đủ tuyết trắng. Tiểu Thảo lúc trước cũng xem qua H văn, người ta hay bảo khi hôn lên bộ ngực đều sẽ cảm nhận được mùi sữa. Nhưng vì cái gì nàng đã cố gắng mút hết sức vẫn không thấy mùi sữa đâu? Bất quá vẫn hoàn hảo, vẫn là có mùi hương, là mùi của quả vải quen thuộc trên người Phong Uyển Nhu. Không nồng đậm, cũng rất mê người, không thể kém mùi sữa bao nhiêu. [Nếu Phong tổng mà biết hẳn là sẽ bóp chết ngay Tiện Thảo =)))) '>

“Rất thơm.”

Tiểu Thảo vốn là hài tử thành thật, ngày thường ngoại trừ hay nói dối với Phong Uyển Nhu, nàng không bao giờ giấu diếm ai cái gì. Hiện tại người nàng thích đang ở dưới thân, dùng sức ôm lấy nàng, thân thể cùng tâm lý đều hưng phấn cao độ, có cái gì thì nói cái đó. Cũng không quản Phong Uyển Nhu có bao nhiêu mong ước muốn đá chết nàng.

“Em, sao em nhiều lời vô nghĩa như thế……”

Phong Uyển Nhu run rẩy lợi hại, ngực bị Tiểu Thảo mút đến phát đau. Nhưng cảm giác đau này lại không giống bình thường, mà từng đợt từng vòng tê dại từ ngực lan tràn ra toàn thân, khiến nàng nhộn nhạo khó chịu khắp cả người. Tay của Phong Uyển Nhu từ cổ Tiểu Thảo trượt xuống, xốc áo lên rồi trực tiếp xoa lên lưng Tiểu Thảo.

Bị giật mình một cái, Tiểu Thảo run run, động tác ở miệng cũng không ngừng, xoay tay lại đè tay Phong Uyển Nhu xuống.

“Làm gì?”

Không phải nói cho nàng làm công sao? Tiểu Thảo thầm nghĩ bụng.

Phong Uyển Nhu cắn môi, cố gắng chịu đựng cảm giác tê dại trước ngực.

“Cởi ra, em muốn mặc quần áo luôn hả?”

Rất là bất mãn nói ra một câu, Phong Uyển Nhu vừa ngượng ngùng vừa oán hận. Tiểu Thảo bị điện giật nói không nên lời, này là Phong Uyển Nhu tự đi tìm cái chết, nàng cũng sẽ không thể không có đạo nghĩa mà chùn bước. Vội vàng gật đầu, không nói hai lời, tự mình cởi áo. Bởi vì không muốn dừng lại động tác liếm mút ở miệng, cho nên nàng cởi áo rất vất vả. Phong Uyển Nhu muốn giúp nàng nhưng chỉ cần nàng vừa động đậy, cái miệng nhỏ của Tiểu Thảo liền tác quái, một tia khí lực cuối cùng của nàng đều bị Tiểu Thảo làm mất đi hết. Phong Uyển Nhu híp mắt, vô lực oán giận.

“Ngu ngốc.”

Thật vất vả đem áo cởi ra rồi lại bị hai chữ ngu ngốc này dằn mặt, Tiểu Thảo thật sự buồn bực. Sợ Phong Uyển Nhu lại có ý kiến, nên động tác trên tay cũng không ngừng, hai chân bắt đầu dùng sức đem quần cởi xuống, lõa thể nhào vào người Phong Uyển Nhu.

Phong Uyển Nhu vỗ về tấm lưng trơn nhẵn của Tiểu Thảo bóng loáng, gương mặt đỏ hồng. Nàng chỉ nói Tiểu Thảo cởi áo, không nghĩ tới nàng ta chấp hành mệnh lệnh triệt để như vậy, quần cũng cởi luôn.

Tiểu Thảo cởi sạch sẽ thân mình xong, liền cởi hết của Phong Uyển Nhu. Cởi đến khi chỉ còn lại quần lót mỏng màu tím, nàng có chút ngượng ngùng, mặt đỏ hồng nhìn Phong Uyển Nhu.

Phong Uyển Nhu trắng mắt liếc nhìn Tiểu Thảo. Nàng vốn đã bị châm ngòi sắp nhịn không được, mà Tiểu Thảo lúc cởi quần áo của nàng ta cũng cấp tốc không chút chậm trễ, nhưng thế nào đến khi giúp nàng cởi quần áo lại toàn tâm toàn ý như vậy, động tác trên tay trên miệng cũng ngừng lại hết?

Tiểu Thảo căn bản là một chút kinh nghiệm đều không có. Vừa mới bắt đầu sở dĩ sung sức như vậy do muốn chứng minh cho Phong Uyển Nhu thấy nàng cũng không phải dạng vừa đâu. Điện ảnh tiểu thuyết cái gì cũng xem hết rồi, nhưng lúc đến một tầng chắn cuối cùng này, nàng lại bắt đầu thẹn thùng. Nàng đã thấy Phong Uyển Nhu mặc tây trang, mặc đồ ở nhà, mặc áo ngủ nhưng chỉ mặc nội y như bây giờ vẫn là lần đầu tiên thấy qua. Thật sự đẹp a, tay cùng mặt của Uyển Uyển đều trắng nõn, không nghĩ tới trên người còn trắng hơn. Cái loại trong suốt thuần trắng như vậy khiến Tiểu Thảo nhìn phát thèm đến mức miệng khô lưỡi khô.

“Em nhìn cái gì?”

Phong Uyển Nhu tức giận trừng Tiểu Thảo. Nàng đã bị lột quần áo, Tiểu Thảo lại chỉ nhìn chằm chằm. Nàng từng nói Tiểu Thảo rất tốt, nói nàng ta thuần khiết. Vậy muốn ở mặt trên là chuyện gì? Nói nàng ta tà ác, vậy lúc này lại ngây ngốc như vậy là sao?

“Chị đừng rống em, la em hoài làm em sợ hãi nha.”

Tiểu Thảo thực kiên nhẫn cùng Phong Uyển Nhu giảng giải, nàng ta hẳn phải dùng thái độ ôn nhu đối xử với mình. Phong Uyển Nhu thật sự là không muốn cãi với Tiểu Thảo, bắt lấy chăn muốn che mình lại. Tiểu Thảo vừa thấy vậy liền đè cổ tay Phong Uyển Nhu, cúi đầu, hôn lên ngực Phong Uyển Nhu.

“So với của em lớn hơn rất nhiều.”

“……”

Phong Uyển Nhu không muốn nhìn nữa. Tiểu Thảo cũng không nói thêm nữa, môi nhíc