Vương phi 13 tuổi – Phiên ngoại
Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3284871
Bình chọn: 8.5.00/10/8487 lượt.
ươi trung thành.
Chức vị đó của Khố Trách Bổn tộc trưởng ta cũng nói là tạm thời thay thế, chứ không nói là bãi chức hắn, các ngươi gấp làm gì.
Được rồi, coi như vì các người nhiều đời trung thành như vậy, ngày mai ta liền thả Khố Trách, muốn làm gì thì làm đi.
Nhưng mà, sau này Bổn tộc trưởng không muốn lại nghe thấy bất cứ lời nói nào như vậy nữa.”
“Đa tạ thủ lĩnh, đa tạ thủ lĩnh.”
Thê tử Khố Trách vừa nghe vậy, vội vã quỳ xuống, liên thanh cao giọng nói.
“Lui xuống đi.” Nữ nhân xinh đẹp phất tay.
“Vâng.” Thê tử Khố Trách đứng lên, ngẩng đầu lên do tấm rèm được kéo ra nên liền nhìn thấy Hiên Viên Huyền và Hiên Viên Ngọc ngồi sau nữ nhân xinh đẹp kia.
Lập tức trong mắt lóe lên sự hận thù, cười cười nói với nữ nhân xinh đẹp.
“Thủ lĩnh, hai đứa trẻ này quả thực là cực phẩm, ăn vào chắc chắn sẽ dưỡng nhan rất tốt.
Thủ lĩnh đừng nuôi quá lâu, như vậy hiệu quả sẽ không tốt.”
Nữ nhân xinh đẹp nghe vậy quay đầu lại nhéo má Hiên Viên Huyền đang ngồi ngốc nghếch như nghe không hiểu gì kia, cười cười nói: “
“Đang tẩm bổ nguyên liệu mấy ngày, đến lúc đó hiệu quả sẽ tốt hơn.”
Thê tử Khố Trách nghe vậy liền cười, cung kính lui ra ngoài.
Hại chồng nàng xém chút nữa mất chức, chết tiệt.
Trong tấm rèm, nữ nhân xinh đẹp nhìn đồ vật trong tay ý cười đầy mặt.
Mà Hiên Viên Huyền và Hiên Viên Ngọc lại liếc mắt nhìn nhau trong mắt lóe lên lo lắng.
Xem ra cho dù chúng có ra sức ngoan ngoãn như vậy, vẫn sẽ bị ăn thôi, điều này cho thấy chiêu này của chúng dùng không được rồi.
Nếu như dùng không được…
Hai mày nhỏ nhíu lại, đầu óc rất nhanh hoạt động.
Những biện pháp đối phó người xấu mà Âu Dương Vu Phi đã dạy, từng cái từng cái hiện ra.
Một lát sau, Hiên Viên Huyền và Hiên Viên Ngọc như thần giao cách cảm đột nhiên ngẩng đầu lên, lại lần nữa nhìn nhau, có cách rồi.
“Tỷ tỷ, tỷ tỷ, ta đi bưng cơm cho tỷ tỷ nha.” Hiên Viên Huyền mặt mày tươi cười, cực kỳ ngoan ngoãn nói.
“Đói bụng rồi à? Được, đi đi.”
Nữ nhân xinh đẹp hiển nhiên đang bị vật trong tay hấp dẫn, phất tay cười nói với Hiên Viên Huyền.
Hiên Viên Huyền lập tức bò lăn ra sau, liền lui xuống giường.
Mà Hiên Viên Ngọc thì lại tiếp tục xoa vai cho nữ nhân xinh đẹp, vừa chớp chớp mắt, giọng nói mềm mại hiếu kỳ: “Tỷ tỷ, đây là cái gì a…”
Cảnh xuân nồng nàn bên ngoài căn phòng đá.
Hiên Viên Huyền chân lảo đảo chạy một mạch đến nhà bếp.
Nếu nó nhớ không lầm.
Mỗi ngày vào lúc này, nó và Hiên Viên Ngọc đều đi bưng cơm cho nữ nhân xinh đẹp.
Là lúc nam nhân vừa mới lên chức kia, cũng tuần tra tới chỗ này.
“Ca ca, sao huynh lại ở chỗ này?”
Quả nhiên qua một khúc cua, trước mặt chính là nhóm mấy người đi tuần tra.
Hiên Viên Huyền gặp phải nam nhân thô kệch nhờ nó mà được lên chức kia, vui vẻ nói.
Nam nhân kia lúc này đang tuần tra đến đây, thấy Hiên Viên Huyền, tâm tình cực tốt liền bế Hiên Viên Huyền lên: “Ca ca đang tuần tra.”
Mày Hiên Viên Huyền cong lên, đã sớm biết ngươi mỗi ngày vào lúc này sẽ tuần tra ở đây.
“Ca ca mặc đồ này rất là đẹp a.”
Hiên Viên Huyền chỉ và hắc y mà nam nhân kia đang mặc, lập tức ngẩng đầu lên còn chưa đợi hắn đắc ý.
Hiên Viên Huyền lại đột nhiên cúi đầu xuống nói: “Nhưng mà, sắp không mặc được nữa rồi.”
Nam nhân vừa nghe vậy, lông mày lập tức nhíu lại, liếc nhìn xung quanh, bế Hiên Viên Huyền đi sang một bên, thấp giọng nói: “Tại sao vậy?”
Bản tính vô tư của một đứa trẻ ba tuổi được Hiên Viên Huyền phát huy đến cực hạn.
Thuật lại cho nam nhân thô kệch Lý gia nghe không sót một chữ cuộc đối thoại của nữ nhân xinh đẹp và thê tử Khố Trạch.
Nam nhân này sớm biết Hiên Viên Huyền có trí nhớ rất tốt.
Lập tức, khuôn mặt kia như chìm xuống nước.
“Ca ca, sao vậy, mặt mày sao khó coi vậy.”
Hiên Viên Huyền giơ tay ôm mặt nam nhân đó, nghiêng đầu hỏi.
Không đợi nam nhân thô kệch đó trả lời, liền lẩm bẩm: “Sau này không thấy ca ca mặc đồ này nữa rồi, thật đáng tiếc.”
Vừa nói thế xong, sắc mặt nam nhân kia càng trầm hơn.
Đứa trẻ ba tuổi chỉ biết nói thật, việc này hắn không thể không tin.
Nhưng mà, nếu như hắn biết được đứa trẻ ba tuổi này, đầu óc đã là đứa trẻ năm sáu tuổi, lại còn rất am hiểu chuyện đùa giỡn người khác, sợ rằng…
“Vậy cũng đành không thấy được nữa thôi.”
Nam tử thô kệch tiếp một câu, ôm chặt Hiên Viên Huyền nói: “Bé ngoan, đệ đừng nói chuyện này cho người khác biết nha, nói rồi thì sẽ thành như vầy đó.”
Vừa nói vừa chỉ ngón tay về phía cái đầu trâu cách đó không xa.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hiên Viên Huyền lập tức hoảng sợ, vội vàng không ngừng lắc đầu nói: “Không nói, không nói, không thành như nó đâu, không muốn thành như vậy đâu.”
Nam tử thô lệch thấy vậy híp mắt một cái: “Ngoéo tay nào.”
“Ngoéo tay, không nói, Bảo Bảo tuyệt đối không nói.”
Nam tử thô kệch thật biết lừa con nít, thấy Hiên Viên Huyền bị lừa rồi, lại nói với Hiên Viên Huyền vài câu, quay đầu nhanh chóng rời đi.
Khố Trách gia có Đại trưởng lão, là một gia tộc quyền thế,còn hắn là bần dân.
Nhưng mà, nếu chức vị này đã được ban cho hắn, lại muốn lấy đi, hừ…
Nhìn bóng lưng nam nhân thô kệch đi rất xa, Hiên Viên Huyền chớp đôi mắt nh