Pair of Vintage Old School Fru
Vương phi 13 tuổi – Phần 3

Vương phi 13 tuổi – Phần 3

Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3216974

Bình chọn: 7.00/10/1697 lượt.

khóe miệng Âu Dương Vu Phi và Lưu Nguyệt hiện lên chút cười lạnh.

“Ha ha, chơi thật vui, chơi thật vui.”

Linh Ngọc đang giả chết, cười ha ha nhảy lên, vỗ tay liên tiếp, dáng vẻ này có biết bao vui vẻ, như đây thật sự chỉ là trò vui đùa vậy.

Vân Triệu lau cái trán đầy mồ hôi, nhìn Âu Dương Vu Phi và Lưu Nguyệt nói: “Các ngươi a, quả thực làm ta sợ muốn chết.”

Lưu Nguyệt nghe vậy khóe miệng cong lên, quay đầu nhìn về phía Âu Dương Vu Phi.

Nàng có chút hiểu được ý tứ của Âu Dương Vu Phi.

Chẳng qua, vẫn là hắn tự mình nói sẽ tốt hơn.

Âu Dương Vu Phi nhìn Linh Ngọc bên cạnh đang ngồi trên đất, sau đó nở nụ cười thắng lợi, lúc này mới ngồi chồm hổm trên mặt đất, vạch y phục của bốn Kim Cương tôn đã chết.

Thấy ánh mắt của Lưu Nguyệt và Hiên Viên Triệt nhìn sang.

Cũng không khỏi ngẩng đầu lên cười nói: “Hai ngày này, trong cấm địa này có rất nhiều người tới.

Trừ những thủ vệ bảo hộ ở nơi đây, còn có rất nhiều cao thủ ở nơi khác tới.

Xem ra hành tung của chúng ta đã bị tất cả người Minh Đảo biết rồi, vì vậy toàn bộ đánh tới đây.

Chúng ta chọn đi đường này.

Vốn là vì nó ít người, mặc dù kẻ thù võ công cao cường, nhưng ít trở ngại.

Bây giờ xem ra không như ý rồi.

Vậy tiếp tục đi ở đây thì không thú vị gì nữa, dù sao con đường này rất trống trải, ngay cả nơi ẩn thân cũng không dễ dàng tìm được.”

Nói tới đây, Âu Dương Vu Phi lại ngừng lại.

“Ý của ngươi là đổi đường đi.” Vân Triệu tiếp lời.

Âu Dương Vu Phi tiếp tục vạch bộ y phục thứ ba.

Nghe vậy gật đầu nói: “Đúng, bọn họ đều cho rằng chúng ta ở cấm địa, vậy chúng ta không đi đường này nữa, đi tới Bích Tinh Cung không chỉ có một con đường này.”

Dứt lời, đứng dậy, cầm bốn bộ y phục của tứ đại Kim Cương đưa cho Lưu Nguyệt, Hiên Viên Triệt và Vân Triệu.

Một tay nhận lấy y phục Âu Dương Vu Phi đưa tới, Hiên Viên Triệt nhìn Âu Dương Vu Phi một cái: “ Ta thấy ngươi là cố ý muốn dụ bọn họ chạy tới chỗ này.”

Âu Dương Vu Phi nghe vậy cũng không phản bác, cũng không có khẳng định.

Chẳng qua là cười cười với Hiên Viên Triệt, từ chối cho ý kiến.

“A, Mộc Đầu Nhân của ta, Mộc Đầu Nhân của ta, bọn chúng đốt Mộc Đầu Nhân của ta…”

Lúc Âu Dương Vu Phi đang chớp mắt cười một cái, thì Linh Ngọc đột nhiên thấy lửa bay đầy trời bên ngoài.

Trong nháy mắt mặt mày liền thay đổi, nhảy ầm lên, lửa giận ngút trời, phóng thẳng ra ngoài.

Hắn nhanh, Âu Dương Vu Phi phản ứng cũng không chậm, trở tay kéo Linh Ngọc ở lại.

“Buông tay, bọn chúng đốt Mộc Đầu Nhân của đệ, đệ muốn đánh chết bọn chúng, đánh chết bọn chúng.”

Linh Ngọc bị Âu Dương Vu Phi kéo lại, liền vừa đá vừa cắn lại Âu Dương Vu Phi.

Giống như một con thú nhỏ.

Đáng tiếc, khinh công của hắn tốt, nhưng lại không biết võ công, đối với Âu Dương Vu Phi thực chất không có chút tổn hại gì.

Ôm chặt Linh Ngọc đang tức giận, Âu Dương Vu Phi nhanh chóng an ủi: “Bọn chúng đốt Mộc Đầu Nhân của đệ, hiện tại đệ không còn cái nào bên người nữa, không đánh lại bọn chúng đâu.”

“Âu Dương ca ca giúp đệ đánh đi.”

Linh Ngọc sau khi sửng sốt, lập tức bắt lấy cánh tay Âu Dương Vu Phi.

Mày mặt khóc lóc, nói ra lời đó như là vô cùng hợp tình hợp lý.

Âu Dương Vu Phi nghe vậy cười khổ nói: “Bọn chúng nhiều người như vậy ta đánh không lại.”

Linh Ngọc nhất thời nhíu mày, mặt mày sầu khổ: “Âu Dương ca ca thật vô dụng.”

Nói vô cùng thành thật thẳng thắn, ngay cả Hiên Viên Triệt, Lưu Nguyệt, Vân Triệu cũng nhướng mày, cười như không cười nhìn Âu Dương Vu Phi.

Cái tên này, cảm giác hệt như là một tên buôn người chuyên đi lừa con nít.

Miệng lưỡi ngon ngọt lại thêm nói hưu nói vượn, sau này có chết vì bị chọc tức thì ông trời vẫn còn tốt với hắn chán.

Cười khổ đón nhận sự xem thường của ba người, Âu Dương Vu Phi ôm lấy Linh Ngọc nói: “Âu Dương ca ca vô dụng, còn Linh Ngọc hữu dụng a.

Bọn chúng đốt Mộc Đầu Nhân của đệ, bọn chúng là đồ xấu xa.

Linh Ngọc đi theo Âu Dương ca ca, đến lúc nào có cơ hội, Linh Ngọc làm thật nhiều Mộc Đầu Nhân, đánh bại bọn chúng lại.”

Đôi mắt đen nhanh trong veo liếc qua liếc lại.

Linh Ngọc, tâm địa thuần khiết như đứa trẻ, liền nghe lời gật gật đầu.

Vung quả đấm nhỏ nhắn lên, hướng về phía ngọn lửa ngoài bìa rừng, nghiến răng nghiến lợi nói: “Hừ, dám khi dễ Linh Ngọc, chờ lúc nào đó ta làm một binh đoàn Mộc Đầu Nhân.

Ta đánh chết các ngươi, ai bảo các ngươi đốt đồ chơi của ta, đánh cho chết.”

Thành công, ba người Hiên Viên Triệt, Lưu Nguyệt, Vân Triệu liếc mắt nhìn nhau.

Đây, có tính là Âu Dương Vu Phi đã xúi giục thành công một nhân vật chủ chốt của Minh Đảo, trở thành một trợ thủ tuyệt vời phe mình hay không.

Minh Đảo thiếu mất một Linh Ngọc biết chế tạo Mộc Đầu Nhân.

Bọn họ hơn được một Linh Ngọc biết chế tạo Mộc Đầu Nhân.

Sự khác biệt lúc này không chỉ là kết quả bớt một thêm một.

Lúc này, tâm tình của ba người thật tốt, lại đồng loạt ném cho Âu Dương Vu Phi một cái nhìn khinh bỉ, lừa gạt con nít, thật không có đạo đức mà.

Gió thu hơi lạnh, gió giúp thổi bùng ngọn lửa, đội hình Mộc Đầu Nhân sớm chỉ còn lại những tàn lửa âm ỉ.

Đáng tiếc, Âu Dương Vu Phi sớm tính toán đổi đường đi.

Mộc Đầu Nh