úng ta quay lại chủ đề tối hôm qua nha. Em bảo là gặp lại sẽ nói cho anh biết chuyện mà
-À… Cái này….. – Chi ậm ừ nói
-Em định nuốt lời ư?
-Em có định nói mà nhưng chuyện này khó nói lắm
-Chúng ta lên sân thượng nói chuyện nha
-Ok. Em rất thích lên sân thượng hóng mát
Tại sân thượng của khách sạn DaiWoo
Khỏang sân lồng lộng gió
Cô gái đứng trên thành ban công, hai tay giang ra giữ thăng bằng
Tà áo trắng bay phấp phới
Từng cơn gió thổi qua như muốn hất cô ngã nhào xuống dưới
Từ nơi này nhìn xuống, thành phố Hà Nội giống như một dòng sông ánh sáng
Quay sang nhìn người đứng cạnh mình, cô gái mỉm cười. Nụ cười nhợt nhạt như bị gió cuốn trôi
Cơn gió mạnh thổi qua, thân hình mảnh khảnh của cô gái chao đảo như muốn ngã
Nhưng cô vẫn đứng yên, nở nụ cười vô nghĩa
-Cẩn thận
-Nếu ngã từ đây xuống thì có chết không nhỉ?
Câu hỏi của cô tan lõang vào trong gió. Dường như cô hỏi chỉ để mà hỏi chứ không chờ đợi một câu trả lời
-Có thể chết mà cũng có thể không
Vẻ sửng sốt đã tan biến, chàng trai trả lời đơn giản
-Chết mà dễ dàng như thế, thì còn gì là đau khổ nữa đúng không?
Vẫn là nụ cười nhạt thếch, cô gái nói bằng giọng đều đều vô cảm
-Chết dễ lắm. Sống mới là khó
Đôi mắt đen láy khẽ chớp, rồi quay qua nhìn chàng trai. Trong một thóang, anh thấy sự xao động nhẹ nhàng trong đôi mắt đó
Lại mỉm cười, cô nhảy xuống khỏi ban công
Chàng trai đỡ lấy cô đang lọang chọang vì gió lớn
Trong chốc lát, cô để chàng trai giữ chặt lấy mình
Ấm thật
-Cám ơn
-Không cần cảm ơn. Em cứ sống theo khuôn mặt thật là được không cần giả tạo thì sẽ không đau khổ đâu
Nắm lấy bàn tay run rẩy của cô gái, anh kéo cô về phía cửa
Khi đã vào đến bên trong, cô nhẹ nhàng rút tay mình lại
-Em phải đi rồi
Và thật nhanh, cô lách vào cánh cửa thang máy đang mở sẵn
Cánh cửa khép lại
Nụ cười cô gái như vẫn còn lảng vảng đâu đây
Tiếng nhạc chuông vang lên réo rắt
-Ya mày biến đâu vậy hả Dương? Đến phần trình diễn của mày rồi
Giọng Kiệt bực dọc vang lên
-Tao xuống ngay đây
Chàng trai quay lưng bước đi
Cái nhíu mày thóang qua trên gương mặt
Em là ai, cô gái kỳ lạ?
Cùng lúc đó trong thang máy Chi suy nghỉ “Anh ấy nói như vậy là ý gì? Chẳng lẽ anh ý đã phát hiện ra rồi sao? Nhưng mà anh ấy là con trai, nhìn xa thì làm sao nhận ra được lớp trang điểm nhỉ? Haizzzzzzzzz đau đầu quá. Không nghĩ nữa vậy, chuyện nó ra sao thì nó sẽ ra”
————–Tiệc tàn—————-
Dòng người lũ lượt kéo nhau ra về
Như thường lệ, nhóm Kiệt luôn là những người ở lại sau cùng
Sau khi chia tay với ba thằng bạn, Kiệt quay sang Chi đang đứng một góc, cố gồng mình chịu lạnh
-Tôi đưa cô về? – Kiệt hỏi lấp lửng
Chứ chẳng lẽ tôi độn thổ về nhà?
Sao anh tòan hỏi những câu ngu ngốc như vậy nhỉ?
Nghĩ trong đầu là vậy nhưng nhìn nụ cười xảo trá của Kiệt, cơn tức trong lòng Chi trào lên ngay lập tức. Cô hất mặt
-Khỏi
-Vậy thì thôi. Tôi về trước
Nói rồi, Kiệt bỏ đi một nước, không quên vẫy vẫy tay chọc tức
Chi tức đến mức muốn xì khói. Người cô nóng bừng lên dù gió đang thổi ào ào
-Này
Quay lại, Kiệt ném cho chiếc áo khóac của mình, không quên tặng kèm cái nháy mắt khiến cô muốn sôi gan
Nhưng…cơn gió lạnh ngắt thổi qua đã cuốn trôi hết chút bướng bỉnh cuối cùng trong Chi
Mặc kệ, áo có sẵn trên tay không mà không mặc thì ngu quá
Nghĩ vậy, Chi khóac chiếc áo vest đắt tiền vào người
Quái quỷ, sao áo của tên này ấm một cách kỳ cục như vậy nhỉ? Mà lại còn có thứ mùi thơm rất lạ
Assh điên rồi ah Trương Bảo Chi. Nghĩ cách về nhà không nghĩ, lại ở đó để ý cái áo của tên khốn kiếp đó
Vừa lẩm bẩm cô vừa lắc đầu thật mạnh như muốn hất tung những ý nghĩ vớ vẩn ra ngòai
Ở một góc khuất, chàng trai với mái tóc màu trà đang nhìn cô chăm chú. Thóang phân vân hiện lên trong đáy mắt, rồi anh quyết tâm bước tới
Nhưng…
Chiếc BMW màu trắng đỗ xịch lại khiến anh dừng bước. Nép mình vào bóng tối, đôi mắt nâu sáng lấp lánh hướng về phía hai người duy nhất còn ở lại trước cổng khách sạn
-Eh
Kiệt nhòai người ra khỏi xe, gọi lớn. Giọng nói của anh bị gió cuốn bay đi
Không có câu trả lời, Chi đưa mắt ngó ngang ngó dọc
-Nè cô làm gì đó?
-Kiếm coi ai tên “eh” ngộ quá
Câu trả lời tỉnh bơ của Chi khiến anh không biết nên cáu kỉnh hay là bật cười
Từ trước đến giờ, anh chưa gặp cô gái nào ba gai như con nhỏ này
-Lên xe đi
-Không
-Nếu cô muốn đứng hứng gió thì tôi không cản nhưng đừng đứng ở đây mất mỹ quan khách sạn của người ta
Câu nói châm chích có vẻ hiệu nghiệm. Chi hậm hực cất bước, tiếng giày cao gót gõ lộp cộp xuống nền cầu thang lát đá
Nhìn Chi mở cửa ngồi vào xe, môi Kiệt nhếch lên một nụ cười
1-0 cho anh đêm nay
Vừa ngồi vào ghế, việc đầu tiên Chi làm là tháo đôi giày cao gót ra, xoa xoa bàn chân đã sưng vù của mình
-Chạy đi chứ ngó cái gì
Nhận ra ánh mắt đầy giễu cợt của Kiệt, cô trừng mắt hăm he
Nhún vai, anh đút chìa vào ổ khóa
Chiếc xe lao vút vào màn đêm
Phía sau, một người con trai đang đứng lặng, hai tay xiết chặt vào nhau
Lẽ ra anh đã người đến trước
Vậy bây giờ…có nên bước đến hay không?
Tiếng động cơ giòn giã như đánh thức sự tĩnh lặng c