ôm qua.
Trác Phi Dương nghiêng đầu, nhìn người con gái ngủ bên cạnh. Thấy bên cạnh mình trống không. Trác Phi Dương nhỏm dậy. Có cảm giác mình vừa mới đánh mất một thứ gì đó quý giá. Hắn không muốn giấc mơ kia không phải là sự thật. Tuy rằng hắn sẽ phải đối mặt với nhiều gian nan thử thách, nhưng hắn sẵn sàng chấp nhận hết tất cả. Hắn chỉ có một mong ước duy nhất là Thy Dung sẽ thuộc về hắn, cả tâm hồn lẫn thể xác.
Trác Phi Dương vươn tay chạm nhẹ vào chiếc gối bông. Hơi ấm vẫn còn. Mùi hương dịu mát của hoa cỏ vẫn còn phảng phất trong không khí.
Cả người Trác Phi Dương run lên. Hắn bần thần, nhẹ nhàng quén gọn tấm chăm mỏng màu xanh nhạt sang một bên. Nổi bật trên lớp nệm màu trắng tinh là một vết máu khô.
Trác Phi Dương bị vết máu cuốn hút. Nhìn không chớp mắt. Hắn ngây ngẩn nhìn. Duy trì trạng thái đông cứng như thế mất gần hơn mười phút. Hắn mới hiểu ra rằng chuyện xảy ra tối hôm qua là thật. Thy Dung thật sự đã đưa hắn từ quán bar Thiên Hoàng trở về hắn. Sau đó, hắn và cô ấy….
Trác Phi Dương bối rối cào tay vào tóc. Vuốt mặt mấy cái cho tỉnh táo. Hắn vẫn không dám tin đây là sự thật. Rõ ràng trong ảnh hắn đã trông thấy cảnh, Thy Dung và Bách Khải Văn hôn nhau trên giường. Bách Khải Văn chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm, còn chiếc váy của Thy Dung bị kéo tuột xuống ngang ngực. Là hắn đã hiểu lầm Thy Dung rồi sao ?
Trác Phi Dương siết chặt tay. Hận không thể giết chết chính mình. Tối hôm qua, hắn đã nói những lời tổn thương Thy Dung.
Bước vội xuống giường. Mặc quần áo vào người. Trác Phi Dương lao ra khỏi phòng.
Trác Phi Dương gặp ông quản gia trên hành lang.
_Chào cậu chủ. Tối hôm qua, cậu chủ ngủ ngon chứ ? – Ông quản gia cười hỏi.
Trác Phi Dương nôn nóng hỏi lại ông quản gia:
_Chú Quân. Chú có thấy Thy Dung đâu không ?
_À….cô bé đó hả ? Hơn bốn giờ sáng nay, cô bé đó đã ra về rồi.
_Lúc đi về cô ấy trông ổn chứ ?
Mặc dù không hiểu vì sao Trác Phi Dương lại hỏi mình như thế, nhưng ông quản gia vẫn thành thật đáp:
_Cô ấy trông ổn. Sắc mặt hơi nhợt nhạt một chút.
Nghe được câu trả lời của ông quản gia. Thân hình cứng đờ của Trác Phi Dương thả lỏng dần dần. Tâm trạng của hắn cũng bớt căng thẳng và hỗn loạn, đồng thời cũng bớt ăn năn và hối hận.
_Cảm ơn chú. Cháu không còn việc gì nữa.
Trác Phi Dương quay trở về phòng. Hắn ngồi xuống mép giường. Tay chạm nhẹ vào vết máu khô trên nệm. Vào lúc này, hắn không biết phải đối diện với Thy Dung như thế nào, phải ăn nói ra làm sao với bố mẹ của cô ấy. Hắn đã chiếm mất đời con gái của Thy Dung, hắn thấy mình phải có trách nhiệm, hắn không thể giả vờ như chưa từng có chuyện gì đã xảy ra. Làm thế, hắn có khác gì là một tên sở khanh. Mà hắn thì lại không muốn tạo bất cứ ấn tượng xấu nào với Thy Dung nữa. Hắn muốn xóa sạch những ấn tượng không tốt ấy ra khỏi kí ức của Thy Dung. Muốn cùng Thy Dung tạo dựng những kỉ niệm vui vẻ, ấm áp và ngọt ngào mới.
Vươn tay, lấy điện thoại di động đặt trên mặt bàn gỗ. Hắn cần gọi điện thoại cho Thy Dung, hỏi cô ấy có khỏe không. Đã quyết tâm không chạy trốn và đối diện với tất cả, Trác Phi Dương quyết định sẽ thẳng thắn nói chuyện với Thy Dung về chuyện xảy ra vào tối hôm qua và chờ nghe câu trả lời của cô ấy.
o-0-o
Đi xe buýt mất gần 15 phút. Thy Dung bước xuống xe, khi xe buýt dừng tại một trạm cách biệt thự nhà họ Hoàng hơn 200 mét. Thy Dung cần đi bộ một đoạn mới về đến nhà. Vì muốn đi dạo cho khuây khỏa, Thy Dung mới chọn đi bằng xe buýt. Nếu không, Thy Dung đã bắt một chiếc xe tắc xi rồi.
Đang đi theo hướng về nhà mình, chuông điện thoại của Thy Dung reo vang.
Thy Dung thò tay vào trong túi quần. Tưởng em gái hay bố mẹ gọi điện thoại cho mình. Khi biết người đó là Trác Phi Dương. Thy Dung đứng khứng lại. Mắt nhìn vào màn nhìn không chớp. Thy Dung bịt chặt miệng, nước mắt thấm ướt kẽ ngón tay.
Thy Dung tưởng rằng sau khi biết mình bị lừa dối. Trác Phi Dương sẽ căm hận mình và sẽ không bao giờ còn muốn liên lạc với mình nữa. Không ngờ được là sau khi tỉnh dậy, biết được mọi chuyện, hắn lại chủ động gọi điện thoại cho mình.
Thy Dung cắn chặt môi. Trái tim đập rộn ràng trong lồng ngực. Đứng dựa lưng vào bức tường bao loan của một căn biệt thự. Thy Dung mâu thuẫn, phân vân không biết là mình có nên nhận cuộc gọi của Trác Phi Dương không, hay là nên giả vờ không nghe thấy, và không nhận cuộc gọi của hắn.
Chuông điện thoại vang lên liên hồi, không ngừng nghỉ. Dường như phía bên kia cũng sốt ruột và nôn nóng chẳng kém gì Thy Dung.
Thở hắt ra một hơi thật dài. Biết không thể trốn tránh được nữa. Thy Dung bấm nút xanh trên màn hình. Ngay lập tức giọng nói hơi khàn của Trác Phi Dương vọng ra từ loa điện thoại.
_ Thy Dung. Cô hiện giờ đang ở đâu ?
Sau chuyện xảy ra vào buổi hôm qua. Trác Phi Dương vẫn bình tĩnh hỏi được như thế, chứng tỏ sức chịu đựng của hắn cao hơn người bình thường rất nhiều.
Thy Dung trượt dần từ bức tường bao loan xuống đất. Ngồi khóc thầm lặng trên nền xi măng.
_ Thy Dung ! Sao cô không trả lời ? Cô hiện giờ đang ở đâu ?
Thy Dung quẹt lệ trên má. Vừa cười vừa khóc trả lời Trác Phi Dương.