Insane
Vòng Quay Của Số Phận

Vòng Quay Của Số Phận

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3215895

Bình chọn: 10.00/10/1589 lượt.

ế. Hắn đoán con gái đã đọc được tin nhắn của hắn, sau đó thông báo cho cả nhà biết, rồi cùng Vũ Gia Minh và Thư Phàm vào rừng tìm mình. Vấn đề là khu rừng này rộng lớn như thế. Làm sao họ có thể chính xác tìm được hắn ở đây, hơn nữa lại đúng vào lúc hắn gặp nguy hiểm ?

Trận chiếc chẳng mấy chốc mà kết thúc. Bốn tên côn đồ làm sao địch lại được gần mười người vệ sĩ. Bọn chúng bị đánh bầm dập. Nằm la liệt xuống dưới đất. Thương tích đầy mình. Rên la. Nằm co quắp. Kẻ thì ôm lấy bụng. Kẻ ôm mặt. Có kẻ vì đau quá, không thể kêu nổi một tiếng.

Nhóm vệ sĩ trói quặt tay bốn tên côn đồ. Mỗi người lo dẫn bốn tên côn đồ theo mình đi ra khỏi rừng.

Trần Hoàng Anh đã được Thư Phàm cẩn thận băng bó lại vết thương. Lúc theo Thy Dung và Vũ Gia Minh đi vào trong rừng. Vì lo sợ Hoàng Tuấn Kiệt bị thương, Thư Phàm đã mang theo hộp thuốc của mình. Không ngờ nó lại có tác dụng đối với vết thương của Trần Hoàng Anh. Còn Hoàng Tuấn Kiệt không bị thương chỗ nào cả. Thư Phàm rất vui mừng vì được đó.

Trên đường quay trở lại đường cái lớn. Hoàng Tuấn Kiệt đã hiếu kì hỏi Vũ Gia Minh:

_ Vũ Gia Minh. Cậu có thể nói cho tôi biết lý do vì sao cậu có thể tìm được chính xác tôi đang ở đâu được không ? Đừng nói với tôi là cậu và mẹ con Thư Phàm đi tìm tôi từ tối hôm qua đấy nhá.

Vũ Gia Minh cười đáp:

_ Không phải. Tối hôm qua lúc cậu gửi tin nhắn cho Thy Dung. Do con bé tắt

Trong ánh sáng đèn điện mờ nhạt của công viên. Một người toàn thân mặc đồ trắng. Một người toàn thân vận đồ đen. Vóc dáng cùng cao lớn. Khí thế đều bức người. Tính cách đều cao ngạo, khiến cho những người vô tình đi ngang qua đều đứng khựng lại, hiếu kì nhìn cả hai.

Nhìn thẳng vào mắt nhau như hai võ sĩ chuẩn bị lên sàn đấu mất một lúc. Bách Khải Văn là người lên tiếng trước:

_Chủ tịch Trác. Anh gọi tôi ra đây là gì ? Có điều gì muốn nói thì nói nhanh đi. Tôi không có thời gian đứng ở đây để đọ mắt với anh.

Lời nói của Bách Khải Văn không thèm che giấu vẻ bỡn cợt.

Trác Phi Dương xa xầm mặt. Hắn lạnh giọng nói:

_ Bách Khải Văn. Cậu thừa hiểu tôi gọi cậu ra đây làm gì ? Không cần phải đóng kịch với tôi !

Bách Khải Văn nhếch mép. Coi thường đáp:

_Tôi tuy không phải là người nghiêm túc, hay đùa. Nhưng tôi không phải là một kẻ rỗi hơi, muốn tìm người khác để chơi đùa. Tôi đồng ý nhận cuộc hẹn của anh ở đây, không phải đến để nghe anh chơi trò đố chữ với tôi. Chúng ta đều là người làm ăn buôn bán. Anh chắc cũng hiểu thời gian quý báu như thế nào ? Vì thế, có gì anh cứ nói thẳng ra. Nếu chúng ta không thể giải quyết bằng miệng, thì dùng tay chân. Tôi không tin là tôi không đánh thắng được anh.

Thái độ ngông nghênh của Bách Khải Văn, đã chọc giận Trác Phi Dương.

_Cậu đã muốn thế, thì tôi cũng không ngần ngại nói cho cậu biết, việc Thy Dung bị bọn xã hội đen chém bị tọng thương, tôi đã cho người điều tra rõ. Cậu có biết kẻ đứng sau vụ việc đó là ai không ?

Bách Khải Văn lảng tránh ánh mắt sắc bén của Trác Phi Dương.

Hành động của Bách Khải Văn đã nói cho Trác Phi Dương biết, Bách Khải Văn đã sớm đoán được kẻ đó là ai. Chỉ là, hắn sợ Thy Dung biết được sự thật sẽ xa lánh và căm ghét hắn, nên hắn không dám nói thật cho Thy Dung biết.

Trác Phi Dương nghiến răng:

_Nếu cậu đã biết kẻ thuê bọn xã hội đen đánh Thy Dung bị trọng thương là nhân tình cũ của cậu. Cậu cũng nên có biện pháp gì đó để bảo vệ an toàn cho cô ấy đi chứ ? Cậu muốn cô ấy tiếp tục bị cô ta hại nữa sao ? Tôi sợ rằng lần sau, cô ta sẽ không chỉ đơn giản thuê người đánh Thy Dung bị trọng thương nữa đâu, mà ngay cả tính mạng của cô ấy, cô ta cũng muốn lấy.

Bách Khải Văn giận dữ, quát lại Trác Phi Dương:

_Chuyện của tôi thì hãy để cho tôi tự lo. Tôi không cần anh phải cho tôi lời khuyên. Tôi thấy người nên biết điều ở đây là anh mới đúng. Cô ấy là con gái của Bạch Thư Phàm, anh có biết không hả ? Tại sao anh có thể mặt dày đến nỗi, yêu cả mẹ lẫn con gái ? Anh không có một chút hổ thẹn nào sao ?

_Bốp.

Một quả đấm bay thẳng vào mặt Bách Khải Văn.

Trác Phi Dương túm lấy cổ áo hắn, hét to:

_Câm miệng ! Cậu thì hiểu được gì ? Tôi cấm cậu không được phép hạ nhục tôi hay mẹ con cô ấy. Cậu cho mình là ai, mà cho mình cái quyền phán xét nhân phẩm của tôi ? Cậu tưởng mình cao giá lắm sao ? Cậu là một kẻ lăng nhăng, thay tình như thay áo. Tôi đang hồ nghi không hiểu là cậu có yêu Thy Dung thật không, hay là cậu chỉ đang đùa giỡn tình cảm của cô ấy thôi.

_Bốp.

Bách Khải Văn đấm thẳng vào mặt Trác Phi Dương. Hắn nói qua hàm răng nghiến chặt:

_Anh mới nên câm miệng đi. Anh cũng đâu có hơn gì tôi. Anh tưởng quá khứ của mình tốt đẹp lắm sao ? Tôi lăng nhăng thì thế nào ? Tôi đâu có ép buộc bọn họ phải làm tình nhân của tôi. Tất cả là do bọn họ tự nguyện chạy theo tôi.

Bách Khải Văn đấm thêm một quả thứ hai vào má phải của Trác Phi Dương. Hơi thở đã có một chút rối loạn.

_Thế nào, anh là đang ghen với tôi sao, muốn được sống phóng khoáng như tôi, nhưng mà không được chứ gì ? Không sao ! Chỉ cần nói với tôi một tiếng, tôi sẽ tư vấn miễn phí cho anh, anh không cần phải mất một xu một đồng nào cả.

Trác Phi