Vòng Quay Của Số Phận

Vòng Quay Của Số Phận

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3216493

Bình chọn: 10.00/10/1649 lượt.

mình, và không thể chống đỡ được căn bệnh tim của mình, sẽ bị đột quỵ thêm một lần nữa.

Hoàng Tuấn Kiệt càng nghĩ càng thấy sợ, tình thương mà hắn dành cho ông Gia Huy nhiều hơn lòng hận thù. Nếu bố hắn chết đi, cũng không trả lại được cho hắn những gì mà ông ấy thiếu của hắn, cũng không khiến hắn vui hơn, mà chỉ khiến hắn sống trong đau khổ và buồn phiền. Hắn muốn bố hắn sống, vì chỉ có sống, ông ấy mới tiếp tục trả cho hắn những gì mà ông ấy nợ hắn.

Hoàng Tuấn Kiệt lao lên lầu. Thân hình hắn vừa khuất sau dãy hàng lang, Vũ Gia Minh và Thư Phàm về đến nơi.

Thư Phàm hấp tấp hỏi Dì Lý.

_Dì Lý ! Dì có thấy chồng cháu đâu không ?

Dì Lý ngạc nhiên không hiểu hôm nay con cháu trong nhà họ Hoàng đã gặp phải chuyện gì mà thần sắc của họ lại trầm trọng như thế kia ?

_ Dì Lý ! Sao Dì không trả lời cháu đi ? – Thư Phàm sốt ruột.

Dì Lý chỉ kịp nói câu: “Chồng cháu vừa về đến nhà và chạy lên lầu gặp bố chồng cháu rồi.”, Thư Phàm và Vũ Gia Minh vội chạy lên theo.

Dì Lý tròn xoe mắt nhìn theo, càng lúc càng không hiểu gì cả.

Hoàng Tuấn Kiệt không gõ cửa phòng, mà đẩy cửa, đi thẳng vào trong.

Ông Gia Huy đang ngồi sau bàn làm việc, ông đang cặm cụi viết điều gì đó trên mặt giấy.

Thấy con trai đẩy cửa bước vào, ông ngẩng mặt lên nhìn.

Nhìn Hoàng Tuấn Kiệt, ông Gia Huy im lặng mất một lúc, sau đó mới lên tiếng.

_Tuấn Kiệt ! Con đã biết được sự thật rồi đúng không ? Chiều tối nay con đến đây tìm bố vì muốn bố nói cho con biết lý do vì sao bố lại làm như thế đúng không ?

Hoàng Tuấn Kiệt trầm giọng.

_Bố không cần giải thích, cũng không cần phải nói gì cả. Con và tất cả mọi người đều đã biết hết sự thật rồi. Điều con muốn hỏi bố là khi ra lệnh đuổi giết cô ấy, bố có từng hối hận và chần chờ trong suy nghĩ không, hay là bố quyết định tất cả mọi chuyện chỉ trong vòng có mấy tích tắc ?

Ông Gia Huy rất bình thản và bình tĩnh đón nhận ánh mắt dò xét và chất chứa phiền muộn của con trai.

_Con bảo bố phải như thế nào đây, nên nói là bố hối hận, bố phải ăn năn suy nghĩ rất nhiều lần, hay là bố tuyệt tình không một chút do dự đã hạ lệnh đuổi giết Thư Phàm ?

Hoàng Tuấn Kiệt siết chặt nắm tay, nghiến răng quát nhỏ.

_Con đến đây để nghe bố trả lời câu hỏi của con, không phải để nghe bố chất vấn lại con. Bố có biết là con từng căm hận bố nhiều như thế nào không ? Con căm hận bố nhiều đến nỗi, con không còn muốn trông thấy mặt bố, và có bất cứ thứ gì có liên quan đến bố nữa.

Ông Gia Huy nhắm mắt lại, khóe môi ông run run, sắc mặt của ông tím tái.

_Thế nhưng, bố là bố của con, con vẫn luôn khát khao có được tình thương của bố, muốn được sống trong một gia đình đầm ấm, trong vòng tay yêu thương của cả bố lẫn mẹ. Vì bố, con đã bị mất đi những người con yêu quý, trong đó có mẹ con. Vì bố con đã đánh mất đi tuổi thơ của mình. Con đã từng tha thứ và bỏ qua cho bố, học cách trở thành một người con có hiếu, một người cha gương mẫu và hết lòng yêu thương hai đứa con gái của mình – Hoàng Tuấn Kiệt gào lên – Thế nhưng, hôm nay, thêm một lần nữa, bố lại dùng dao đâm sâu vào vết thương ngỡ tưởng đã liền sẹo của con. Thư Phàm là người phụ nữ quan trọng trong cuộc đời con. Khi bố ra lệnh đuổi giết đến cô ấy, bố có từng nghĩ đến con không, hay là bố chỉ quan tâm đến số tiền mà bố kiếm được trong những phi vụ làm ăn bất hợp pháp, và đến cái lòng dạ độc ác ẩn dấu sâu bên trong con người bố thôi ?

Ông Gia Huy im lặng, lẳng lặng lắng nghe những lời chỉ trích và phun trào tức giận của Hoàng Tuấn Kiệt. Ông đang bị con cháu coi khinh và căm ghét ! Ông đáng bị như thế ! Ngay cả bản thân ông cũng không thể tha thứ cho chính mình.

_ Hoàng Tuấn Kiệt ! Anh thôi đi ! – Thư Phàm quát Hoàng Tuấn Kiệt.

Hoàng Tuấn Kiệt và ông Gia Huy giật mình, nhìn Thư Phàm và Vũ Gia Minh mở cửa, bước vào phòng.

Ông Gia Huy không dám nhìn vào mắt Thư Phàm, ông thấy hổ thẹn với lương tâm mình. Mặc dù ông là người đã ra lệnh đuổi giết Thư Phàm, thế nhưng, Thư Phàm đã mấy lần cứu tính mạng của ông, là một người con dâu ngoan hiền và tốt nết.

Thư Phàm tiến lại gần Hoàng Tuấn Kiệt, nắm lấy tay hắn.

_Anh Kiệt ! Tất cả đã lùi vào quá khứ rồi, không nên truy cứu làm gì nữa – Thư Phàm động viên hắn – Chẳng phải em vẫn còn sống bình an và khỏe mạnh đây sao ? Chẳng phải chúng ta vẫn lấy được nhau, sinh ra và nuôi lớn được hai cô con gái xinh đẹp và khỏe mạnh sao ? Em không trách bố anh, cũng không hận ai cả.

Hoàng Tuấn Kiệt xúc động, mắt đỏ hoe.

_ Thư Phàm ! Anh xin lỗi ! Tất cả là lỗi của anh !

Thư Phàm vòng tay ôm lấy ngang người Hoàng Tuấn Kiệt, tay vỗ nhẹ vào lưng hắn.

Vũ Gia Minh đứng bên cạnh, đôi mắt hắn cũng đục ngàu, sống mũi cay cay.

Thư Phàm quay sang nhìn vào đôi mắt nhăn nheo già nua của ông Gia Huy, nói thật chân thành.

_Bố ! Con muốn từ nay về sau người thân trong nhà chúng ta không giấu giếm nhau bất cứ điều gì cả. Con mặc kệ trong quá khứ bố đã làm những gì, con chỉ biết hiện tại bố là người bố chồng mà con coi như cha ruột, là người ông kính yêu của mấy đứa cháu. Con hy vọng bố sẽ không phụ lòng mong mỏi của chúng con.

Ông Gia Huy sững người, đôi m


Ring ring