Vợ ơi là vợ!
Tác giả: Lạc Hồng Bảo (Hồng Linh)
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3212372
Bình chọn: 7.5.00/10/1237 lượt.
h đã phải nuôi nấng một đứa con gái của kẻ khác với vợ mình, điều đó có chấp nhận được không ?
Lạc Thiên chẳng thể làm gì hơn, chính bởi tình yêu quá lớn dành cho gia đình mới khiến ông Trịnh từ một người cha hiền từ trở nên hung dữ và vũ phu. Anh không thể trách ông được, những vết roi mây quẹt lên thể xác của Nhược Lam kia làm sao có thể đau bằng niềm đau ông ôm vùi, ông ấy không chảy cùng dòng máu với cô nhưng chắc chắn xót xa gấp vạn lần…
– Em cứ khóc đi…!
Nếu không từng trải, anh sẽ dùng mọi lí lẽ để bảo vệ Nhược Lam. Ấy thế làm sao thuyết phục người khác được trong khi mình không thể tha thứ cho chính lỗi lầm tương tự. Anh có thương em mình không ? Xin trả lời anh sẵn sàng làm mọi thứ có thể,… trừ việc này.
Không một ai thấu hiểu ông Trịnh như anh, anh đang ở đúng trường hợp đó. Biết làm sao đây khi anh không còn lòng tin nào ở vợ mình. Cao Khả Vy, à, Khả Vy thôi, cô đã từng thề trước cha sứ những gì mà lại phản bội anh, ý nghĩa chiếc nhẫn đâu chỉ trang trí trên ngón tay được… Thế thì thử hỏi xem nếu là ông Trịnh, anh có tha thứ cho Nhược Lam được không ? Còn dê con, anh có thể làm một ông bố tốt khi nó không phải con mình ?
Tới sáng, Lạc Thiên điện cho Trịnh phu nhân về tình hình Nhược Lam. Ông Trịnh không làm gì bà mà đổ lên đầu con gái, thật may ông chẳng có ý nói với gia đình anh. Quả thật, công nghệ càng hiện đại, mọi nghi vấn trở nên rõ ràng và được giải quyết thông qua xét nghiệm tế bào. Từ đây, các thủ đoạn cũng tinh vi hơn.
Lạc Thiên đích thân xuống cầm bát cháo, anh chẳng buồn ăn sáng. Lướt qua Khả Vy như người vô hình.
– Anh… ăn gì đã ! Có cần em chăm sóc chị ấy thay cho…
– Không khiến !
Hương thơm mùi gạo tẻ phảng phất. Lạc Thiên đỡ Nhược Lam dựa vào tường.
– Em đỡ đau rồi chứ ? Gắng ăn hết bát cháo này và uống thuốc em nhé !
– Anh vẫn ân cần với em như xưa ! – Nhược Lam tự lấy thìa nhấm nháp.
– Anh sẽ mãi chăm sóc em ! Ăn đi em ! – Anh cảm thấy ổn hơn nhiều khi bên cạnh Nhược Lam. Cô chẳng bao giờ lừa dối anh.
– Em làm phiền gia đình anh nhiều quá, tối qua em ngủ ở đây, chị Vy…
– Đừng bận tâm ! Nghỉ ngơi đi ! – Lạc Thiên vuốt nhẹ làn tóc dài. Anh thừa biết ai đó đã hé cửa, đứng bên ngoài. Cô ta định giở trò gì nữa chứ.
Nhược Lam khẽ dịch người lôi điện thoại ra, nó đã bị gãy vì va đập.
– Em muốn gọi điện ư ? Có thể dùng số của anh !
– Cho em mượn máy hay hơn ! – Cô muốn Lạc Thiên tháo sim giùm.
– Em gọi cho Triệu Đông Kỳ ? – Trong đầu Lạc Thiên lóe lên. Danh bạ của cô hầu hết trùng với anh, trừ tên đó. Cô có thể nhớ số, nhưng cũng có thể đã bị mê muội như anh mất rồi.
– Không, anh chỉ dùng mỗi một máy này thôi, trong sim liên kết nhiều thứ với máy, gỡ ra sẽ mất cài đặt. Em có dùng thì lấy của anh ! – Lạc Thiên càng ngày càng thủ thế với những kẻ-được cho là đào mỏ.
Nhược Lam không dùng nữa. Bọn chúng thật đáng sợ, không chỉ ngắm một con mồi và còn kéo Nhược Lam vào. Lạc Thiên rít hơi, nhìn xa xăm.
Khả Vy về phòng, cô mệt nhoài buông mình xuống giường.
*
Các công ty, tập đoàn lớn liên kết mật thiết với các ngân hàng, họ luôn trong trạng thái “khát tiền” để mua nguyên vật liệu hoặc cải tổ sản xuất, dẫu có là một công ty hưng thịnh to lớn thì chuyện vay vốn từ ngân hàng cũng chẳng có gì ngạc nhiên.
Thư kí Phan đau đầu kiểm tra số dư tài khoản thay giám đốc. Bên ngân hàng yêu cầu Ông Cao Lạc Thiên chứng minh phần tài sản thế chấp mà ngân hàng đã chi tiền cho vay. Công ty Countdown có dấu hiệu đi xuống rất nhanh, buộc ngân hàng phải xiết người đứng kí hợp đồng chịu trách nhiệm cho chi phí xây dựng Đại Long.
Hôm nay giám đốc xin nghỉ phép, trợ lý và thư kí phải làm việc gấp đôi ngày thường, đầu óc họ không tránh khỏi căng thẳng. Từ phía công ty xây dựng nhà họ Vũ đơn phương rút khỏi dự án, họ chấp nhận bồi thường về việc này. Một dấu hỏi chấm lớn đặt ra, tại sao ông Vũ đưa tới quyết định bỏ đò khi gần cập bến, sẵn sàng chịu thiệt hại trong khi có khả năng lèo lái. Câu trả lời tối giản đưa ra là vì Countdown không trụ được nữa, họ Vũ qua cầu rút ván. Ngoài ra chỉ có kẻ vẽ ra dấu nhân biết rằng, bỏ ra con cá rô nhỏ sẽ trừ khử được cái gai to kềnh càng trong mắt và đạt được mục đích chính.
Ai cũng đều biết : Đại Long là tất cả tâm huyết, sức mạnh, nỗ lực của con trai thứ tập toàn Trường Tồn.
*
Nhược Lam với tay lấy ly nước lọc, ngỡ trong phòng chỉ có một mình, cô đã nằm ngủ rất lâu mà không hay ngoài ban công, Lạc Thiên ngồi trầm tư. Chiếc bóng đổ dài bất động.
– Anh bắt đầu hút thuốc từ khi nào vậy ? – cô phá tan yên tĩnh.
– Thi thoảng buồn miệng lôi ra dùng ! – Lạc Thiên giật mình xua khỏi dòng nghĩ ngợi, anh dập điếu thuốc vào gạt tàn.
– Hút thuốc có hại cho sức khỏe của Khả Vy và em bé đấy – Cô lại gần khó khăn, ngồi trên chiếc ghế còn lại mới nhận ra điếu thuốc không hề được châm lửa.
Lạc Thiên không nói gì, tiếp tục ẩn mình, có quá nhiều thứ cần phải nghĩ.
Nhược Lam hướng nhìn anh. Trông anh giờ khác xưa nhiều, cái vẻ phong trần biến mất, hiện lên trên tất cả là nét đứng đắn của đàn ông có vợ, anh có phần già hơn bởi lớp râ