Vợ ơi là vợ!

Vợ ơi là vợ!

Tác giả: Lạc Hồng Bảo (Hồng Linh)

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3214604

Bình chọn: 7.00/10/1460 lượt.

gày mai chúng ta đến gặp bậc tiền bối của nhà anh ha ? – Khả Vy nhanh chóng ngăn chặn lời anh sẽ nói ra. Cô sợ mình sẽ hạnh phúc, rồi rơi trên sự tột cùng là khổ đau.

– Cảm ơn vì đã cho anh một thiên thần… ! – Anh vẫn biết cô còn cuộc sống sau này, xin cảm ơn vì đã mang trong mình dòng máu của anh.

Lời anh nói khiến trái tim cô đóng cửa vội vã, nó kết băng khiến giọt nước mắt chờ chực lăn dài, cô không cao thượng như anh hiểu đâu, thế nên lệ thấm vào da thịt anh.

– Đêm nay… tôi ở đây được không ?

– Đêm nào cũng được hết ! Ha ha, thôi, vậy thì anh qua phòng em ! – Lạc Thiên khoát tay khỏi người cô, ngoài kia mưa vẫn rả ríc trong màn đêm vô tận.

– Không, lấy chồng để làm gối gác chân !… Chỉ hôm nay thôi ! – Khả Vy xoay người nằm cạnh bên, cười trong nước mắt lành. Cô muốn được theo đúng nghĩa làm vợ của Cao Lạc Thiên. – Anh mà động chân động tay thì…

– Thì sao nào ? Khiếp, cứ như vết thương trên trán này chắc tổn thọ mất ! – Lạc Thiên giả bộ ngao ngán, tóm lấy tay cô đặt lên chỗ đau nhằm xoa dịu.

– Này thì ! – Khả Vy ấn mạnh khiến anh kêu oai oái, rồi xót xa đem urgo dán cho. – Rõ khổ ! Can tội tuổi con dê ! – Cô cười rồi đặt mình xuống giường, không quên gác hai chân lên người anh, thỏa thích cựa quậy.

– Vô lí, tại sao vợ không dùng để làm gối ôm mà chồng lại có chức năng này ? Khả Vy, em nhớ đấy, không có dê con thì em không xong đâu !

Cô chỉ có một ly nước không đầy, vậy thì hãy cứ sống hết mình và tìm niềm vui trong phần nước đó.

– Ngủ ngoan nhé ! Chồng !

Có ai bị tưởng bở hem ????

Chương 74

Khả Vy loay hoay với mái tóc, buộc lên có mỗi chỏm bé tẹo, mà để xõa thì nhảm nhơ xấu xí.

– Anh này, tôi… em để tóc thế nào bây giờ ?

– Đại khái thôi, các cụ thích cháu dâu tóc dài, em cứ úp tạm mớ tóc giả vào, cũng đừng trang điểm cầu kì, họ cổ hủ không ưa đâu ! – Lạc Thiên gật gù thắt cà vạt, từ sáng anh ngáp ngủ không biết bao lần rồi, cô vợ này có nhược điểm lớn là thích sờ bụng nên đêm qua anh nhột không tài nào chợp mắt.

– Biết thế dậy sớm hơn cho rồi ! – Khả Vy cột tóc chau chuốt, tiếc rằng không đủ thời gian để ghé vào tiệm làm đẹp. Đàn ông con trai khoác tấm áo Vest ngay ngắn là chỉnh chu, nhưng phụ nữ đâu thể xuề xòa được.

– Hay thôi ở nhà ngủ để hôm khác nhé ! – Dứt câu anh vươn vai phục vụ cho việc ngáp.

– Không được, tỉnh dậy đi không em cộng thêm cho anh mấy con ốc biêu đấy ! À mà này, người lớn có hỏi trán anh bị làm sao thì đừng khai em ra đấy ! – Cô hơi ái ngại khi chơi trò ném đá giấu tay.

– Tuân lệnh – Lạc Thiên bẹo má cô – với một điều kiện, lần sau đừng coi chồng là gối nữa nhé !

– Làm gì còn lần sau ! Xí !

– Thế thì còn phải xem thái độ của em thế nào đã, cụ thương anh nhất, thấy cháu ra nông nỗi này xót lắm !

Chiếc xe đỗ vào gara sau chặng đường dài sáu cây số. Lạc Thiên xuống và mở cửa cho Khả Vy, hôm nay cô vận đồ bầu chít từ thân trên để buông lớp vải xuống tận gối nên khỏi lo chuyện bụng béo hay gầy, đánh lớp son màu nhạt và phấn trắng.

– Chúng em chào anh chị ! – Lạc Kiệt từ xa đi tới, cố tình nói to.

– Ờ ờ, chào em ! Chuyện cuộc điện thoại… – Khả Vy nấp sau vạt Lạc Thiên, ngập ngừng.

– Chuyện gì cơ ? – Lạc Nhã cúi chào.

– Chuyện gì là chuyện gì !?! Mấy đứa để anh chị vào chào cụ nào ! – Lạc Thiên bảo vệ Khả Vy tuyệt đối.

– Hừ, chị dâu nợ em đấy nhé ! – Lạc Kiệt bất chấp bị anh họ cảnh cáo, nháy mắt với cô.

Khả Vy bám sát chồng, không rời nửa bước, ngượng chín mặt, đã vậy Lạc Thiên còn ghé vào tai nói thầm :

– Kể từ giờ chắc phải đi cắt tiền duyên với hàng chục cô nàng, không thì vợ anh oánh họ ngoẻo ! Haha !

Khả Vy đẩy mạnh người anh ra, cái đồ bỏ dầu vào lửa đáng ghét, thế nhưng anh lại cứ thích ép cô vào lòng, bậc cầu thang cổ dẫn vào khu nhà vừa chật hẹp lại vừa rộng rãi đối với những bước chân của họ.

– Bác ạ ! – Khả Vy ngước mặt lên, Cao phu nhân dùng ánh mắt sắc lạnh nhìn cô, bà tỏ rõ thái độ không hài lòng khi cả hai ồn ào và tình tứ. Đôi mắt nói lên sự khinh bỉ con cóc hèn mọn chênh lệch một trời một vực với con đại bàng sải cánh. Thậm chí con cóc đó còn không xứng làm bữa mồi cho con vật to lớn.

– Mẹ ! Em phải gọi như thế chứ !

Khả Vy gập người cúi chào tôn kính, nếu đặt mình nơi bà, cô cũng như thế mà thôi. Có người mẹ nào chấp nhận một đứa con dâu thấp kém, không địa vị, không danh phận, lại chẳng hiểu biết, ngu dốt, xấu xí. Tương tự như ở vị trí cô mà kết hôn cùng kẻ ăn mày nghèo kiếp xác, vô gia cư, bần tiện, có vấn đề về trí tuệ, liệu cô có muốn không ?

Chẳng có phép màu nào hiệu nhiệm với những con người mải mê há miệng chờ sung, cuộc hôn nhân này như một quả sung vô giá mà chẳng may nó rơi vào tay cô, nhưng nó sẽ tuột khỏi tầm với theo lẽ tất yếu. Tình yêu là một sắc màu không hơn, bắt chước sao băng quẹt qua cuộc đời, hút lấy tuổi trẻ và rồi tan biến,… Người ta cần tình yêu để tô điểm cuộc sống, chứ không sống bằng tình yêu.

Cao phu nhân đi giữa hai người, bà gặng hỏi Lạc Thiên về điều kiện sinh hoạt khi ra ở riêng, không màng tới cô con dâu. Khác với bà, ông Trương thân thiện và thoải mái, ông xuất t


XtGem Forum catalog