Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Vợ ơi là vợ!

Vợ ơi là vợ!

Tác giả: Lạc Hồng Bảo (Hồng Linh)

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3215393

Bình chọn: 7.00/10/1539 lượt.

một lời đã nói ra thì phải dựa vào mà biến tấu, Khả Vy vốn không có khiếu ăn nói, lại thêm thiếu xót ở môn Ngữ Văn trong mười hai năm đi học, nhưng đổi lại cô có trí tưởng tượng không tồi, được thôi, thế thì :

– Haiz – cô thở dài – Sao lại đem chuyện quá khứ nói ra ở đây chứ ! Hì hì, dù sao thì giờ em với anh Thiên cũng đã là vợ chồng…

Đến giờ thì Triệu Đông Kỳ không thể gọi cô nàng này là diễn viên nghiệp dư nữ rồi, cách diễn đạt tâm trạng của Khả Vy rất nhập tâm. Cô đưa người theo dõi vào đúng chủ đề của mình qua nét đủng đỉnh vấn vương nuối tiếc.

Phân tích rõ vào câu cuối, « dù sao » giống với xuôi theo dòng số phận, đã đành kết hôn cùng Lạc Thiên, Khả Vy ngậm ngùi chôn dấu kí ức. Thuyền theo lái, gái theo chồng, cô đành bất lực buông tuổi thanh xuân, để nó dạt vào bờ của một ai đó vô định, ra sao thì ra, và chuyện có thêm một nhóc con xen giữa âu cũng chẳng có gì đáng trông đợi.

Lạc Thiên có thái độ nghiêm túc về từ ngữ mang đầy khúc mắc đó, đứng trên danh nghĩa một cặp vợ chồng hợp pháp, anh và Khả Vy thuộc về nhau tuy nhiên tâm hồn lại đẩy nhau xa vời vợi, lấp lửng ranh giới không trọng lượng.

– Em nói đi… em chưa từng kể với anh… ! Người đó là ai ? Như thế nào ? Bao nhiêu tuổi ?

Cánh tay anh giữ thân hình cô về phía mình, nhất quyết đón con ngươi màu nâu thẫm đối diện, không ghen tuông mà đang kiếm tìm hạt mầm gieo niềm tin. Thứ anh cần là vốn liếng chân thực để xây nền móng gia đình, mà nếu đủ đầy mọi thứ, duy chỉ thiếu nó sẽ không thể trụ vững theo năm tháng…

Khả Vy đâu được nghe từ chính anh nói về Nhược Lam, cũng đâu đã biết tới Mỹ Mỹ, Pinky hay Tiểu Mẫn, Tiểu Hương và Tiểu Quyên, vân vân vô số những cái tên hoa mỹ khác. Đường chân mày, nội tâm và sự đắm đuối anh trao lúc này liệu đã từng thuộc về những họ, chốt lại thì anh là của ai ? Có thực thể nào nắm giữ được con người anh không, lẽ nào trái tim anh vốn không có khóa,… hoặc nó đã hỏng mất rồi… ?…!

Đó là lần đầu tiên Lạc Thiên không nhìn bằng trực giác, cô gái này không đáng để đánh cắp ảo ảnh qua bề ngoài, lại chẳng đủ trình độ để tiếp chuyện một người đàn ông thành đạt, cô có gì và không là gì… Anh hoàn toàn bị dao động rồi. Mức co thắt của con tim không tuần hoàn, nó dồn dập hay đang lỡ từng nhịp theo dòng thời gian,…

– Hai người kia dừng hình đi ! Đừng tình củm trước hội độc thân này chứ ! – Trần Hùng kiến nghị, anh chưa được nắm tay người trong mộng nên “ghen ăn tức ở”, bộ ba sát gái nay chỉ còn mình anh trụ lại, Tuấn Kiệt đã có bạn gái, Lạc Thiên thì cùng vợ, ai sẽ đến với anh đây.

Và nếu không có câu nhắc khéo đó Lạc Thiên sẽ vẫn rong chơi nơi đám mây màu hồng, anh choàng tỉnh khỏi mạch xúc cảm, rời cánh tay khỏi người Khả Vy, cơ thể rơi vào trạng thái mất thăng bằng sau khi đã dồn hết sức lãnh thụ giây phút đi lệch.

– Chắc là… người đó… không thể so sánh với anh được đâu !

Khả Vy cúi mặt giấu giếm hàng mi run rẩy. Người con trai mà mỗi cô gái đã từng mơ mộng khác xa với ngoài đời, đối với Khả Vy người đó chẳng thể toàn vẹn, cô cần một người lắng nghe, một bờ vai rộng, một người có cha mẹ, và chỉ thế thôi. Lạc Thiên đã vượt quá tiêu chuẩn này rồi, chiếc ô tô có thể chở rất nhiều người còn xe đạp thì lại hạn chế số lượng, và làn đường luôn rạch ròi phân biệt chỗ đứng của chúng.

Thậm chí cả hai còn nghe được tiếng thở than luân phiên nhau, Lạc Thiên trước Khả Vy không già giặn trong chuyện tình cảm, bởi chưa một ai như cô bước qua anh.

– Đương nhiên là thế rồi ! Anh là superman thì ai địch nổi ! – Anh lên giọng phá tan cơn lốc này đi. Tan rồi, anh thương dê con nên mới lây sang mẹ dê, là như thế, cần phải là như thế ! – À, chúng ta đi vào trọng tâm của bữa tiệc ngày hôm nay ! – Lạc Thiên không thấy Vũ Gia Minh còn trong bữa tiệc, hắn đi đâu rồi, anh có chuyện khoe khoang.

– Là gì vậy anh ? – Đây cũng là câu hỏi của Khả Vy khi hai chị em Lạc Mỹ, Lạc Kiệt đồng thanh.

– À… Anh và chị Vy muốn đặt tên cháu, tham khảo ý kiến mọi người!!!

– À, ra thế !

Cứ tưởng chuyện dì to tát lắm hóa ra ông bố trẻ lo xa, cũng đúng thôi, cái tên đi kèm cuộc đời con người. Xem ra được hưởng ứng, ai cũng thích được mang dấu ấn góp phần tạo nên một góc văn hóa cho cháu bé của Lạc Thiên.

– Là bé trai hay bé gái vậy ?

– Chưa rõ, nhưng cứ đặt trước không sợ thừa, gia đình chúng tôi không định dừng lại ở một cháu !

Khả Vy mím chặt môi, cô rút từ tham gia vào nghĩa vụ cao cả này, bé con ấy sau này cô chẳng biết có cơ hội được ôm ấp không huống chi là gọi một tiếng « Con ».

– …

– Khả Vy à, em thấy tên là Minh thế nào ? – Lạc Thiên đi đầu, anh tâm đắc với cái tên này, không bởi một và nhiều lí do. Chữ « Minh » liên kết với các vị vua và vị tướng oanh liệt trong lịch sử, minh quân, minh tướng, cho thấy vai vế lẫm liệt.

– Hì,… Lạc Minh nghe cũng ấn tượng ! – Nhận xét của cô đi ngược lại với nhiệt tình của người hỏi.

– Không thích hợp lắm, theo anh, từ Lạc có nghĩa tương đồng trong một số ngữ cảnh với từ Minh, như Lạc Vương và Minh Vương chẳng hạn,… Để bác trưởng nghĩ tên cho cháu là hay nhất… đặt tên có chữ T, tên ông,