Vợ ơi chào em (MinYeon)
Tác giả: Nguyệt Hạ Điệp Ảnh
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3212815
Bình chọn: 7.5.00/10/1281 lượt.
n, Ji Yeon nhìn ánh mắt mong chờ và căng thẳng của Hyomin, mở miệng nói: “Tài sản của chị, em không cần, cũng không có hứng thú.”
Câu này của Ji Yeon vừa ra khỏi miệng, vẻ mặt Hyomin ngày càng buồn bã, mấy người ngồi trên ghế sô pha xem kịch cũng lo lắng nhìn hai người
.
“Không sao, chị…” sẽ tiếp tục cố gắng.
“Nhưng, gả cho chị thì có thể.” Ji Yeon giơ tay tới trước mặt Hyomin.
“Cái gì?” Hyomin ngơ ngác nhìn Ji Yeon.
“Sao? Chị tiếc cái nhẫn này à?” Ji Yeon vừa nói vừa rút tay lại, bị Hyomin kịp phản ứng, vội vàng nắm chặt: “Đồng ý rồi, sao có thể hối hận được?!”
Bàn tay Hyomin hơi run run, cô lấy nhẫn ra, cẩn thận đeo vào ngón tay Ji Yeon, hôn lên mu bàn tay Ji Yeon: “Chị rất vui.”
“Đồ ngốc, còn quỳ trên mặt đất làm gì, quỳ thoải mái lắm sao?” Ji Yeon gõ lên đầu Hyomin.
“Đây là đại tỉ đang luyện tập, sau này quỳ bàn phím cũng đỡ đau khổ.” Lee Joon thấy sếp lớn nhà mình đã giải quyết xong chuyện lớn của đời người, tự cảm thấy có hy vọng tăng lương, vui vẻ nói: “Đại tỉ, chị nhớ mời bọn em một bữa nhé.”
“Đồ cậu vừa ăn còn chưa tiêu, lại muốn ăn nữa?” Đối mặt với nhân viên của mình, Hyomin sẽ không dịu dàng như thế: “Tinh thần tốt như vậy à, cuối tuần này cậu tăng ca, làm cho xong mấy đồ án tiếp theo đi.”
“Đại tỉ à, chị đang nói đùa đúng không?” Hối hận vừa rồi đã nhanh mồm nhanh miệng, Lee Joon bắt đầu cảm thấy muốn ứa nước mắt.
“Đối với cậu, tôi chưa bao giờ nói đùa.” Hyomin mỉm cười khiến Lee Joon rùng mình một cái.
Mấy người bạn lại trêu đùa một lát, rồi tự giác đứng dậy tạm biệt, để lại không gian riêng cho hai người. Ji Yeon ngồi trên sô pha, ti vi đang phát cái gì cô đều không biết, tuy cô đang ngồi đối mặt với nó. Ngón áp út tay phải có thêm một chiếc nhẫn kim cương kiểu dáng đơn giản lại đẹp mắt, ngón tay cảm thấy được chiếc nhẫn cứng, có chút không quen, nhưng khi Ji Yeon sờ lên chiếc nhẫn kia, tâm trạng lại rất tốt.
Sớm muộn gì cũng phải lập gia đình, như thế này cũng không tệ.
“Đang nghĩ gì vậy?” Hyomin ngồi xuống bên cạnh Ji Yeon, trong tay còn cầm một đĩa hạt dưa Ji Yeon thích ăn.
“Em đang nghĩ, mẹ già nhà em mà biết em đồng ý lời cầu hôn của một nhà tư bản không biết có cầm chổi đuổi đánh em hay không.” Ji Yeon cầm lấy một hạt dưa trong đĩa: “Mẹ em muốn em tìm một người bình thường đáng tin cậy để nương nhờ cả đời, bề ngoài, tiền tài đều không quan trọng, quan trọng là nhân cách phải tốt.”
CHƯƠNG 58: BỤNG DẠ ĐEN TỐI (2)
“Chị không kiên định à, không đáng tin à?” Hyomin nghe Ji Yeon nhắc vậy mới nhớ, cảm thấy chuyện lấy lòng mẹ vợ này như lửa cháy tới mông, cô tiến tới trước mặt Ji Yeon: “Đến lúc đó, em nhớ nói tốt giúp chị nhé.”
“Em tin tưởng con mắt nhìn người của mẹ em.” Ji Yeon đưa tay vỗ vai Hyomin: “Cố gắng lên, cô gái.”
“Yeonnie , chị đột nhiên cảm thấy em càng ngày càng không biết khách sáo với chị nữa.” Hyomin cầm đĩa hạt dưa, vẻ mặt đáng thương nhìn Ji Yeon, muốn có bao nhiêu thê lương là có bấy nhiêu.
“Chị muốn em khách sáo với chị à, chị chắc chắn chứ?” Ji Yeon nhướng mày, khóe mắt đẹp hơi cong lên, quyến rũ không nói nên lời.
“Không, em cứ coi như câu nói kia của chị không tồn tại.” Hyomin tiếp tục nhích tới gần Ji Yeon, thừa dịp Ji Yeon đang chăm chú cắn hạt dưa, hôn chụt một cái lên mặt cô, đặt đĩa hạt dưa lên bàn uống nước, cười thỏa mãn lên lầu.
“Mới hôn trộm được một cái, có cần vui vẻ đến mức đấy không?” Ji Yeon yên lặng phun vỏ hạt dưa, ngẩng đầu nhìn ti vi, trên ti vi, nam diễn viên đang cầm hoa cười ngây ngô.
Ji Yeon lắc đầu, xã hội hiện nay, đàn ông vờ ngớ ngẩn đúng là đáng sợ.
Việc Hyomin cầu hôn thành công dẫn tới việc tất cả những gì Hyomin làm trong đợt nghỉ Quốc Khánh đều vô cùng nhiệt tình, cuối cùng, trong ngoài phòng đều được chị quét dọn một lần, ngay cả sàn nhà cũng sáng bóng như gương.
Ngày nghỉ cuối cùng của lễ Quốc Khánh, Ji Yeon ngủ thẳng đến mười giờ sáng mới rời giường, vừa mở cửa ra đã thấy sàn gỗ phát sáng chói mắt, không nhịn được mà liếc mắt nhìn đôi dép dưới chân, sau khi xác định nó đủ sạch sẽ mới yên tâm đặt chân bước ra.
Đi xuống nhà, toàn bộ phòng khách không nhiễm một hạt bụi, Ji Yeon ngạc nhiên nhìn Hyomin đang bận rộn trong bếp: “Chị gọi dịch vụ dọn dẹp à?” Đội dọn dẹp này đúng là chuyên nghiệp, có thể dọn dẹp căn phòng sạch sẽ như thế.
“Đâu có, sáng nay chị không ngủ được nên mới dọn dẹp lại một lần.” Hyomin bê một phần bữa sáng ra: “Em mau ăn sáng đi.”
Rốt cuộc chị dậy từ lúc mấy giờ vậy, quét dọn sạch sẽ thế này, không thể ít hơn bốn, năm tiếng, đúng không? Lần đầu tiên Ji Yeon nghiêm túc nghĩ, cô đồng ý lời cầu hôn của Hyomin là một việc chính xác đến mức nào, có một người chồng chịu khó như thế, làm vợ không biết sẽ dễ dàng đến mức nào. = =
Ăn sáng xong, Ji Yeon ôm máy tính ngồi lên sô pha, lên mạng nói chuyện phiếm với bạn bè, sau đó lại thấy Hyomin tháo rèm cửa xuống ném vào máy giặt, thay rèm cửa mới lên. Mỗi xó xỉnh, từ trên trần đến dưới sàn, mỗi thứ đồ đạc đều được tỉ mỉ lau một lần.
Việc Ji Yeon phải làm chỉ là nói chuyện phiếm, ngẩng đầu nhìn Hyomin, lại nói chuyện phiếm, rồi lại ngẩng đầu nhìn Hyomi