giờ khác hắn của ngày xưa quá. Cậu đã gặp hắn chưa…??
Trang cay cú đáp.
_Vừa mới gặp ở nhà cậu lúc nãy. Mình đã đánh cho hắn một trận, mình đã cảnh cáo hắn là phải tránh xa cậu ra nếu không mình sẽ cho hắn nằm trong viện một tháng..!!
Thanh le lưỡi.
_Cậu có giang hồ quá không ..??. Nếu mình yêu hắn thật cậu cũng không cho phép mình ở bên hắn hay sao…??
Trang chán nản nói.
_Mình biết là mình hơi độc tài khi ép cậu không được yêu hắn. Nhưng mà cậu phải xét lại tình cảm của hắn đối với cậu chứ, đằng này cậu cứ lao vào hắn như một con thiêu thân, hắn có coi cậu ra gì đâu. Mình nói thật chỉ cần nhìn thấy bản mặt đáng ghét của hắn là mình muốn đánh cho hắn nằm bẹp dí một đống rồi…!!
Thanh dựa người vào tường, đôi mắt u sầu nhìn vào bức tranh được treo trước cửa.
_Mình hiểu, đến bây giờ mình vẫn chưa biết Thiên Long coi mình là gì, chỉ là một người em của hắn hay là một người con gái có thể chung vai gánh vác cả đời. Có phải mình là một người mơ mộng quá xa vời đúng không…??
Trang phản đối.
_Không phải thế, chỉ là do cậu không trao trái tim cho đúng người thôi. Mình nghĩ mai sau cậu sẽ gặp được một người cậu có thể yêu và người đó cũng yêu cậu thật lòng…!!
Thanh bật khóc.
_Nhưng mà liệu mình còn có dũng khí yêu người khác được nữa hay không. Trái tim mình đã gần như chết hẳn rồi..!!
Trang quát.
_Cậu đừng có ngốc, cậu mới có mười chín tuổi đầu thôi. Cậu không thấy là có người đã tám mươi tuổi mà người ta vẫn còn dám yêu và kết hôn hay sao…?? Cậu mà làm thế trên thiên hạ này ai còn dám yêu và còn dám xây dựng một hạnh phúc trong mơ nữa…!!
_Họ khác mình khác, trái tim mình đã lỡ trót trao cho ai, mình chỉ còn biết có người đó thôi..!!
_Vớ vẩn…!! Quên điệp khúc chán đời của cậu đi. Ngày mai anh họ mình về, mình sẽ giới thiệu anh ấy cho cậu…!!
Thanh đang buồn não lòng, nghe giọng điệu của cô bạn Thanh cũng phải bật cười.
_Bây giờ cậu lại muốn trở thành một bà mai à…?? Mình có phước ghê..!!
Trang cáu tiết.
_Cậu đang mai mỉa mình đấy à…?? Thế ai đã cố gán ghép mình với Quân, không phải là cậu còn ai vào đây nữa…??
Thanh ỉu xìu nói.
_Mình thấy cậu và Quân rất đẹp đôi..!!!
Trang cười khúc khích.
_Con ngốc, người mà anh chàng thích là cậu không phải là mình. Cậu đang làm một việc điên rồ nhất thiên hạ đấy…!!
Thanh giật mình.
_Cậu đang nói lung tung gì thế…?? Làm sao Quân thích mình được, cậu ta chỉ là một cậu em nhỏ của mình thôi…!!
_Cậu không thích người ta nhưng người ta thích cậu, không lẽ điều này cũng không được….!!
Thanh lúng túng.
_Cậu đang đoán mò đúng không…?? Thôi đi cô nương muốn ăn lại gắp bỏ sang tay người hả…??
_Ai nói lung tung, mình có chứng cứ đàng hoàng. Cậu có biết khi đi chơi với mình, cậu ta luôn nói về cậu và chỉ nhắc về cậu. Mình ngán là một cái thùng rác cho cậu ta xả lắm rồi, nếu mai có đi chơi phiền cậu đi cùng với cậu ta…!!
Thanh e dè hỏi.
_Cậu không giận mình chứ…??
Trang nhíu mày hỏi Thanh.
_Tại sao…??
_Tại vì…!!
Thanh thấy khó mở lời vời Trang. Trang bật cười trấn an Thanh.
_Cậu sợ mình có tình cảm với cậu ta chứ gì…?? Cậu yên tâm lúc đầu mình cũng có hơi thích nhưng bây giờ hết rồi vì mình nghĩ đó không phải là tình yêu đôi lứa, đó chỉ là một cảm xúc nhất lời, tình cảm này không thể bền lâu và không thể dẫn đến tình yêu được, mình đã hiểu được cảm giác của bản thân….!!
Thanh thở phào nhẹ nhõm.
_Cậu làm mình lo muốn chết…!!
Trang hỏi đùa Thanh.
_Nếu lỡ mai này chúng ta cùng yêu một người đàn ông, lúc đó cậu sẽ nhường cho mình chứ…??
Thanh im lặng không đáp, đây là điều Thanh chưa bao giờ nghĩ tới. Nếu điều đó xảy ra thật Thanh sẽ làm như thế nào đây..?? Nhường hay là không nhường…?? Liệu khi nhường người đó cho Trang rồi Thanh có vui lòng, có hạnh phúc…??
Trang lo lắng hỏi Thanh.
_Cậu bị làm sao thế…?? Có phải câu nói của mình làm cho cậu buồn…??
Thanh lắc đầu.
_Không phải chỉ là một ý nghĩ không hay vừa mới nhen nhóm ở trong đầu. Mình xin lỗi cậu vì mình không thể nhường người đó cho cậu được…!!
Trang cười sằng sặc.
_Cậu đang nói đến tên Thiên Long của cậu chứ gì…?? Dù cậu có cho không mình, mình cũng không thèm. Mình chỉ đùa cậu thôi, tình yêu không phải là hàng hóa nên nó không thể đem ra đổi trao, mình hy vọng chúng ta sẽ không bao giờ rơi vào tình trạng như thế…??
Thanh nhẹ giọng đáp.
_Mình cũng hy vọng như thế…!!
_Chiều nay cậu có phải làm gì không…??
_Không…!! Có chuyện gì à…??
_Mình chỉ muốn mời cậu đi chơi công viên với mình và thằng nhóc…!!
Trang reo lên.
_Hay quá…!! Mình sẽ chuẩn bị thức ăn và nước uống, chúng ta hẹn gặp nhau ở đâu…??
_Cậu cứ đến công viên gần nhà mình đợi mình ở đấy. Sau đó chúng ta sẽ đến sở thú…!!
_Được rồi, cậu đi ngay chứ…??
_Ừ, mình gọi thằng nhóc dậy, chuẩn bị vài thứ là xuất phát…!!
_Chào cậu, hẹn gặp ở đó…!!
_Ừ, chào….!!
Thanh đặt điện thoại trên bàn, khẽ lay thằng nhóc dậy. Thanh gọi.
_Bé ngoan đến lúc đi chơi rồi…!!
Thằng nhóc cựa quậy nhưng mắt nó vẫn chưa chịu mở ra. Nó vẫn còn muốn ngủ tiếp. Thanh mỉm cười, lấy que kẹo mút, Thanh dứ dứ trước mũi nó.
_Ai ăn kẹo nào, nếu nhóc không dậy ch