pacman, rainbows, and roller s
Vợ Nhặt

Vợ Nhặt

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210455

Bình chọn: 7.5.00/10/1045 lượt.

kết thúc từ lâu nên em xin anh đừng níu kéo nữa….!!

Thanh quay sang bảo Dũng.

_Anh về đi…!! Cũng đã khuya lắm rồi. Em sợ bố mẹ anh lại mong….!!

_Cho em gửi lời chúc ngủ ngon đến bố mẹ anh nhé…!!

Dũng mỉm cười, Dũng ôm lấy Thanh, hôn nhẹ lên má thằng bé, hôn lên má Thanh một cái. Dũng bảo.

_Ừ…!! Anh đi đây…!! Em nhớ giữ gìn sức khỏe và nhớ tránh xa hắn ra, anh không chịu đựng nổi cảnh em và hắn sống chung một nhà. Chúng ta phải nhanh chóng kết hôn may ra anh mới không phải sống trong cảnh thấp thỏm lo âu như thế này…!!

Thanh tưởng mọi chuyện đến đây là yên ổn nhưng cảnh thân mật giữa Thanh và Dũng đã khiến hắn phát điên, rượu bắt đầu phát huy tác dụng.

Dũng vừa bước được hai bước Thiên Long dơ thẳng nấm đấm vào mặt Dũng. Dũng giật mình vội tránh sang một bên. Thanh kinh hoàng hét lên.

_Dừng lại….!!

Nhưng đã quá trễ rồi, hai thằng đàn ông vì muốn tranh giành cùng một cô gái mình yêu nên họ không còn biết gì nữa. Thanh ôm thằng bé trên tay nên không làm được gì, Thanh không muốn một trong ai vì Thanh mà bị thương nên Thanh vội chạy thật nhanh vào nhà, găp ông Hoàng, ông Kiên – bố nuôi, Thanh run giọng bảo.

_Bố làm ơn nhanh lên…!! anh Thiên Long và anh Dũng đang…đang đánh nhau ở ngoài kia…!!

Hai ông vội chạy thật nhanh ra ngoài cổng, ông Hoàng hét.

_Hai đứa dừng lại ngay. Các con đang làm gì thế hả…?? Thế này là sao…?? Hai đứa đã bao nhiêu tuổi rồi…?? Hai đứa có phải là bọn du côn đâu mà có thể hơi một tí là dơ nấm đấm lên để nói chuyện với nhau…!!

Ông thở dài nói tiếp.

_Một đứa là người yêu cũ, một đứa là chồng sắp cưới, các con làm gì cũng phải nghĩ cho Thanh chứ. Nó yêu ai từ trước đến nay luôn rạch ròi…!!

Ông trừng mắt bảo Thiên Long.

_Thiên Long…!! Bác đã chứng kiến Thanh yêu con trong mười hai năm. Trong thời gian đó nó đã vì con nên đã phải khóc rất nhiều, đã phải sống trong đau khổ. Nó cũng vì con đã làm rất nhiều chuyện, đã không quản nắng mưa, không quản khó khăn, không quản nó chỉ là một cô gái, một đứa con gái yêu mà không được yêu, nó làm tất cả vì con.

_Còn con, con đã làm được gì cho nó. Con chưa làm được gì cho nó cả. Nó đã mấy lần ốm suýt chết vì con, nó yêu con, hy sinh vì con mà không yêu cầu con đáp lại tình cảm của nó. Con đã làm gì được cho nó chưa…?? Đã từng nghĩ con nên sống như thế nào để không hổ thẹn với những gì mà nó làm cho con chưa…??

_Trong thời gian nó yêu con, nó chưa bao giờ ép con phải yêu lại nó, chưa bắt con phải đáp trả những gì nó làm cho con. Tại sao con lại không làm được cho nó dù chỉ là một chút những gì mà nó đã làm cho con…??

_Nó chờ con trong mười hai năm, mười hai năm vô vọng. Tại sao lúc đó con không nói con yêu nó, con bỏ mặc nó sống trong nỗi đau, sống trong đau khổ, sống trong bóng tối. Đến khi nó tìm được người đàn ông nó yêu, người đó cũng yêu lại nó thì con lại xuất hiện, con nói con yêu nó, muốn lấy nó, con có ích kỉ, có tàn nhẫn quá không…??

_Con đang yêu nó hay là con đang yêu chính con…?? Con phải hiểu được tấm lòng của nó, phải hiểu là nó đã từng yêu con như thế nào…?? Từng hy sinh vì con như thế nào chứ…?? Tại sao con lại tìm cách gây khó dễ, gây cản trở hạnh phúc, tương lai của nó…??

_Bác thật thất vọng vì con quá…!! Bác thất vọng quá..!! Bác tưởng con phải khác, phải hành động khác nhưng mà con chỉ nghĩ đến bản thân của con thôi…!!

_Thanh chọn Dũng vì nó yêu Dũng, vì Dũng mới thật sự hiểu được tầm quan trọng, mới hiểu được nó có ý nghĩa như thế nào, mới thật sự hy sinh vì nó, còn con, con nên suy nghĩ lại đi, nên suy xét lại hành động của mình để lần sau có yêu ai cũng không mắc phải sai lầm như hôm nay nữa…!!

Từng lời nói của ông Hoàng như những ngọn roi đang đánh vào lương tâm hắn, đúng là hắn chưa làm được gì cho Thanh cả, chưa trả được món nợ cho Thanh, chưa hy sinh được gì cho Thanh, hắn là một tên ích kỉ,một kẻ không ra gì, hắn tưởng chỉ có lấy được Thanh, chỉ có được ở bên cạnh Thanh hắn mới trả được món nợ đó, mới mang lại hạnh phúc cho Thanh nhưng làm như thế hắn chỉ đang hại chết Thanh thôi, vì Thanh không yêu hắn, người mà Thanh yêu bây giờ là Dũng không phải là hắn.

Hắn buông cổ áo của Dũng ra, ngồi thụp xuống, hắn ôm lấy đầu. Giọng hắn tắc nghẹn.

_Anh…anh xin lỗi. Anh không cố ý làm em đau khổ, không cố ý làm em phải đau lòng vì anh. Anh sẽ cố quên em, sẽ chúc phúc cho em. Anh sẽ làm tất cả để em cười, anh hứa….!!

Thanh mỉm cười, mắt Thanh mờ lệ, cuối cùng hắn cũng hiểu ra. Thanh bước lại gần hắn, tay Thanh nắm lấy tay hắn, Thanh run rẩy bảo hắn.

_Cảm ơn anh. Em cũng cầu chúc cho anh tìm được một người con gái yêu anh, có thể chăm sóc anh và có thể mang lại nụ cười cho anh…!!

Hắn ngước mặt lên nhìn Thanh, trong đáy mắt hắn long lanh lệ, hắn đang cố cười, cố không nghĩ gì nữa. Hắn cần phải quên, cần phải học cách không có Thanh, học cách từ nay hắn phải đi tìm một người con gái khác, hắn hy vọng lần này hắn sẽ không làm sai nữa, không nói tiếng yêu muộn màng nữa.

Dũng giật lấy tay Thanh, giọng Dũng đầy hờn ghen.

_Tuy là tôi mừng vì cậu cuối cùng cũng hiểu ra nhưng hình như chuyện tình của hai người tôi khôn