Insane
Vợ Nhặt

Vợ Nhặt

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211395

Bình chọn: 9.5.00/10/1139 lượt.

ình, tất cả mọi chuyện đã là quá khứ…!!

Trang nhếch mép, chỉ cần nghĩ đến khuôn mặt đáng ghét của hắn là Trang đã phát ớn nói gì đến chuyện yêu đương, ngay cả làm bạn với hắn Trang cũng phải cố bắt ép bản thân, nếu phải tiến xa hơn, có lẽ Trang đi tìm người khác,Trang giật mình con bận thân nói như thế nghĩa là sao…??

_Cậu bảo mình thay mặt chăm sóc hắn còn cậu, cậu đi đâu…??

Đôi mắt Thanh dõi theo bóng đêm ngoài cửa sổ, trong lòng Thanh ý nghĩ bỏ trốn không có lúc nào thôi thúc và mãnh liệt như lúc này.

_Mình sẽ ra đi, mình cần một nơi chỉ có mình và đứa bé. Mình hứa sẽ gửi thư và gọi điện cho cậu khi mình đến nơi…!!

Trang lảo đảo nhìn Thanh trừng trừng, quá kinh ngạc và sợ hãi nên nhất thời. Trang không thốt nổi một câu.

Giọng Trang vỡ òa.

_Cậu có bị điên không…?? Ai cho phép cậu bỏ nhà ra đi, ai cho phép cậu. Nói cho cậu biết, nếu cậu muốn đi, cậu phải bước qua xác của mình đã, vượt qua được mình, mình sẽ không ngăn cản cậu nữa, còn nếu không, cậu phải ở lại đây, phải lấy Thiên Long làm chồng, phải xây dựng hạnh phúc và tương lai của cậu lại từ đầu….!!

Thanh quay lại nhìn Trang, nhìn cô bạn thân cùng nhau trải qua biết bao nhiêu sóng gió trong cuộc đời. Thanh ôm lấy bạn, Thanh mỉm cười trấn an.

_Đấy là mình nói giả dụ thế thôi, mình làm sao mà bỏ cậu đi đâu được. Mình yêu cậu lắm, câu có biết không….??

Thanh khóc, giọt nước mắt nóng hổi rơi trên vai Trang, cơ thể run rẩy của Thanh áp chặt vào người Trang. Thanh thì thầm.

_Mình hy vọng là dù chúng ta có phải sống xa nhau, hai chúng ta cũng sẽ không bao giờ quên rằng chúng ta sẽ mãi là bạn tốt, mãi là người thân, là chị em trong gia đình….!!

Trang cũng khóc theo Thanh, lòng Trang buồn tê tái, Trang linh cảm hôm nay Thanh lạ lắm, có một cái gì đấy sắp xảy ra nhưng Trang không tài nào đoán ra được.

Thanh buông Trang ra. Thanh nheo mắt bảo Trang.

_Bây giờ cậu về phòng nghỉ ngơi đi, mình mệt mỏi lắm rồi mình cần ngủ….!!

Trang nhìn cơ thể mệt mỏi và suy nhược của Thanh, Trang gật đầu bảo.

_Ừ, cậu ngủ đi. Nếu có cần gì nhớ gọi điện cho mình đấy, à mà bà bầu không được tiếp xúc nhiều với sóng điện thoại nếu không sẽ ảnh hưởng với đứa bé. Hay là mình ngủ ở đây với cậu nhé….??

Thanh lắc đầu.

_Không cần phải quan trọng hóa vấn đề như thế đâu. Mình chỉ cần nghỉ ngơi, tĩnh dưỡng là lại khỏe ngay ấy mà…!!

Thanh đẩy Trang ra khỏi cửa, Thanh hối thúc.

_Mau về phòng của cậu ngủ đi…..!!

Trước khi Trang quay đi, Thanh ôm lấy Trang thêm một lần nữa, Thanh hít lấy hương thơm trên tóc Trang, giọng Thanh sũng nước.

_Cậu không được quên mình đâu đấy…!!

Trang bật cười.

_Cậu trở thành một người bi lụy từ bao giờ thế hả…?? cậu chỉ đi lấy chồng thôi, có phải là cậu đi luôn đâu mà cậu sợ mình quên cậu. Cậu yên tâm sau khi lo xong đám cưới của cậu, mình cũng sẽ sang đây du học, mình tin là mình còn làm phiền cậu dài dài, mình sợ lúc đó cậu lại chán, cậu lại đuổi mình đi thì khổ cho mình lắm…!!

Thanh gượng cười đáp.

_Mình nhờ cậu chăm sóc bố mẹ mình khi không có mình ở bên cạnh họ, nói với họ là mình xin lỗi và mong họ tha lỗi cho mình…!!

Trang càng nghe Thanh nói, Trang càng chẳng hiểu gì cả, tại sao Thanh nói như thể Thanh chuẩn bị cho một chuyến đi xa mà có lẽ lâu lắm Thanh không thể về nhà…??

Sau khi Trang về phòng, Thanh lấy điện thoại , bấm số di động của Thiên Long. Thanh chờ hắn trả lời, chưa đầy hai giây sau, Thanh nghe giọng hắn vang lên trong điện thoại.

_Chào em….!!

Thanh ngập ngừng.

_Chào anh….!!

_Anh..anh có thể cho em gặp anh một chút được không…??

Đây là một điều chưa bao giờ xảy ra, Thanh chưa bao giờ gọi điện thoại cho hắn, chưa bao giờ muốn hẹn gặp mặt hắn, nếu hắn muốn gặp Thanh, hắn phải ép Thanh làm điều đó. Hắn kinh ngạc, hắn bất động mất mấy giây, giọng hắn nghẹn lại.

_Có thật là em muốn gặp anh…?? Có thật không…??

Thanh gượng cười nói.

_Em muốn anh đưa em đi chơi. Đã lâu rồi anh em mình không có phút giây nào riêng tư bên nhau nên em….!!!

Hắn chưa bao giờ hạnh phúc đến thế, mỗi lần hắn gặp mặt Thanh, hắn đều nhìn thấy ánh mắt đau khổ, tuyệt vọng và căm hận của Thanh. Hôm nay Thanh lại là người chủ động hẹn hắn đi chơi, hẹn hắn đưa di dạo, hắn mừng quá.

_Được rồi…!! Anh sẽ đến đón em ngay, em chờ anh mấy phút anh sẽ tới…!!

Thanh cảm nhận được niềm vui sướng hắn, Thanh cảm thấy có lỗi với hắn, cảm thấy mình thật là một kẻ không ra gì, nếu như trước kia giá mà Thiên Long nói câu yêu Thanh sớm hơn thì hay biết mấy, có lẽ bây giờ họ đã là một đôi tình nhân hạnh phúc nhất thế gian, nhưng hỡi ôi mọi chuyện đã quá muộn mất rồi.

Thanh vừa kịp thay quần áo, chải lại máy tóc, Thanh đã nghe tiếng chuông cổng và tiếng xe ô tô của hắn. Thanh thầm thì.

_Em xin lỗi, em không thể lấy anh, không thể ở bên anh cả đời được. Nếu em lấy anh, ở bên anh, em chỉ là một gánh nặng, một nỗi đau mà không bao giờ anh có thể xóa bỏ. Em sợ em chính là người tàn phá bản đi chất tốt đẹp trong tâm hồn anh. Vậy anh ơi…!! Hãy tha lỗi cho em, hãy coi em là một đứa em gái nhỏ của anh như ngày trước….!!

Thanh bước xuống lầu, bố mẹ Thanh đang ngồi trên ghế xô