Ring ring
Vợ Nhặt

Vợ Nhặt

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211793

Bình chọn: 8.5.00/10/1179 lượt.

m, hắn muốn em tránh xa hắn. Tại sao em còn cố tìm cách ở bên hắn…??

_Dù em còn yêu anh nữa hay không…?? Anh cũng không bao giờ buông tay em ra khỏi tay anh, anh sẽ nắm tay em thật chặt, anh không muốn vuột mất em thêm một lần nữa.

_Anh về nước lần này mục đích chính là mang em sang bên kia với anh. Bây giờ anh đã có sự nghiệp riêng, có nhà cửa riêng, có tất cả mọi thứ rồi, trong nhà anh chỉ còn thiếu một người vợ, một người con gái có thể ở bên anh cả đời, anh cần em, anh yêu em. Anh muốn em thuộc về anh mãi mãi…!!

Đôi môi của hắn đặt lên môi Thanh, nếu ai nhìn cảnh này họ cũng phải ghen tị với hạnh phúc của Thanh, nhưng họ có hiểu đâu trong lòng Thanh bây giờ đang dậy sóng, Thanh muốn phá vỡ hết mọi thứ, muốn bay về với một người, một người mà Thanh yêu, một người mà Thanh biết là sẽ không bao giờ cần Thanh, không muốn Thanh ở bên, một người chỉ có hận mà không bao giờ có yêu.

Thanh vẫn nằm đấy, vẫn im lặng không có phản ứng gì, Thanh muốn ngủ thật say, Thanh muốn quên hết đi những thứ mà Thanh không muốn nạp vào trí óc, không muốn khắc ghi nó vào tim. Thanh biết là khó nhưng Thanh vẫn phải cố, vẫn phải kiên trì.

Nước mắt Thanh chảy ra, Thanh nằm im nghe Thiên Long nói, Thanh hiểu hắn muốn gì, cần gì. Nếu là trước kia Thanh sẵn sàng đi theo hắn ngay, còn bây giờ trái tim Thanh không tuân theo lí trí của Thanh, nó đang tha hương ở phương trời nào Thanh làm sao nắm bắt, làm sao thu hồi lại nó. Hình bóng ấy ngày càng nhiều, chúng đang len lỏi vào từng góc khuất trong trái tim Thanh. Thanh sợ hãi, sợ bị đau thêm một lần nữa, sợ lại phải thất vọng, sợ yêu mà không được yêu, sợ lại cô đơn một mình.

Thanh tự hỏi tình là gì, sao mình phải khổ vì nó thế này. Đã hai lần yêu, hai lần phải thất vọng, mình có nên tin là lần này Thiên Long thật sự yêu mình không…?? Có thật là anh ấy không coi mình là một trò chơi của anh ấy…?? có nên tin không…??

Đầu óc Thanh rối quá, Thanh không tài nào phán đoán chính xác được vấn đề nữa, Thanh hận mình ngu dại, hận mình chỉ biết yêu mà không biết nghĩ gì cho bản thân, yêu là sẵn sàng làm tất cả cho người mình yêu, sau khi cơn sóng tình ra đi, Thanh nhận được gì cho chính mình, cái mà Thanh nhận được chỉ là một nỗi đau âm ỉ không bao giờ tan.

Thanh cố gắng ngồi dậy, Thiên Long vội đỡ lấy Thanh, giọng hắn đầy lo lắng.

_Em không sao chứ…??

Thanh lắc đầu yếu ớt.

_Em không sao…!! Em phải đi đón thằng nhóc…!!

Thiên Long cáu.

_Em còn mệt thế này làm sao đi đón thằng nhóc, việc đó em cứ để cho người khác lo, bệnh tình của em, em phải lo cho mình nữa chứ…!!

Thanh thở dài bảo Thiên Long.

_Em không thể yên tâm để thằng nhóc ở bên đó được, nếu nó quấy khóc thì sao. Tốt nhất là em mang nó theo em về, bố nó bị bệnh như thế anh ta chăm lo cho mình còn chưa xong làm sao chăm sóc thằng nhóc…!!

Thiên Long lạnh lùng bảo Thanh.

_Anh càng ngày càng tò mò về mối quan hệ giữa em và hắn. Có đúng em và hắn chỉ đơn giản là quan hệ chủ tớ không…? Hay là giữa hai người còn có quan hệ nào khác…??

Thanh bực mình đáp.

_Anh cũng chứng kiến cả rồi đấy. Hắn ghét em như thế làm sao hắn thích em, yêu em, ngay cả việc trả ơn cho hắn, hắn cũng không cần, mỗi lần em đến hắn đều tìm cách xua đuổi em, anh bảo hắn thích em ở điểm nào…?? Nếu hắn thích em, yêu em, liệu hắn có đối xử với em như thế không…??

Thiên Long im lặng không đáp, hắn đoán có thể Dũng thích Thanh, yêu Thanh nhưng do mặc cảm tật nguyền nên không muốn Thanh đến gần hắn. Thiên Long nhìn Thanh, nỗi lo sợ mất Thanh ngày càng lớn, hắn nghĩ.

_Như thế cũng tốt, bây giờ hắn đuổi Thanh đi là cơ hội cho mình đưa Thanh sang bên kia, mình phải tìm cách tách đôi này ra, mình không thể để Thanh và hắn ở bên nhau được….!!

Hắn nắm lấy tay Thanh giọng hắn tha thiết.

_Em theo anh sang bên kia nhé…!! Dù gì bố mẹ em, gia đình em cũng ở cả bên kia rồi, một mình em sống ở đây, anh không yên tâm, còn chuyện kết hôn của chúng ta nữa, em cũng phải tính dần đi chứ….!!

Thanh đỏ bừng cả mặt, giọng Thanh đứt quãng.

_Anh bảo sao…?? Kết hôn…?? Làm sao chúng ta lấy nhau được…??

Hắn nhíu mày.

_Sao lại không…?? Anh yêu em, em yêu anh, chúng ta được gia đình hai bên chấp thuận, có cản trở nào đâu mà em bảo là không được…??

Thanh lắc đầu đáp.

_Em không thể lấy anh. Bây giờ em còn đi học, em còn cả một tương lai phía trước, em chưa làm được gì anh bảo em làm sao kết hôn trong lúc này…!!!

Thiên Long nắm chặt tay Thanh.

_Em lấy anh có hại gì cho tương lai của em đâu. Sau khi lấy anh rồi, em vẫn có thể đi học, vẫn có thể làm gì em muốn. Anh không thể chịu đựng được cảnh em tự do bay nhảy ở bên ngoài, anh sợ người đàn ông khác cướp mất em, chỉ khi nào trên tay em đeo nhẫn cưới của anh, anh mới yên tâm…!!

Thanh im lặng nhìn vào mắt Thiên Long, Thanh cảm thấy bối rối lấy Thiên Long làm chồng là ước mơ từ nhỏ của Thanh, ngày xưa lúc còn nhỏ Thanh thường bảo mẹ Thanh rằng.

_Khi nào con lớn lên con sẽ lấy anh Thiên Long làm chồng, chúng con sẽ sinh thật nhiều con, trồng thật nhiều hoa trong vườn, mỗi sáng sớm con sẽ nấu bữa sáng cho anh ấy ăn, con sẽ là một người vợ đ