Snack's 1967
Vô địch quân sủng, cô vợ nhỏ mê người

Vô địch quân sủng, cô vợ nhỏ mê người

Tác giả: Y Lạc Thành

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326904

Bình chọn: 8.5.00/10/690 lượt.

người thon dài mặc quân trang cũng đang nhìn về phái An Hiên, Lục Mặc Hiên nhận được tin thuộc hạ báo cáo có một cô gái rất giống An Nhược xuất hiện ở chỗ này thì vội vã chạy đến đây.

Lục Mặc Hiên cầm một tấm hình trong ray, trên đường đến đây anh đã từng có ý nghĩ muốn bóp nát tấm hình này, có con ư lại còn bỏ anh chạy đến Canada! Đứa bế là cảu anh, đây là đứa con cảu nah và An Nhược, giờ đang đứng trước mặt mình.

“Cậu bé, mẹ con đâu?” Lục Mạc Hiên đi đén bên cạnh An Hiên, khom người xuống, trên mặt nở nụ cười, dịu dàng hỏi.

Ai ngờ An Hiên không cho Lục Mạc Hiên chút sĩ diện nào, “ Không nói cho chú biết.”

Lục Mạc Hiên hít sâu một hơi, cố nén tức giận, vẻ mặt vẫn tười cười nói, “Chú dạy con đánh quyền như thế nào?”

Khinh thường hừ nhẹ một tiếng, “Đã sớm học qua rồi.” Còn ai nữa chính là do chú Liễu Lăng dạy nó đấy, đôi con mắt to tròn của An Hiên nhìn Lục Mạc Hiên bắt đầu suy nghĩ, ông chú này là ai? So với chú Nam Cung thì có anh khí, so với chú Liễu Lăng thì đẹp trai mà quan trọng nhất chính là mặc quân trang!

“ Chú dạy con bắn súng.” Dù sao cũng là con trai mình, có sở thích giống mình hồi nhỏ, Lục Mạc Hiên tiếp tục hòa nhã ân cần hỏi.

Ánh mát An Hiên sáng lên, sau đó trầm tĩnh lại, đôi mắt liếc nhìn chung quanh liếc sau đó nhỏ giọng nói, “Con muốn khẩu A86, K47 đó!” “Không thành vấn đề, mẹ con ở đâu? Lúc hỏi đến chữ ở đâu thì Lục Mạc Hiên cảm thấy khó thở, đây là người phụ nữa mà anh ngày đêm nhớ nhung trong nhiều năm nay.

An Hiên cười hắc hắc, “Mẹ đi chụp hình cưới với ba mới rồi.” Người đàn ông này luôn hỏi mẹ ở đâu, sao An Hiên lại chó thể không chú ý đến chứ? Cho dù súng có tốt đến đâu thì cũng không thể đem mẹ đi bán. Súng có rất nhiều nhưng mẹ thì chỉ có một, hơn nữa người đàn ông này rõ ràng chính là muốn nó thương mẹ.

Nhìn hấy thế này, cả người Lục Mạc Hiên cũng không tốt mấy, ngực phập phông lên xuống mạnh mẽ, đến gần một tay xách đứa nhỏ lên quát nó, chú là ba của con, ở đâu ra ba mới!

“ Hiên Hiên, mẹ đã nói là không được nói chuyện mới người lạ? Mau đên đây cho mẹ, bây giờ có rất nhiều kẻ giả dạng quân nhân ra ngoài dụ dỗ trẻ con.” An Nhược mua vé xong, quay đầu nhìn lại thì thấy con trai mình đang nói chuyện với một người đàn ông cao lớn.

Trước khi An Nhược đến Bắc Kinh cũng đã nghĩ đến việc sẽ gặp phải Lục Mạc Hiên, nhưng Nam Cung Bân đã nói với cô là lúc này Lục Mạc Hiên đang ở quân khu Nghiễm Châu. Một Nam một Bắc, sao có thể chạy tới Bắc Kinh. Cho nên, lúc An Nhược nhìn thấy người đàn ông cao lớn đó hoàn toàn không nghĩ đến người đó là Lục Mạc Hiên.

Cho đến khi Lục Mạc Hiên xoay người, bước chân An Nhược cứng đờ, người dừng lại, tấm vé trong tay cứ như vậy nhẹ nhàng rơi xuống. An Hiên nhìn sắc mặt An Nhược không tốt, tay nhỏ bé đẩy Lục Mạc Hiên, ông chú này là người xấu, sắc mặt mẹ cũng không tốt rồi!

Lồng ngực Lục Mạc Hiên lại phập phồng lên xuống, chân bước từng bước nặng nề, từng bước một đi đến chỗ An Nhược, không lập tức đưa tay ôm An Nhược, mà khom lưng nhặt hai tấm vứ vào cửa lên.

“Vợ ơi, một nhà ba người đi chơi Trường Thành, còn thiếu một tấm vé, tấm vé này đến chậm năm năm.” Lục Mạc Hiên cầm hai tấm vé trong tay, khuôn mặt tuấn tú nở nụ cười.

Trai anh tuấn gái xinh đẹp đứa nhỏ dễ thương đã hấp dẫn ánh mắt rất nhiều người trong khoảng thời gian ngắn.

“Mẹ, chú đó là ai? Tại sao chú ấy lại gọi mẹ là vợ? Vợ là gì có ăn được không?” An Hiên kéo tay An Nhược, vợ là gì, đương nhiên An Hiên biết là gì rồi nhưng không khí lúc này nặng nề quá, An Hiên chỉ có thể nói một câu ngây thơ để giảm bớt bầu không khí này.

“Thưa anh, anh nhận lầm người. An Hiên, chúng ta đi thôi. An Nhược khom lưng bế An Hiên lên, xoay người đi ra ngoài, đậu ở bãi đậu xe, lúc này cô không muốn gặp Lục Mạc Hiên.

“Không nhận ra anh sao? Không biết anh vậy sao em lại vội rời đi? Tại sao đặt tên con là An Hiên? An Nhược, Lục Mạc Hiên, An Hiên, con của chúng ta, vợ ơi, anh tìm em đúng năm năm, tại sao em không nói lời nào, không nghe anh giải thích thì đã rời đi?” Lục Mạc Hiên níu An Nhược lại, tay phải dùng lực tách tay An Nhược bế lấy con mình.

Lúc này có một đôi mắt to tròn trăm chú ngóng nhìn, ông chú xấy xa này sẽ xuống tay với mẹ!

Lúc này, nhân viên bảo vệ chạy tới, Lục Mạc Hiên đặt An Hiên vào tay nhân viên bảo vệ và nháy mắt với nhân viên bảo vệ.

“ Anh muốn mang con đi đâu?” An Nhược đưa tay muốn đoạt lại An Hiên.

An Hiên có chút lo lắng, nhưng nó biết bây giờ không phải là lúc hoảng loạn, dù sao ông chú xấu xa trước mắt này có lẽ là cha của nó.

“ Cho đến khi em thừa nhận anh là chồng em, anh mới có thể dẫn em đi gặp con, vợ ơi, anh thật sự rất yêu em, không phải vì trả nợ. ba em không phản bội lại Đảng, mấy năm nay anh đã thu thập chứng cứ, rốt cuộc cũng thu thập được, ba em rất nhanh sẽ có thể sửa lại án đã xử sai.” Lục Mạc Hiên nói xong, đột nhiên đưa tay ôm An Nhược, sức lực rất lớn phảng phất như muốn vò An Nhược vào xương tủy.

“Sửa lại bản sán đã xử sai cho ba em? Lục Mạc Hiên, anh…” Lời chưa nói xong thì đã vị Lục Mạc Hiên nuốt vào.

Nhà họ an một khi sửa lại án xử sai, tất nhiê