Vinh Hoa Phú Quý

Vinh Hoa Phú Quý

Tác giả: A Đậu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325154

Bình chọn: 7.5.00/10/515 lượt.

hưng ta tính toán chỉ dùng bổng lộc của Phạm Tằng sinh sống.

Không làm như vậy, sao có thể dạy bọn Phạm Lịch thế nào là cuộc sống chân chính chứ ? Nếu đi vào nơi này, chúng ta vẫn tiếp tục dựa vào Phạm gia, tiếp tục sống những ngày tốt đẹp như trong kinh thành, như vậy tới đây còn có ý nghĩa gì?

Phạm Tằng ở quan điểm này cùng ta không mưu mà hợp.

Vì thế ta thu hồi tất cả đại ngạch ngân phiếu. Số tiền này có lẽ ở trong quan trường tương lai cần cho Phạm Tằng dùng lấy quan hệ, bởi vậy ta không có cầm đi mua đất vườn. Chỉ dùng bổng lộc của Phạm Tằng, dự kiến thu chi dưới tình huống tiền bạc eo hẹp mà tận lực làm cho ngày qua thoải mái. Dù sao ít nhất phải sống ở huyện ba năm, ta tận lực cải thiện hoàn cảnh cuộc sống của chúng ta.

Đã không có đất vườn rộng lớn như trong nhà, ta tự một lần nữa thiết kế hoa viên hậu viện, làm cho người ta trồng những cây hoa không quý báu gì.

Ta dạy Phạm Lịch tự mình mặc quần áo ; tự bản thân mài mực tẩy bút ; sau khi kết thúc buổi học phải tự bản thân dọn dẹp lại bàn học ; sau khi chơi xong phải tự bản thân dọn dẹp đồ chơi ; làm cho hắn học được tự mình quản lý sinh hoạt của mình.

Con nhà thế gia cuộc sống đương nhiên rất thoải mái, nhưng ta hy vọng hắn học được tự lập, có một số việc có thể không muốn làm nhưng không thể không biết làm. Hắn học xong, tái từ hắn đi chăm sóc bọn đệ đệ, sau đó dạy bảo bọn đệ đệ.

Ta vẫn đánh đàn, vẽ tranh, viết chữ, chơi cờ, nhưng là lúc này ở nơi đây đã không hề chú ý chất lượng hay phẩm chất của giấy và bút mực. Những ngoại vật có thì hưởng thụ, không có thì cũng thản nhiên không quan tâm. Nếu như chỉ có thể dùng bút tốt mực tốt mới có thể viết ra chữ đẹp, có phải hay không quá làm kiêu?

Ta hy vọng con ta ở đây học được sự đơn giản. Bởi vì điều quan trọng nhất luôn luôn là bản thân mình. Giá trị chân chính của bọn họ chính là con người họ, mà không phải những ngoại vật.

Bối cảnh ở thế gia tuyệt đối là ưu thế, nhưng ta hy vọng bọn họ biết lợi dụng nó chứ không phải ỷ lại nó. Đúng vậy, ta muốn làm cho con ta học được chính là điều này.

Ta không có mang bình hoa cổ xưa hoặc là gia cụ quý báu trong hành lý, nhưng ta mang theo rất nhiều sách, rất nhiều rất nhiều sách. Bởi vì các con ta cần, bọn họ từ nhỏ đã liều mạng hấp thu tri thức, tại phương diện này ta sẽ cung cấp điều kiện tốt nhất cho bọn họ.

Chúng ta 5 người một nhà nhanh chóng thích ứng cuộc sống.

Thời điểm mới tới đây, ta lần lượt thỉnh tất cả gia quyến những người làm trong quan phủ đến làm khách. Qua đó thực dễ dàng biết rõ tính nết cùng năng lực những quan viên phụ tá cho Phạm Tằng, quan hệ hoặc là mâu thuẫn lẫn nhau trong đó, còn một ít tin đồn dài ngắn ngoài phố. Sau đó thắng được quan hệ tốt với những nữ quyến, từ họ tham mưu làm một số chuyện khó hoàn thành. Phạm Tằng tuy là người lãnh đạo nắm giữ hết thảy, nhưng phải có những nhân viên chuyên biệt cho các công việc cụ thể. Nữ nhân rất yêu nói chuyện phiếm, là nơi tốt nhất thu nhận tin tức, tuy rằng loại tin tức này thường cần được xác nhận cùng phân tích lại. Mà chuyện kể khi gối đầu thỏ thẻ bên tai buổi tối, thường rất hữu dụng.

Sai người cẩn thận chăm sóc cuộc sống hằng ngày của những phụ tá của Phạm Tằng, cũng tận lực giúp bọn họ được như Phạm Tằng, không có buồn phiền ở nhà.

Giúp hắn sửa sang lại một ít tư liệu, tỷ như loại hành vi phạm tội gì thì thường sẽ có dạng xử trí gì, tháng nào có thể bị nhiều thiên tai, bình thường cần xử lý thiên tai như thế nào, tỷ như mỗi địa phương có đặc thù dân tình gì, vân vân.

Nhưng chỗ ta có thể giúp đỡ Phạm Tằng không nhiều lắm, nhưng là nếu có việc ta làm được, ta sẽ không bưng ra cái giá thế gia khinh thường không làm. Phải nói ta là hướng Phạm Tằng biểu lộ một loại thái độ duy trì, ta nghĩ hắn làm con người mới ở chỗ mới có lẽ cần loại cổ vũ này.

Phạm Tằng cũng cho ta những hồi âm tốt đẹp. Ngày qua ngày biểu tình càng thong dong, thuyết minh hắn thích ứng với chức vụ mới không tệ lắm.

” Nam nhi……”

” Hử?”, ta đang vẽ Phạm Hề. Cái tên nhóc kia, hôm nay bị té ngã, hắn phát hiện xung quanh không có ai nên không khóc, vòng vo một vòng lớn tìm được ta rồi hắn mới bắt đầu khóc. Nguyên lai ủy khuất làm nũng là bởi vì biết có người hiểu ý thương mình. Nhóc con này!

” Ngươi là nữ tử thông minh nhất mà ta từng thấy.”

” Cái gì?”, ta kinh ngạc nhìn hắn.

” Lúc trước ngươi giúp ta sửa sang lại vài thứ kia, bây giờ đều cần dùng tới. Người khác còn khen ta có khả năng, kỳ thật đều là công lao ngươi “, hắn từ sau lưng ôm ta, thật sự nói.

Ta buồn cười xoay người, xoa bóp lổ tai hắn,” Chuyện quan trường hay là chuyện dân sinh đại sự, ta một người phụ nhân ở sau viện làm sao hiểu chứ. Chẳng qua hy vọng có thể giúp đỡ ngươi chút ít, mới sắp xếp công văn cho gọn gàng thôi. Ngươi có thể sử dụng dễ dàng là tốt rồi, cũng đừng nói cái gì công lao linh tinh. Vợ chồng vốn là một thể, ta chỉ hận bản thân hiểu biết quá ít, chuyện có thể giúp đỡ ngươi quá ít. Ngươi không cùng người khác đề cập đến ta chứ ? Dù sao ta chỉ là quan quyến mà đi đọc những công văn kia, để cho người ta biết không tốt đâu.”


Ring ring