XtGem Forum catalog
Vì Đó Là Em

Vì Đó Là Em

Tác giả: Thai-Tu-Shang

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324510

Bình chọn: 9.5.00/10/451 lượt.

ià noel nhanh, sau đó thì ông già noel sẽ nhảy bao bố tới chỗ cô gái và lấy quà, sau đó phần cuối cùng, thì ông già noel sẽ cõng “ bà già noel ” của ông, vượt qua các chướng ngại vật, cuối cùng về đích….

Cả lớp âm thầm chuẩn bị, cái Hiền thì phụng phịu ra mặt, vì nó không ngờ có cả cái phần cõng nhau.. mấy thằng con trai thì đang hết lời khen cái quyết định làm ông già noel của thằng Thắng là một “ vận may từ trên trời rơi xuống ”

Tôi đang nghĩ cách trả thù con quỷ nhỏ kia, mà không ra….

Trống điểm hết giờ…. Tôi lững thững xách cặp ra về…

Con quỷ nhỏ đang đợi tôi ở nhà xe, vẻ mặt có vẻ sung sướng lắm…

“ Đệ nhất ái phi của trẫm, mau đèo trẫm về nhà thôi nào ” nhỏ ngồi lên đằng sau xe tôi, cười tít cả mắt…

“ Hôm nay mời nàng đi bộ cho.. xe hết hơi rồi ”

“ Lại nói dối, từ sáng vẫn đi ngon lành cơ mà ”

“ Nhưng mà nàng ngồi vào, làm xịt mất nửa cái lốp rồi còn đi đứng gì nữa ”

Tôi cười sung sướng trong cái vẻ mặt cau có của Vân, mặc cho tôi thúc giục như nào, cũng chả chịu xuống, cứ bám lấy xe.. nhất định không chịu đi bộ về.. và tôi cũng bất lực, không thể làm cho nhỏ rời cái xe được, thế nên, lại một lần nữa làm xe ôm không công…

“ Mai không ra đón nàng nữa đâu, mệt lắm, người nặng như heo ”

“ Không được, tới bao giờ mà cái thằng không biết xấu hổ kia bỏ đi, lúc đó, ta sẽ thả tự do cho ái phi, còn giờ, ngươi vẫn là đệ nhất nam sủng của ta ”

“ Xem phim tàu nhiều vừa thôi, nhiễm hết cả rồi ”

“ Ai bảo bé trêu chị chứ.. chị chỉ trêu lại thôi mà, vô tội ”

Trước cái miệng dẻo như kẹo của Vân, tôi khó có thể làm gì được, ngoài việc nín thinh mà chịu trận, tôi không thể cãi lại được với cái đầu lắm mưu mẹo kia…

Chiếc xe đang đi ngon lành bỗng dừng lại, không thể đạp tiếp

“Tuột xích rồi ”

Tôi cúi xuống xem thì thấy xe đã tuột xích, vậy là lại phải bẩn tay rồi, tôi lúi húi lắp xích.. trời về chiều dần tối.. mãi mà chả vào, mới đầu còn xé tờ giấy ở quyển vở ra để lót tay cho khỏi bẩn, xong thì cũng thôi, lắp tay chay cho nó đỡ vướng..

Sau khi tay tôi lem nhem, toàn là dầu xe, thì cũng là lúc cái xích nó vào tới nơi nó cần ở, ngoảnh lên, từ nãy giờ lúi húi, cũng chả để ý tới Vân, mà cũng lạ, mọi lần nhỏ nói liên hồi, miệng còn không kịp lên da non, thế mà sao thấy im thin thin thế nhỉ…

Tôi quay lên, bất giác, tôi thấy một bịch nước trước mặt mình, Vân đang ngậm chiếc ống hút nhỏ xinh, đưa miệng hút chùn chụt, còn một bịch đưa cho tôi…

“ Cái gì đấy…”

“ Nước, uống đi cho đỡ khát ” Vân cười, đưa túi nước cho tôi…

“ Chu đáo gớm nhỉ ”

“Chuyện, Chị mà lị, phải biết quan tâm…”

Vân chưa kịp nói hết câu, thì tôi đã bước gần tới Vân, gần, gần lắm, tôi cảm giác được những sợi tóc mái đang tung bay trong cơn gió lạnh mùa đông, thấy được chiếc khăn quàng hình còn gấu bông…. Và thấy cái má ửng hồng của Vân trên nền trời đông.. Khuôn mặt xinh xắn hiện ra ngay trước mắt tôi, với đôi mắt to tròn, và cái miệng nhỏ xinhduyên dáng…

“ Á…a.a.a.a” Làm gì thế hả đồ đáng ghét kia

“ Trả thù vụ từ sáng.. ” tôi vừa cầm bịch nước vừa hút, vừa chạy quanh cái xe đạp, bên kia là cái mặt nhỏ Vân, bị tôi bôi một vệt dầu xe vào cái má hồng của nhỏ, hai mắt nhìn tôi một cách đầy thù địch, cứ như chuẩn bị ăn tươi nuốt sống tôi vậy….

“ Đồ mất nhân tính.. người ta có lòng tốt đi mua đồ uống cho, mà còn trả thù cái vụ nhỏ nhặt ý à ” Vân nói như khóc, cũng chẳng đuổi tôi nữa, hắn bỏ về, đưa tay lên cái vết bẩn ở má, lấy khăn giấy ra lau… lững thững, lững thững bước trên đường, dòng người tấp nập đối nghịch với cái bóng nhỏ bé ấy.. tự nhiên tôi thấy hối hận, tôi thấy mình đùa hơi quá.. thế là tôi vội đạp xe lên, chả biết sao, tôi có cảm giác hối hận

“ Chị, lên xe đi, bé xin lỗi.. ”

Vân vẫn không nói gì, lầm lũi đi, bịch nước bị uống hết một nửa cũng không uống nữa.. lầm lì, lầm lì.. Vân giận thật rồi.

Tôi nhảy xuống xe, đứng gần Vân, tôi cố xin lỗi, nhưng vô dụng, Vân vẫn không nói, không rằng, lạnh lung như là không quen tôi, tôi đưa tay, nắm lấy hai vai của Vân, cô ấy dừng lại…

Tôi nhìn thấy, khóe miệng Vân khẽ cười…. quá muộn rồi

Vân đưa tay nhanh ra, nắm được tai của tôi… trời lạnh mà bị véo vào tai, thì đau phải biết… tôi cố nhịn cười, mà không được, cái mặt xinh xinh bị tôi bôi bẩn lem nhem một bên má…

“ Còn cười à, có thích cười không, em hư quá, để hôm nay chị sẽ dạy dỗ em ”

“ Đứng lên, ngồi xuống ”

Cứ mỗi lần đứng lên, ngồi xuống, tai tôi lại chuyển động theo bàn tay của Vân, nhỏ cười khoái trá, trong khi tôi thì đau khổ cùng cực, hối hận vì mình mềm lòng quá, tưởng là nhỏ dỗi, ai ngờ tương kế tựu kế hại lại mình… giờ thì tai tôi dần nóng bừng lên..

Vân đưa một tờ khăn ướt cho tôi…

“ Lau sạch, còn một vệt bẩn nào thì lại đứng lên ngồi xuống tiếp ”

Tôi cố lau, nhưng mà, cái dầu xe đạp, càng lau, càng bẩn, tôi còn cố bôi ra, cho lên cả mũi Vân….

Nhỏ tức lắm, nhưng không làm gì được tôi, sau một hồi lau, thì cũng gần hết, chỉ còn lại mờ mờ, tôi cũng không thoát khỏi cực hình, tiếp tục bị đứng lên ngồi xuống, rất may là, cuối cùng nhỏ cũng nhận ra là đã tối, cái bụng cũng réo ầm ầm lên rồi, thế là bắt tôi đèo về nhà, kh