Disneyland 1972 Love the old s
Vì Em Mà Anh Đến

Vì Em Mà Anh Đến

Tác giả: Huyền Mặc

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325534

Bình chọn: 7.00/10/553 lượt.

ó chút ánh sáng thì xung quanh lại trở nên mơ hồ khó đoán, thậm chí còn khiến cô có những liên tưởng đáng sợ khác.

Giá sách hết hàng này tới hàng khác, Duy An cũng có chút sợ, cuối cùn cô nhìn thấy một hàng giá sách quen thuộc ở ngay trước mắt, vội vàng vòng đến. Lần theo giá sách thò tay vào sờ tìm, cuốn sổ nhật ký của cô có khóa, cho dù giấu ở đằng sau cuốn từ điển vừa nặng vừa g\dày thì cũng không tới nỗi khó tìm.

Ngón tay đột nhiên khựng lại, cô có cảm giác như mình vừa chạm phải thứ gì đó rất lạ, ấm ấm, tuyệt đối khong phải cảm giác chạm vào sách.

Đó là cái gì nhì?

Tay người?

Cô thét lên, vô thức giơ cao chiếc di động trong tay đảo tìm liên tục, thấy cuốn từ điển mà mình vừa chạm vào đó đột nhiên giật lùi, rồi bị ai đó rút khỏi giá sách.

“Ai?” Cô không thể không chế được sự căng thẳng, lớn tiếng chất vấn, thấy trên giá hổng một lỗ sau khi cuốn sách kia bị rút ra, còn cuốn nhật ký của cô thì rơi ngay xuống đất, và đằng sau cái lỗ hổng ấy xuất hiện một người.

Vẻ mặt đối phương vô cùng kinh ngạc, đó là một người con trai, cười cười nói: “Xin lỗi…tôi đến đây để lấy….”

Duy An hoảng sợ chạy khỏi chỗ giá sách, ngeh thấy ở phía cầu thàng có tiếng chân chạy lên, miệng hỏi, “Ai thế? Đêm hôm còn ở trên này làm gì? Bật đèn lên trước đã”. Nói rồi có người ấn nút bật đèn ở chỗ rẽ của cầu thàng, anh sáng chói lòa.

Duy An đứng run rẩy ở bên cánh giá sách, phía giá sách đối diện, cùng hàng cũng có người, người đó mặc áo len màu kem, trong tay anh ta cầm cuốn nhật ký của Duy An vừa được nhặt lên, cũng đang kinh ngạc nhìn xung quanh.

Người bật đèn là nhân viên quản lý, một phụ nữ hơn bốn mươi tuổi, bà ta nhìn những cuốn sách rơi dưới sàn, vẻ mặt bực bội trách cứ, “TRời ơ, lát nữa đi xuống nhớ tắt đèn đấy, muốn mượn sách thì mang thẻ sinh viên xuống tầng một để tôi làm thủ tục”. Nói xong lại nhìn nhìn người kia một cái, có chút nghi hoặc, ngẫm nghĩ một lát rồi mới hỏi, “Cậu là giáo viên à?”

Duy An thấy đối phương sững lại, thoáng do dự rồi đáp, “Ồ! ĐÚng vậy!”

Thế là cô thủ thư cười cười, dặn dò, “vậy thầy cẩn thận một chúy, trên sách đều có số hiệu, muốn tìm gì thì ra máy tính đặt ở góc phòng tìm, ở đó có mục lục phân loại sách đấy”. Anh ta gật đầu ta hiệu mình biết, cô thủ thư đi xuống.

Duy An nhìn kiểu dáng bộ quần áo anh ta mặc trên người rất mới, đep kính không gọng, mùi đàn ông trưởng thành bao quanh, rõ ràng không giống sinh viên, vậy là cô cũng bối rối, cười cười nói với người đó: “Thật ngại quá, em không nhìn thấy thầy, giật cả mình, em … em đến tim đồ hôm qua bỏ quên, đó chính là quyển sổ nhật kí kia….”, Nói rồi cô chỉ cuốn sổ mà đối phương đang cầm trong tay.

Anh ta không cử động, nhìn cô chằm chằm rất lâu, vẻ mặt vô cùng kinh ngạc, đột nhiên kích động bước về phía trước, gọi “Annie?”

Duy An ngẩn ra, nghĩ nghĩ rồi xua tay, “Ồ không không, em không phải là An Ni, An Ni đang ở ký túc….à, vừa rồi bạn em bảo bạn ấy cũng ra ngoài rồi, thầy muốn tìm bạn ấy ạ?”

Nhưng tại sao, vẻ mặt của anh ta nhìn giống như đang đứng trước người yêu.

Đối phương bước về phía trước mấy bước, vẫn nhìn cô chằm chằm, lại hỏi “Tiểu Annie?”

Duy An không hiểu, đành lắc đầu, lòng vẫn lo lắng về cuốn nhật ký, giơ tay muốn lấy lại, “Thầy, thầy có thể trả cuốn sổ trước cho em được không ạ? HÔm qua em lên đây đọc sách và bỏ quên”.

Ánh sáng trong đôi mắt anh ta bỗng tối đi, anh ta chỉ lầm bẩm gọi Annie, rồi cứ đi thẳng tới trước mặt Duy An, hai người đứng như thế, anh ta nhìn xung quanh, dường như đã bắt đầu hiểu, cười bảo, giọng nói dịu dàng, “Annie, anh vì em mà đến”.

Ngay cả ánh đèn cũng trở nên dịu dàng hơn, trên sàn nhà in bóng hai người mờ mờ, anh ta thư sinh nho nhã, trông không giống sinh viên, nói những lời đường đột như vậy nhưng vẻ mặt lại rất chân thành nghiêm túc.

Duy An sững người, “Em không hiểu….thầy là? “Cô nhìn nhìn vẻ mặt anh ta rồi bỗng nhiên hiểu ra, anh ta gọi An Ni, và nói chuyện với mình, lẽ nào là muốn làm quen với An Ni?

Việc này….Duy An không đến nỗi lạc hậu và cổ hủ như sinh viên chăm ngoan Cố Mộng Mông, cô rất hiểu sức hấp dẫn của Trình An Ni, cô ấy vui vẻ phóng khoáng nên được nhiều người thích, trong mắt giáo viên, cô ấy là một học sinh vừa hiểu biết vừa xinh đẹp.

Nếu đôi phương yêu thầm Trình An Ni, thực ra cũng không khó giải thích cho lắm.

Anh ta nhìn nhìn cuốn sổ trên tay, đây là kiểu sổ mà Duy An thích, hoa văn mạ vàng kiểu châu Ân, bìa cứng màu đỏ sẫm và một chiếc khóa nhỏ màu vàng, anh ta giơ tay đưa cho cô, cười cười rồi xoa đầu cô đáp, “Có lẽ em còn chưa biết tôi nhỉ? Tôi là…à, là giáo viên trong khoa tiếng anh của trường, dạy Tiếng Anh”.

Một chuỗi động tác ấy, thành thạo như anh ta đã từng làm chúng hàng trăm ngàn lần rồi, Duy An đón lấy cuốn sổ trong lòng bỗng thấy sợ hãi, không rõ nguyên nhân, đành thẫn thờ gật đầu,. bỗng anh ta lại nói, “Tôi là Tống Minh Thư”.

Trên cầu thang phía sau lưng có người chạy lên, “Cánh cụt, cậu làm gì mà chậm chạp thế, tôi sắp ngủ gật rồi, đi ăn cơm thôi….”

Kiều Ngự vịn lan can cầu thang đứng đó, anh cũng nhìn thấy Tống Minh Thư, sững lại một chút rồi